.png)
GIẤC MỘNG TÌNH ĐẦU
Nắng hạ gieo sầu vương lối cũ
Người đi khuất nẻo chốn xa xăm
Cánh phượng sân trường rơi ủ rũ
Tình đầu vụng dại lạnh trăm năm
Pháo đỏ rượu nồng tan nát dạ
Đò chiều tách bến lạnh câu thề
Gió lộng bên đời sầu vạn ngả
Hồn hoang lạc lõng nẻo đi về
Rượu đắng môi cay sầu chất ngất
Hình dung bóng cũ đã phai màu
Mộng ước chung đôi giờ đã mất
Tim côi rỉ máu vết thương sâu
Lá đổ thu sang buồn héo hắt
Đồi hoang cỏ phủ lấp duyên sầu
Gió thốc đêm nay lùa buốt mặt
Nghìn thu vĩnh biệt mối tình đầu.
Nguồn: FB Lan Trần
NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA
.png)
Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào
Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa
Cái cò... sung chát... đào chua...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru
Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng Năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao
Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng
Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương.
Tác giả: Nguyễn Duy
ĐỪNG MONG CẦU NGƯỜI KHÁC TÔN TRỌNG
.png)
Muốn người khác kính nể, đừng đi tìm sự tôn trọng. Hãy rèn luyện một cái đầu lạnh và một trái tim nóng. Khi bạn đủ “Tĩnh”, cả thế giới sẽ phải lắng nghe bạn.
Con người thường khổ vì một điều rất đơn giản: Ta muốn được người khác công nhận, muốn được tôn trọng, muốn được lắng nghe. Nhưng càng đi tìm những điều ấy, ta lại càng xa nó.
Giống như nước. Nước không ồn ào, không tranh giành, không hơn thua. Nước chỉ lặng lẽ chảy. Nhưng chính nước lại xuyên được đá.
Người tu tập cũng vậy. Không cần chứng minh mình giỏi. Không cần thể hiện mình đúng. Không cần ép ai phải hiểu mình. Chỉ cần sống đúng, thì sự kính trọng sẽ tự đến. Không phải từ miệng người khác, mà từ năng lượng tỏa ra từ chính đời sống của mình.
Một cái đầu lạnh
Là không để cảm xúc dẫn dắt trí tuệ. Là khi giận, biết mình đang giận. Khi buồn, biết mình đang buồn. Khi tổn thương, biết mình đang tổn thương. Không phản ứng liền. Không nói liền. Không quyết định liền. Dừng lại. Thở vào. Thở ra.
Chỉ cần dừng được một hơi thở, bạn đã không còn là nạn nhân của cảm xúc nữa.
Một trái tim nóng
Là còn biết thương. Còn biết đau khi người khác đau. Còn biết mềm lòng trước khổ đau của con người. Không vô cảm. Không lạnh lùng. Không khô cứng. Nhưng thương trong tỉnh thức, không thương trong dính mắc. Không yêu trong chiếm hữu. Không tốt trong kiểm soát.
“Tĩnh” không phải là im lặng
“Tĩnh” là bên trong không loạn. Bạn có thể nói rất ít, nhưng người khác vẫn nghe. Bạn có thể không giải thích, nhưng người khác vẫn hiểu. Bạn có thể không tranh luận, nhưng người khác vẫn nể.
Vì, năng lượng bình an mạnh hơn ngàn lời nói. Nhân cách tĩnh lặng mạnh hơn mọi lập luận.
Khi bạn đủ “Tĩnh”
- Người nóng nảy sẽ tự dịu lại khi ở gần bạn.
- Người hơn thua sẽ không còn muốn tranh với bạn.
- Người ồn ào sẽ hạ giọng trước bạn.
- Người hỗn loạn sẽ thấy an khi gần bạn.
Không phải vì bạn cao hơn họ, mà vì năng lượng của bạn sâu hơn họ.
Đừng cầu người khác tôn trọng mình. Hãy tu sửa chính mình. Đừng mong thế giới lắng nghe bạn. Hãy lắng nghe chính mình trước.
Khi tâm bạn an, lời bạn nói sẽ có lực. Khi tâm bạn tĩnh, sự hiện diện của bạn sẽ có giá trị. Khi tâm bạn sáng, cuộc đời bạn sẽ là một bài pháp sống.
Không cần đứng cao. Chỉ cần đứng vững. Không cần nói lớn. Chỉ cần sống sâu. Không cần được kính nể. Chỉ cần xứng đáng.
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá