Những buổi tối quê mình xưa lam lũ
Cọng rơm vàng vào giấc ngủ nhà nông
Mẹ cõng em chầu chực dưới xóm Đồng
Chờ xem được "Tôn Ngộ Không - Bát Giới".
Nhà ông chủ, vẫn đóng như trẩy hội
Lót dép lê ngồi bệt dưới nền sân
Tuổi thơ tôi trốn học đã bao lần
Trèo qua cổng làm rách quần mới vá.
Ngày mùa đến với bao nhiêu vất vả
Cha oằn lưng kéo trục đá vòng quanh
Cọng rơm tươi níu vai Mẹ quang trành
Hạt lúa ngủ, đôi vai mình vẫn thức.
Chị cõng em những tháng ngày cơ cực
Xếp hàng đêm mua được lít dầu tây
Xách đèn chai đi theo chiếc máy cày
Chờ xúc cá khi heo may vừa đến.
Ngày xưa ơi, khóc chi lời lỗi hẹn
Nửa đời người chân chạm bến đò quê
Kìa ngõ xưa, em còn nấp sau hè
Hay là đã hai quê từ dạo ấy.
Cánh đồng xưa vẫn trắng mưa tháng bảy
Câu ca dao em có lấy chồng xa
Mùa hoa xoan có nhiều muỗi tháng ba
Còn thổn thức tiếng gà bên xóm vắng...
Nguồn: FB Kiên Duyên
BỐN CHỮ BÌNH
.png)
Bình dân cho dễ sống.
Bình dị cho dễ chơi.
Bình thường cho dễ thở.
Bình tĩnh sẽ gặp thời.
Bốn chữ “bình” nghe đơn giản, nhưng lại là bốn tầng trí tuệ của người đã hiểu đời.
Càng trưởng thành, người ta càng không cần nhiều, không cần phải chứng minh, không cần phải hơn ai, chỉ cần lòng an, tâm sáng, và sống thật với chính mình.
Bình dân cho dễ sống
Đừng cố tỏ ra sang trọng, đừng sợ bị xem thường.
Sống giản đơn, nói năng chân thật, ăn cơm quán ven đường, vẫn có thể cười vui, vì thước đo của giá trị không nằm ở ví tiền, mà ở tấm lòng.
Người bình dân biết mình là ai, sống không khoa trương, nên nhẹ nhõm, an yên, chẳng cần phải gồng lên để vừa lòng thiên hạ.
Bình dị cho dễ chơi
Người càng đơn giản, càng dễ gần.
Không mưu mô, không toan tính, ở bên họ, ta thấy lòng mình được nghỉ ngơi.
Những mối quan hệ đáng quý nhất trong đời chưa bao giờ được xây từ sự phức tạp, mà từ tấm lòng chân thành và sự bình dị hiền hòa.
Bình thường cho dễ thở
Không cần trở thành tâm điểm của thế giới.
Không cần ganh đua để được công nhận.
Sống vừa đủ, làm việc tử tế, yêu thương trọn vẹn, thế là đã đáng giá.
Người biết chấp nhận sự bình thường, chính là người đang sống cuộc đời phi thường nhất: bình an trong tâm giữa thế giới đầy ồn ã.
Bình tĩnh sẽ gặp thời
Trong lúc người khác hoảng loạn, người biết giữ bình tĩnh sẽ nhìn ra hướng đi.
Trong khi ai cũng muốn vội, người kiên định biết chờ, biết quan sát, biết đợi thời.
Thời vận không dành cho kẻ hấp tấp, mà dành cho người có tâm thế vững vàng và trí tuệ tĩnh tại.
Bốn chữ “bình” tưởng nhỏ, nhưng là bốn bước của một đời người khôn ngoan
Từ sống giản đơn - đến hành thiện lành - giữ lòng khiêm - và đạt được an nhiên. Vì sau cùng, không phải giàu nghèo hay địa vị mới khiến ta hạnh phúc, mà là một tâm bình, khí hòa, sống thật và sống yên
Nguồn: FB Hay quá chời
NGÂY NGẤT CA KHÚC " ĐÔI MẮT NGỤC TÙ"
.jpg)
Gặp em một sáng mùa xuân
Tôi như bị bắt giam cầm trong lao
Tường hào nào có sâu cao
Chỉ đôi mắt biếc em rào kín tôi
Yêu em yêu quá mất rồi
Tôi nguyện là kẻ được ngồi xà lim.
Ngục tù là trái tim em
Trái tim kiêu hãnh đã kìm được tôi
Chỉ đôi mắt ấy huyền đen
Rào tôi cột chặt với em suốt đời
Yêu em yêu quá mất rồi
Chỉ đôi mắt ấy suốt đời giam tôi . …
Gặp em một sáng mùa xuân
Tôi như bị bắt giam cầm trong lao
Tường hào nào có sâu cao
Chỉ đôi mắt biếc em rào kín tôi
Yêu em yêu quá mất rồi
Tôi nguyện là kẻ được ngồi xà lim.
Ngục tù là trái tim em
Trái tim kiêu hãnh đã kìm được tôi
Chỉ đôi mắt ấy huyền đen
Rào tôi thắt chặt với em suốt đời
Yêu em yêu quá mất rồi
Chỉ đôi mắt ấy suốt đời giam tôi . …
Yêu em yêu quá mất rồi
Tôi nguyện là kẻ được ngồi xà lim.
Yêu em yêu quá mất rồi
Chỉ đôi mắt ấy suốt đời...suốt đời giam tôi . …
Bài hát Ca khúc ĐÔI MẮT NGỤC TÙ
.png)
Sáng tác NB Huy Thắng & Lan Anh.
Nguồn: FB Nhà báo Huy Thắng
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá