
LỜI THẬT CỦA MỘT THẦY PHONG THỦY...!
Tôi năm nay năm mươi lăm tuổi. Mười lăm tuổi theo sư phụ mù nhập nghề, học xem la bàn, quan sát thế núi dòng nước, tìm long mạch điểm huyệt. Suốt bốn mươi năm lăn lộn trong nghề, quan lớn tôi từng gặp, người buôn gánh bán bưng tôi cũng từng quen; biệt thự sang trọng tôi từng bố cục, núi hoang mộ lạnh tôi cũng từng đặt chân.
Trong giới, người ta gọi tôi là “Trần bán tiên”, nói tôi đoán việc như đinh đóng cột, có thể đổi vận cải mệnh.
Nhưng hôm nay, tôi muốn đâm thủng lớp giấy cửa sổ đã lừa người đời, cũng trói buộc chính mình suốt cả đời.
Bốn mươi năm qua, tôi đã thấy quá nhiều chuyện hoang đường. Nếu hôm nay không nói ra những lời thật này, e rằng đến ngày chết, mắt tôi cũng không thể nhắm lại.
1. Phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi lòng người
Người tìm đến thầy phong thủy, đa phần chỉ cầu thăng quan phát tài, gia đình bình an. Họ nghĩ rằng đặt một con tỳ hưu trong nhà, đặt bể cá ở vị trí tài lộc, hoặc dời mộ tổ tiên đến nơi “tựa núi nhìn sông” là có thể đổi vận đổi đời. Thật là chuyện nực cười.
Nếu chỉ cần đặt vài món đồ là có thể phát tài, thì những người làm phong thủy như chúng tôi đã là người giàu nhất thế giới rồi, đâu cần dầm mưa dãi nắng kiếm tiền của các vị?
Hai mươi năm trước, tôi nhận một vụ lớn. Người mời tôi là một ông trùm bất động sản họ Lâm. Việc làm ăn của ông rất lớn, nhưng lúc đó dòng tiền gặp trục trặc. Ông tin rằng phong thủy mộ tổ bị hỏng nên cầu tôi tìm “chân long kết huyệt” để cải vận.
Sau nửa tháng trèo đèo lội suối, tôi tìm được một thế đất tuyệt đẹp: lưng tựa núi xanh, trước có dòng nước uốn quanh, minh đường rộng mở theo phong thủy là đất sinh đại phú.
Ông Lâm vui mừng khôn xiết, bỏ tiền lớn mua đất, tổ chức lễ cải táng cực kỳ long trọng.
Sau nghi lễ, tôi đến nhà ông làm khách. Biệt thự xa hoa bậc nhất thành phố, mọi thứ lộng lẫy đến chói mắt. Nhưng khi đi nhầm vào một căn phòng nhỏ ở góc tầng một, tôi chết lặng.
Căn phòng ẩm thấp, không cửa sổ, đầy mùi mốc và mùi thuốc. Trên chiếc giường cũ nằm một bà lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đó chính là mẹ ruột của ông Lâm.
Vì bà bị liệt, vệ sinh khó khăn nên vợ ông chê bẩn, chuyển bà từ phòng lớn đầy nắng xuống căn phòng chứa đồ này. Và ông Lâm, người sở hữu hàng trăm triệu tài sản đã mặc nhiên chấp nhận.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh từ trong xương. Tôi không nhận nửa khoản tiền còn lại, chỉ nói một câu:
“Phong thủy tốt nhất không ở trên núi, mà ở ngay trong nhà ông. Ông bỏ ‘vị Bồ Tát sống’ vào góc tối không ánh sáng, thì người chết ngoài núi dù nằm trên long mạch cũng không giữ nổi tài khí cho ông.”
Ba năm sau, công ty ông phá sản, tài sản bị phong tỏa, vợ mang tiền bỏ trốn. Cuối cùng, trong một đêm mùa đông gió lạnh, ông nhảy lầu tự tử.
Người ta nói tôi chọn nhầm huyệt xấu. Tôi không giải thích. Bởi tôi hiểu: Phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi nhân tâm xấu. Người bất hiếu, lòng như nước chết, la bàn nào cũng không định nổi hướng đời họ. Cha mẹ là gốc, con cháu là cành lá. Gốc đã chặt, sao mong cây kết trái vàng?
Đây là lời thật thứ nhất: Người không hiếu thuận, cầu thần bái Phật hay xem phong thủy đều vô ích.
2. Người thật sự đổi mệnh không cần đổi phong thủy
Mười lăm năm trước, tôi gặp một người phụ nữ tên Vương Quế Hoa ở một ngôi làng nghèo.
Nhà bà nằm đúng thế “Bạch Hổ thò đầu” lại thêm “kéo cắt”, phong thủy cực xấu, chủ suy bại, cô độc, tai họa. Bà góa chồng, nuôi con trai tàn tật, sống cực khổ. Nhưng trên mặt bà không có oán hận, chỉ có nụ cười hiền. Tôi đề nghị giúp bà cải phong thủy, dựng đá trấn trạch.
Bà chỉ cười nhẹ: “Dựng đá chắc tốn tiền lắm. Tôi để dành tiền đưa con đi chữa bệnh. Chỉ cần mẹ con tôi sống ngay thẳng, trời chắc không dồn chúng tôi vào đường cùng”. Câu nói ấy như cái tát làm tôi tỉnh ngộ. Mười năm sau quay lại, nơi giao lộ “hung hiểm” ấy đã được mở rộng thành khu chợ. Nhà bà thành cửa hàng tạp hóa, con trai trở thành nghệ nhân điêu khắc nổi tiếng, có gia đình hạnh phúc. Bà không đổi phong thủy, bà đổi chính mình.
Đây là lời thật thứ hai: Phong thủy tốt nhất không phải hướng nhà hay mộ tổ, mà là nhân phẩm và tu dưỡng của bạn. Tâm rộng, đi đâu cũng là đường sáng. Tâm hẹp, sống trong cung điện cũng thấy ngõ cụt.
3. Phong thủy lớn nhất của một gia đình
Bốn mươi năm hành nghề, tôi thấy vô số cặp vợ chồng cãi nhau chỉ vì vị trí sofa hay cửa bếp.
Họ hỏi tôi: “Nhà tôi có phạm xung không?” Tôi chỉ muốn nói: Nhà có xung hay không tôi không chắc, nhưng tính khí hai người thì chắc chắn đang xung rồi. Trong một gia đình: Sát khí lớn nhất không phải dầm đè hay xuyên đường, mà là cãi vã, lạnh nhạt và tính toán lẫn nhau.
Người phụ nữ là con mắt phong thủy của gia đình. Tầm nhìn của người đàn ông là bức tường chịu lực của ngôi nhà. Gia đình hòa thuận, dù ở nhà thuê nhỏ vẫn là đất lành. Gia đình bất hòa, biệt thự cũng thành hung trạch.
4. Phong thủy rốt cuộc là gì?
Trong Kinh Dịch có câu: “Nhà tích thiện ắt có dư phúc, nhà tích ác ắt có dư họa”. Tổ tiên đã nói rõ chân lý phong thủy từ lâu. Chỉ là con người quá tham, luôn muốn đi đường tắt, nghĩ rằng trả tiền cho thầy phong thủy là có thể trốn nhân quả, đổi số nghịch trời.
Tôi hiểu ra một điều: Tôi có thể tìn đất tốt, nhưng không tìm được lương tâm cho người khác. Tôi có thể hóa giải sát khí trong nhà, nhưng không thể hóa giải được oán khí trong lòng người. Tôi đã rửa tay gác nghề. Sắp rời thành phố, về quê trồng vài mẫu ruộng, nuôi gà vịt. Tiền tích góp ngoài phần dưỡng già, tôi sẽ quyên góp cho trường học vùng núi.
Nếu giờ đây bạn đang lo bố trí căn nhà mới, hay đang vì làm ăn thất bại mà cầu khấn khắp nơi, hoặc đang ở đáy cuộc đời và cảm thấy vận xui bủa vây, hãy nghe tôi một câu: Đừng vội đi xem bói hay xem phong thủy nữa. Hãy nhìn cha mẹ, bao lâu rồi bạn chưa nấu cho học một bữa cơm? Hãy nhìn người bạn đời, bao lâu rồi bạn chưa ôm họ thật ấm? Nhìn chính mình, bao lâu rồi, bạn chưa giúp ai đó vô điều kiện?
Nuôi dưỡng tính khí cho tốt. Chăm sóc thân tâm cho lành. Giữ gìn các mối quan hệ cho tử tế. Bớt tính toán, thêm chân thành. Bớt oán trách, thêm biết ơn. Khi tâm bạn đổi, từ trường quanh bạn cũng đổi. Vận mệnh cũng theo đó mà đổi. Bởi vì, chính bạn mới là thầy phong thủy mạnh mẽ nhất của cuộc đời mình.
Bốn mươi năm phong ba, tôi đã nhìn thấu sự hư ảo của nghề này, cũng nhìn rõ chân tình nơi nhân gian. Hôm nay viết ra những lời từ đáy lòng, chỉ mong có thể đánh thức vài người hữu duyên...!
Nguồn: FB vandieuhay
CỔ TÍCH NHẬT BẢN: ANH CHÀNG KHOÁC LÁC
Ngày xưa ở làng nọ
Có anh chàng Hembay.
Noi chung không đến nỗi.
Có điều anh chàng này
Mắc tính thích nói khoác
Và luôn tự cho mình
Thận trọng trong mọi chuyện,
Chín chắn và thông minh.
Anh thường bảo hàng xóm:
“Bác bị lừa mất rồi.
Tôi thì còn lâu nhé,
Đừng hòng lừa được tôi.
Một hôm anh xuống chợ
Định mua một con bê.
Vợ đưa đoạn dây lớn
Bảo để dắt nó về.
“Phải luôn nhớ cẩn thận,
Kẻo bị bọn xấu lừa.
Không la cà đây đó.
Phải cẩn thận, nhớ chưa?”
“Cô nói gì lạ thế?
Với chừng này tuổi đầu,
Tôi tha lừa người khác.
Lừa tôi ư, còn lâu!”
Nói đoạn, anh xuống chợ,
Cuối cùng mua được bê.
Một con bê ưng ý,
Rồi hăm hở quay về.
Dọc đường, quên lời vợ,
Anh dừng lại ghé thăm
Người bạn đóng giày cũ
Không gặp đã nhiều năm.
“Chà, con bê đẹp quá,
Người bạn nói, có điều
Bác đi đường cẩn thận.
Giờ bọn xấu rất nhiều”.
“Bác lo hơi quá đấy.
Đứa nào lừa được tôi?
Tôi xưa nay, bác biết,
Không lừa chúng thì thôi”.
Cơm nước xong, chủ khách
Cùng vui vẻ chia tay.
Cậu giúp việc bèn nói
Với ông chủ thợ giày:
“Con xin phép ông chủ
Được dạy cho ông ta
Một bai học về thói
Thích khoác lác, ba hoa.
Con nghĩ con có cách,
Ông không phải chờ lâu,
Lấy trộm con bê ấy”.
Ông thợ giày gật đầu.
Cậu giúp việc nhanh nhẹn
Chạy vượt trước Hembay
Rồi chọn chỗ dễ thấy,
Vứt xuống một chiếc giày.
Hembay nhìn thấy nó
Nhưng tiếp tục bước đi.
“Ừ, giày mới và tốt,
Nhưng một chiếc, ích gì”.
Thêm khoảng ba trăm mét,
Nhin thấy chiếc thứ hai,
Hembay liền đứng lại,
Lắc đầu và gãi tai.
“Ngốc quá, sao lúc nãy
Không nhặt chiếc kia lên.
Một đôi giày còn tốt,
Đỡ phải mua, tốn tiền”.
Rồi anh chàng cẩn thận
Cột bê vào gốc cây,
Chạy một mạch quay lại
Để nhặt nốt chiếc giày.
Trong khi đó, nhanh chóng
Cậu giúp việc vui mừng
Dắt bê về nhà chủ,
Tắt qua một khu rừng.
Khi Hembay quay lại,
Không thấy con bê đâu.
Dù tìm kiếm rất kỹ.
Cuối cùng, tay ôm đầu,
Anh khoác lác quyết định,
Thầm xấu hổ trong lòng:
Quay lại mua con khác,
Chứ ai về tay không?
Lại nói chuyện cậu bé
Dắt bê về, và rồi,
Kể lại hết cho chủ.
Cả hai phá lên cười.
Vừa khi ho đem giấu
Con bê ở sau vườn,
Thì Hembay xuất hiện
Với vẻ mặt khá buồn.
“Chào bác, chủ nhà nói.
Con bê của bác đâu?”
“À, tôi đã bán nó
Cho một ông nhà giàu.
Bán giá hời lắm nhé.
Lãi được gần năm đồng.
Giờ tôi lại xuống chợ
Mua con khác, sao không?”
“Vâng, thế thì tốt quá.
Nhân tiện, nhà chúng tôi
Đang có con bê tốt.
Hay bác mua? Mà rồi
Tôi chỉ lấy bằng giá
Con bê bác đã mua.
Tức là bác có lãi.
Nghiêm túc, tôi không đùa”.
Sau đó con bê cũ
Được dắt ra, Hembay
Nhìn nó vẻ khinh khỉnh:
“Rất tiếc con bê này
Thua xa con bê cũ.
Nhưng tôi mua, không sao”.
Rồi dắt bê đi thẳng,
Thậm chí quên cả chào.
“Bác phải cẩn thận nhé,
Kẻo bị lừa mất bê.
Ông chủ nói, bọn xấu
Ở vùng này rất ghê”.
“Yên tâm, làm sao chúng
Có thể lừa được tôi.
Tôi xưa nay, bác biết,
Tha lừa chúng thi thôi.
Sau đó cậu học việc
Xin chủ thử vận may
Lần nữa lừa lấy lại
Con bê của Hembay.
Cậu lại chạy đón trước,
Rồi bắt chước tiếng bê,
Mà bắt chước rất giống,
Kêu mấy tiếng me, me.
Hembay nghe, chợt nghĩ:
“Đúng con bê của ta.
Ta phải tìm bắt lại.
Chắc đâu đó không xa.
Bắt được thì chắc chắn
Ta phát lộc, phát tài.
Đi mua bê, may mắn,
Định một mà thành hai.
Rồi anh chàng vội vã
Cột bê vào gốc cây,
Đi theo tiếng bắt chước
Của cậu bé thợ giày.
Cậu lừa anh chàng ngốc
Đi thật sâu, thật xa,
Rồi nhanh chóng quay lại,
Dắt con bê về nhà.
Thất vọng và buồn bã,
Anh khoác lác Hembay
Quay lại, đứng bên cửa
Nhà anh bạn đóng giày.
“Ồ, có chuyện gì vậy,
Con bê của anh đâu?”
Chủ nhà hỏi. Lí nhí,
Hembay đáp, cúi đầu:
“Lúc nãy tôi đem nó
Cúng nhà chùa làng bên.
Hy vọng rồi thần Phật
Cho nhiều lộc, nhiều tiền”.
Chủ nhà nghe, liền nói:
“Khỏi xuống chợ mất công.
Tôi còn con bê nữa,
Bác có muốn mua không?”
Nói đoạn, ông ra hiệu
Dắt con bê ra ngay.
Hembay ngắm nghía nó
Rồi phán: “Con bê này
Thua hẳn hai con trước.
Hai con bê của tôi.
Giờ tôi không mua nữa.
Mà cũng hết tiền rồi”.
Nghe thế, cả ông chủ
Và cả cậu học trò
Không nín thêm được nữa,
Cùng phá lên cười to.
Cười xong, ông lớn tiếng
Kể cho mọi người nghe
Chuyện Hembay, bạn cũ
Đã ba lần mua bê.
Mua một con, duy nhất,
Một con, thật tài tình,
Mà không hề hay biết,
Bằng chính tiền của mình.
Hàng xóm thấy có chuyện
Cũng kéo nhau sang nghe.
Mọi người cười thích thú
Chuyện Hembay mua bê.
Cuối cùng, ông chủ nói:
“Nếu bác hứa với tôi
Bỏ tính thích khoác lác
Như câu chuyện vừa rồi,
Tôi sẽ trả lại bác
Cả tiền, cả con bê.
Thế nào, đồng ý chứ?”
Hembay chăm chú nghe,
Và dẫu rất sĩ diện,
Cuối cùng đã bằng lòng.
Vì dẫu sao, không thể
Về nhà với tay không.
Chẳng bao lâu sau đó
Cả làng biết chuyện này.
Hembay cũng bỏ được
Thói huyênh hoang trước đây
Nguồn: FB Thái Bá Tân
ANH GHÉ VỀ BÊN NHỮNG GIẤC MƠ EM

Những ngọn Bấc cuối mùa vương sót lại
Gió lùa phiên hoang hoải chốn khuê phòng
Đêm cong mình giấu nỗi nhớ vào trong
Nuông xa vắng cõi lòng thêm trăn trở.
Ngày anh ghé cho mi ngần rạng rỡ
Thớ môi xinh hoa nở ướp hương tình
Đếm dỗi hờn ly biệt những bình minh
Câu thủ thỉ thương mình khi ngày tới
Gót lãng tử tháng năm dài bước vội
Đến một ngày ngang lối cũ về đây
Nghe niềm thương mắt nhớ lại chất đầy
Mộng dang dở thuở khờ ngây dệt tiếp
Người cứ bảo em chìu nuông mộng điệp
Thoáng thanh xuân ngỡ chẳng đẹp hai lần
Bên miên chiều đừng lo lắng phân vân
Câu duyên nợ xin một lần viết trọn
Đời giông bão thả trôi ngàn phiền muộn
Khuya trở mình khơi khát muốn nồng say
Dấu yêu ơi nghe tha thiết dâng đầy
Anh về nhé.. khép mi ngày.. canh trắng
Nương đêm vắng dải sương đằm lơ lẳng
Em nghiêng mùa khoảng lặng bớt hanh hao
Rộn sóng lòng cho tình thắm ngọt ngào
Vòng tay siết cùng khát khao hòa quyện.
Nguồn: FB An Nhiên
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá