Xốn Xang và Hoài Niệm; Người mộ đạo và ông chủ cửa hàng; Sang Đức rồi mới hiểu: Thứ đắt nhất không phải tiền thuê nhà, mà là cái giá của sĩ diện

XỐN XANG HOÀI NIỆM

Đông về cất bước chia xa,
Muôn nơi đón lấy xuân qua ngõ đời.
Kỷ niệm bay giữa khoảng trời,
Trong miền tâm tưởng sáng ngời bóng em.

Em mang sắc thắm dịu êm,
Đón anh bằng cả trái tim xuân hồng.
Dáng em như chúa xuân trong,
Tiếng ngân thánh thót như dòng chim ca.

Êm đềm tựa cõi xuân hoa,
Làm anh xao xuyến, chan hòa nhớ thương.
Lòng ngồi tính những đoạn đường,
Phép đời, phép nhớ, vấn vương lòng người.

Tác giả: Md Ejaj Ahamed, Bengal, India

Người dịch và chuyển thể sang thơ lục bát Việt Nam: Trần Thị Lan Anh, Aschaffenburg, Germany

Tiểu sử tác giả:
Md Ejaj Ahamed sinh ngày 26.02.1990 tại Mahendrapur, Aurangabad, Murshidabad, bang Tây Bengal, Ấn Độ là một nhà thơ song ngữ, nhà văn, nhà báo, dịch giả, giáo viên, Đại sứ Hòa bình và biên tập viên.
Các công trình nghiên cứu đã được xuất bản của ông gồm: Discovery and the Golden Peak of Improvement (Khám phá và đỉnh cao của sự cải tiến) và Exploring New Trends and Innovations in English Language and Literature (Khám phá các xu hướng và đổi mới trong ngôn ngữ và văn học Anh).
Các tác phẩm đã xuất bản của ông bao gồm: Swopno Tori, Bangla Sahitya o Cinemaya Goyenda Charitra, Maner Pandulipi, Hrid-Canvas, Antarer Kabyakatha, Paranta Sandhya, Selected Bengali Poems for Humanity & Peace, The Unspoken Words of the Blue Planet và Suyer Danay Vor Ase Neel Grahe.
Ông đã biên tập bốn tuyển tập thơ: Kabitar Akash, Kabitar Aranya, Kabitar Sagar và Antarjatic Dwivasik Kabya (Thơ Song ngữ Quốc tế), đồng thời cũng là người dịch tuyển tập này sang tiếng Bengal.
Thơ của ông đã được dịch sang 27 ngôn ngữ trên thế giới. Ông hiện là Tổng Biên tập tạp chí văn học Swapner Vela Sahitya Patrika (Chiếc Bè Ước Mơ).
Trong suốt sự nghiệp văn chương, ông đã nhận được nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế, bao gồm nhiều bằng Tiến sĩ Danh dự, nhằm ghi nhận những đóng góp xuất sắc của ông cho văn học và sự nghiệp thúc đẩy hòa bình.
Bài thơ „Thrilled and Nostalgic“được tuyển chọn từ tập thơ The Unspoken Words of the Blue Planet. Bản dịch tiếng Việt do nhà thơ Trần Thị Lan Anh, hiện sinh sống tại thành phố Aschaffenburg (Đức), thực hiện với mong muốn chuyển tải trọn vẹn những rung cảm tinh tế và chiều sâu chiêm nghiệm của nguyên tác.

 

NGƯỜI MỘ ĐẠO VÀ ÔNG CHỦ CỬA HÀNG

Có một người mộ đạo
Suốt ngày chỉ cầu kinh,
Ăn chay và giữ giới,
Rất hài lòng với mình.

Ông không làm điều ác.
Cả suy nghĩ cũng không,
Và nghĩ mộ đạo nhất
Chắc không ai, ngoài ông.

Thế mà một đêm nọ,
Ông mơ thấy một người
Hơn ông về mộ đạo,
Lại hạnh phúc nhất đời.

Đó là ông hàng xóm,
Một ông chủ cửa hàng,
Suốt ngày lo bận bịu
Bán mấy thứ làng nhàng.

Tò mò, ông mộ đạo
Đến tìm hiểu xem sao,
Thì thấy ông hàng xóm
Chẳng ngơi tay chút nào.

Lúc đưa hàng cho khách,
Lúc lẩm nhẩm đếm tiền.
Toàn những chuyện trần tục,
Cái đầu không được yên.

“Xin chào bác hàng xóm.
Bác muốn mua gì không?”
“Không, có một câu hỏi
Tôi đang muốn hỏi ông”.

Và rồi ông mộ đạo
Kể giấc mơ của mình.
Chủ cửa hàng cười đáp:
“Đó là chuyện thường tình.

Tôi sẽ giải thích rõ.
Có điều ngay bây giờ
Bác giúp tôi một việc.
Bác làm chứ, tôi chờ.”

Rồi lấy dầu, ông rót
Vào một chiếc bát sành,
Đưa cho ông mộ đạo,
Bảo chạy, chạy thật nhanh

Sang bên kia khu phố,
Bát dầu vẫn trên tay.
Không để sánh một giọt,
Rồi lại chạy về đây.

Ông mộ đạo cầm bát
Chạy sang khu phố bên.
Lúc quay về, may mắn
Bát dầu vẫn còn nguyên.

Nhưng mồ hôi ướt áo,
Ông mệt, thở bằng tai.
Vì chạy, giữ chiếc bát,
Không sánh dầu ra ngoài.

Chủ quán nói: “Tốt lắm,
Vậy xin được hỏi ông:
Lúc chạy, ông có nghĩ
Tới Đức A-la không?”

“Không, vì tôi luôn sợ
Bát dầu sánh ra ngoài.
Hỏi lấy đâu tâm trí
Mà còn nghĩ đến Ngài?”

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 


SANG ĐỨC RỒI MỚI HIỂU: THỨ ĐẮT NHẤT KHÔNG PHẢI TIỀN THUÊ NHÀ MÀ LÀ CÁI GIÁ CỦA SỸ DIỆN

Người ta thường nói sang châu Âu là để đổi đời. Nhưng chỉ khi thật sự sống ở Đức, nhiều người mới nhận ra rằng điều khó thay đổi nhất lại không phải ngôn ngữ, khí hậu hay công việc, mà là cách mình nhìn giá trị của chính bản thân.
Có một buổi sáng mùa đông, bạn đứng trên sân ga giữa cái lạnh âm vài độ. Đoàn S-Bahn lao tới đúng giờ, mọi người lặng lẽ bước lên tàu. Người đọc sách, người nhắm mắt tranh thủ chợp ngủ, người chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Bạn mặc chiếc áo khoác đắt tiền vừa mua bằng gần cả tháng lương, đi đôi giày phiên bản giới hạn mà mình từng ao ước rất lâu mới dám xuống tiền. Theo phản xạ, bạn khẽ nhìn quanh, như mong chờ một ánh mắt ngưỡng mộ hay một chút tò mò.

Nhưng chẳng có gì xảy ra. Không ai nhìn bạn. Cũng không ai quan tâm bạn đang mặc gì.
Ở Đức, sự thờ ơ ấy ban đầu khiến nhiều người chạnh lòng. Sau này mới hiểu, đó lại là một trong những điều tử tế nhất của xã hội này. Người ta không dành quá nhiều thời gian để đánh giá giá trị của người khác qua những thứ họ khoác lên người. Điều khiến bạn bị chú ý không phải chiếc đồng hồ hàng nghìn Euro, mà là việc bạn đứng chắn cửa tàu, nói chuyện quá lớn nơi công cộng, không biết xếp hàng, hay quên một lời "Bitte" và "Danke" đúng lúc.Ở đây, phép lịch sự luôn có giá trị lớn hơn sự hào nhoáng.

Đó là cú sốc văn hóa đối với không ít người Việt. Chúng ta lớn lên trong một môi trường mà đôi khi thành công được đo bằng những thứ có thể nhìn thấy: chiếc xe đang đi, căn nhà đang ở, chiếc điện thoại đang dùng hay bộ quần áo đang mặc. Ánh mắt của người khác dường như trở thành một loại thước đo vô hình, buộc nhiều người phải cố gắng sống sao cho "bằng bạn bằng bè", dù cái giá phải trả đôi khi vượt quá khả năng của chính mình.

Thói quen ấy không biến mất chỉ vì chúng ta đổi sang một quốc gia khác. Nó lặng lẽ theo chân nhiều người đến tận nước Đức.
Thế là có những người sẵn sàng cắn răng mua chiếc iPhone đời mới nhất trong khi tài khoản gần như trống rỗng. Có người ký hợp đồng trả góp một chiếc xe sang để cuối tuần chụp vài tấm ảnh gửi về quê hương. Có người dành cả tháng lương cho một chiếc túi hàng hiệu chỉ vì sợ người khác nghĩ rằng đi Tây mà vẫn nghèo.

Đằng sau những bức ảnh lung linh trên mạng xã hội là những ca làm thêm kéo dài đến khuya, những ngày cuối tháng thấp thỏm vì tiền thuê nhà, tiền bảo hiểm y tế, tiền điện, tiền sưởi và hàng chục khoản chi bắt buộc khác lần lượt rút cạn tài khoản. Đồng Euro kiếm được ở Đức chưa bao giờ là dễ dàng. Với nhiều người, đó là mồ hôi trong những nhà máy lạnh buốt, là những buổi bưng bê đến mỏi nhừ đôi chân, là những ca đêm khiến đồng hồ sinh học đảo lộn, là những cái Tết xa nhà và cả những lần nhớ gia đình đến nghẹn lòng.

Đem những đồng tiền được đánh đổi bằng tuổi trẻ và sức khỏe để mua lấy vài phút trầm trồ của người khác là một cuộc trao đổi quá đắt. Điều thú vị là càng sống lâu ở Đức, bạn càng nhận ra sự giàu có thật sự rất hiếm khi phô bày.
Người đàn ông mặc chiếc áo khoác cũ, đạp chiếc xe đạp đã theo mình cả chục năm có thể đang sở hữu vài bất động sản cho thuê. Người phụ nữ luôn săn đồ giảm giá ở Aldi hay Lidl có thể có khoản tiết kiệm đủ để nghỉ việc bất cứ lúc nào nếu không còn cảm thấy hạnh phúc. Nhiều gia đình người Việt nhìn bề ngoài giản dị đến mức xuề xòa, nhưng khi con cần học đại học, khi cha mẹ ở quê đau ốm, hay khi cơ hội đầu tư xuất hiện, họ có thể bình thản rút ra hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn Euro mà không cần vay mượn ai.
Bởi với họ, tiền không phải là công cụ để gây ấn tượng. Tiền là công cụ tạo ra sự an tâm. Sự giàu có không nằm ở chiếc xe đậu trước cửa nhà, mà nằm ở việc bạn có thể mất việc vài tháng mà không hoảng loạn. Không nằm ở chiếc đồng hồ trên cổ tay, mà nằm ở khả năng đưa con đi học mà không phải tính từng đồng. Không nằm ở thương hiệu của bộ quần áo, mà nằm ở quyền được từ chối một công việc bóc lột vì bạn không bị đồng tiền dồn đến đường cùng.
Đó là thứ tài sản không ai nhìn thấy, nhưng lại là thứ quyết định phẩm giá của một con người.

Có lẽ món quà lớn nhất mà nước Đức mang lại không phải là mức lương cao hơn hay những phúc lợi xã hội tốt hơn. Điều quý giá nhất là xã hội này dạy chúng ta rằng con người có thể sống nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi ngừng cố gắng chứng minh giá trị của mình với thiên hạ.
Bạn hoàn toàn có thể mặc một chiếc áo mua ở cửa hàng giảm giá, mang theo hộp cơm tự nấu, đi tàu điện mỗi ngày và dành phần tiền còn lại để tiết kiệm hoặc đầu tư. Không ai coi thường bạn vì điều đó. Trái lại, chính sự chủ động kiểm soát cuộc sống mới là nền tảng của một cuộc đời vững vàng.
Rồi sẽ đến một ngày, bạn nhìn lại quãng đường mình đã đi và nhận ra điều khiến bản thân tự hào nhất không phải là đã từng sở hữu bao nhiêu món đồ đắt tiền, mà là mình có một khoản dự phòng khi biến cố ập đến, có đủ khả năng chăm lo cho gia đình, có quyền lựa chọn công việc mình muốn làm và có thể ngủ ngon mà không thấp thỏm vì những hóa đơn cuối tháng.
Bởi sau tất cả, sự giàu có chưa bao giờ được đo bằng những gì người khác nhìn thấy. Nó được đo bằng sự bình yên mà bạn cảm nhận được khi tắt điện thoại, khép cánh cửa căn nhà nhỏ của mình và biết rằng ngày mai, dù cuộc đời có đổi thay thế nào, bạn vẫn đủ sức bước tiếp bằng chính đôi chân của mình.
Đó mới là sự giàu có đáng để theo đuổi nơi đất khách, quê người!

Nguồn: FB Thi Huyen Dung Phan

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang