Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ cuối: “Kình ngư” nửa mùa và cú sốc thể lực ở bể bơi thành phố; Tản mạn về đàn ông; Quên

Ở ĐỨC SƯỚNG HAY KHỔ - KỲ CUỐI: “KÌNH NGƯ” NỬA MÙA VÀ CÚ SỐC THỂ LỰC Ở BỂ BƠI THÀNH PHỐ

​Sau hơn một tuần làm bạn với giường và mấy tách trà hoa cúc nhạt thếch, cái lưng của Hoàng cũng chịu „đình chiến“. Nhớ lời khuyên của bác sĩ Müller, anh quyết định phải đi bơi để bảo trì lại bộ khung xương rệu rã của tuổi 34.
​Đi bơi ở Hà Nội vốn là môn thể thao đậm chất ngẫu hứng. Đang chiều hè nóng nực, vơ vội cái quần đùi nhét ba lô, phi con xe máy ra bể Thái Hà hay Tăng Bạt Hổ, mua vé rồi nhảy ùm xuống nước là xong. Nhưng ở Đức, đi bơi lại là một bài test nhỏ về tính kỷ luật và sự chuẩn bị.
​​Biết thân biết phận, Hoàng đã tra cứu giờ mở cửa cẩn thận trên mạng để tránh cái khung giờ các câu lạc bộ thuê kín bể.
​Đến nơi, ải đầu tiên không phải là thủ tục mua vé, mà là ở phòng thay đồ. Ở nhà, tủ đồ thường cắm sẵn chìa khóa, hoặc cứ quăng đồ vào túi ni lon gửi bác bảo vệ. Ở đây, Hoàng đứng tần ngần trước dãy tủ sắt, cất đồ vào rồi mà vặn khóa kiểu gì cánh cửa cũng bật ra. Đang lóng ngóng thì một bác trai đi ngang qua, thấy anh bạn Á Đông đang loay hoay không được bèn gõ gõ tay vào một cái rãnh nhỏ xíu giấu bên trong cánh cửa: “Phải nhét đồng 1 Euro vào đây cậu ơi“.
​Hoàng à lên một tiếng, vội lục ví tìm đồng xu lẻ. Hóa ra cái tủ đồ nó cũng mang nét tính cách thực dụng y như người Đức: Phải có tiền (cọc) thì mới làm phiền được nó giống như lấy xe ở siêu thị cũng vậy. Xong xuôi, cắm chìa khóa vào tay, Hoàng thở phào bước tiếp .
​​Nếu phải kể tên một cú sốc văn hóa nhẹ nhàng nhưng đủ làm người mới sang đỏ mặt, thì đó là khu vực tắm tráng (Dusche).
​Bể bơi ở nhà, mọi người thường mặc nguyên đồ bơi, đứng dưới vòi hoa sen xả nước ào ào vài chục giây cho ướt người rồi ra bể. Bước vào khu tắm nam ở Berlin, Hoàng khựng lại mất hai giây. Xung quanh anh, từ mấy thanh niên tập gym sáu múi đến các chú các bác bụng bự đều thản nhiên... trần như nhộng, cọ xà phòng kỹ lưỡng từ đầu đến chân.
​Người Đức rất nghiêm túc với chất lượng nước hồ bơi, và việc tắm sạch sẽ bằng xà phòng trước khi xuống nước là quy tắc bất thành văn không ai phá vỡ. Việc khỏa thân trong khu vực nhà tắm đồng giới với họ là chuyện hiển nhiên của tự nhiên.
​Trong khi Hoàng khúm núm dùng cái khăn tắm bé xíu che chắn như thiếu nữ lần đầu về nhà chồng, cố gắng di chuyển sao cho „kín cổng cao tường“ nhất có thể, thì một cụ ông đi ngang qua mỉm cười với Hoàng và nói ​“Thanh niên, ở đây không ai giấu vũ khí trong quần đâu! Nếu muốn che, hãy che cái đầu của mình kìa (đội mũ bơi ấy)!“
​Hoàng đứng hình mất vài giây rồi cũng đành cười trừ, bỏ cái khăn xuống cho „hòa nhập cộng đồng“. Hóa ra, ở đây người ta nhìn nhận cơ thể một cách rất đơn giản và công bằng, chẳng ai phán xét ai, chỉ có mình tự làm khó mình bằng những cái ngại ngùng vẩn vơ.
​Bước ra đến khu vực hồ bơi, nước trong vắt và chỉ thoang thoảng mùi clo rất nhẹ – thành quả hiển nhiên của việc ai cũng đã tắm rửa sạch sẽ ban nãy.
​Hồ bơi được chia làn bằng phao nổi: Làn cho người bơi nhanh (Sportschwimmer), làn cho người bơi chậm, và một khu vực thong thả. Không ai bảo ai, mọi người đều tuân thủ quy tắc „bơi vòng tròn“ – đi sát lề bên phải và bơi về ở lề đối diện, y như cách các phương tiện di chuyển qua vòng xuyến. Hoàng chọn làn bơi chậm, hòa vào dòng người cứ từ tốn rẽ nước tiến lên. Không ai chen lấn, không ai tạt nước, một cảm giác nhịp nhàng và văn minh đến kỳ lạ.
​​Tự tin với sải tay bơi ếch của mình, Hoàng thầm nghĩ thể lực mình chắc cũng không đến nỗi nào. Bơi cùng làn với Hoàng có một bà cụ đội mũ bơi hoa cúc. Nhìn dáng vẻ túc tắc của cụ, Hoàng tính tăng tốc vượt lên một chút cho ra dáng thanh niên.
​Nhưng thực tế luôn phũ phàng. Chỉ sau khoảng 4 vòng bể (khoảng 200m), thanh niên IT 34 tuổi đã bắt đầu thở hắt ra, tim đập thình thịch, đành phải đu tay vào thành bể để nghỉ. Nhìn sang bên cạnh, bà cụ ban nãy vẫn giữ nguyên một tốc độ, nét mặt bình thản, nhịp nhàng lướt qua Hoàng ở vòng thứ... mười mấy. Ở các làn bơi nhanh, những người Đức đủ mọi lứa tuổi cứ lầm lũi bơi sải liên tục 30-40 phút không hề dừng lại uống nước.
​Hoàng bỗng ngộ ra: Người Đức không bơi để thi điền kinh nước rút, họ bơi để rèn sức bền. Bảo sao bác sĩ bên này khám bệnh xong chỉ vỗ vai khuyên uống trà và tập thể dục. Hệ thống y tế của họ có nền tảng vững chắc một phần chính là nhờ những con người có thói quen vận động dẻo dai và lầm lũi như thế này.
​​Lê bước ra khỏi bể bơi, tay chân có hơi rã rời nhưng Hoàng phải công nhận cái lưng đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Đi bộ dưới cái nắng nhạt của trời xuân Berlin, Hoàng mỉm cười ghé vào tiệm bánh ngay góc phố, mua một ổ lúa mạch đen nguyên cám (Vollkornbrot).
​Cắn một miếng bánh đặc sệt, nhai thật kỹ mới thấy được vị bùi bùi và ngai ngái, Hoàng tủm tỉm cười một mình. Làm „kình ngư nửa mùa“ cũng được, đôi lúc bị các cụ trêu vì „giấu vũ khí“ một chút cũng chẳng sao. Quan trọng là mình đang dần học được cách sống chậm lại, bền bỉ hơn, để cái lưng không phải sớm „đình công“ thêm một lần nào nữa.
​Về đến căn hộ nhỏ, Hoàng thả mình xuống sofa, cảm nhận từng thớ cơ đang „rung rinh“ biết ơn vì được vận động. Anh nhìn tờ lịch, thầm nhủ tuần sau sẽ lại quay lại, và có lẽ lần tới anh sẽ tự tin bước vào làn bơi mà không cần chiếc khăn tắm „hộ thân“ kia nữa. Berlin không chỉ dạy anh cách dùng một đồng xu, mà còn dạy anh cách đối diện với chính mình, trần trụi và kiên cường, giữa dòng đời cứ cuộn trôi như những vòng bơi bất tận.

Nguồn: FB Lê Ngọc Linh

 

TẢN MẠN VỀ ĐÀN ÔNG

Có thể chết vì đói,
Vì một viên đạn đồng,
Nhưng phụ nữ không chết
Khi không có đàn ông.

Sau li dị, ta biết,
Đàn ông dễ bê tha,
Đơn giản vì vắng bóng
Người phụ nữ trong nhà.

Đàn ông là phái mạnh.
Nhưng chỉ mạnh vừa vừa.
Đàn ông mà lười biếng
Tức là đàn ông thừa.

Đàn ông được ca ngợi
Là lịch sự, hào hoa,
Thì trước hết điều ấy
Phải thể hiện ở nhà.

Muốn nói gì thì nói,
Đàn ông phải kiếm tiền.
Không làm được điều ấy
Tức là đàn ông hèn.

Đàn ông không nhậu nhẹt
Là đàn ông tuyệt vời.
Còn đàn ông lý tưởng
Sợ vợ và hay cười.

Đàn ông vì óc ngắn
Nên mới thích chân dài.
Đang tâm đánh chửi vợ
Vì ngu và bất tài.

Một trăm đứa nghiện rượu
Hoặc cờ bạc, lô đề
Thì cả trăm đứa ấy
Sẽ bán nhà ra đê.

Đàn ông như quả chuối,
Càng nẫu khi về già.
Như giấy gói bằng nhựa,
Cứ dính váy đàn bà.

Đàn ông như dịp nghỉ,
Kéo dài chỉ mấy ngày.
Như chiếc lốp sờn cũ,
Sớm muộn cũng phải thay.

Đàn ông như quả ớt.
Bề ngoài đẹp, màu hồng.
Chỉ khi nào cắn thử,
Mới biết cay hay không.

Đàn ông tán phụ nữ
Mãi tận khuya mới về.
Nhưng cưới xong, bắt vợ
Chờ đến khuya mới về.

Đàn ông khi lấy vợ
Chịu bao nỗi nhọc nhằn,
Nhưng đàn ông có vợ
Thọ hơn người độc thân.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

QUÊN…!

Thế rồi lặng lẽ chia xa
Chiều chênh chếch nắng … nhạt nhoà mắt nhung.
Tiếc bao năm tháng đã từng
Đem chân thành ấy kiệt cùng gửi trao…

Thế rồi chẳng một lời chào
Lặng thinh em bước nghẹn ngào tim đau
Nỗi buồn em giấu thật sâu
Nụ cười khoả lấp giọt sầu đang rơi…

Ngồi xem biển hát nỗi đời
Xót xa vá lại chơi vơi ấm nồng
Ngọt ngào xưa cũ bằng không
Ân tình gỡ hết… chẳng mong tương phùng.

Đã thương… thương tới tận cùng
Đã đau… đau tới kiệt cùng… đành buông
Bây giờ ta hết vấn vương
Người thương đi hết đoạn đường…
...thành dưng.

Nhìn về phía ấy lưng chừng
Lần khân xoá hết nơi từng có nhau
Tháng năm xoa dịu nỗi đau
Đoạn tình hai đứa… úa nhàu
… tàn phai…!

Thời gian nhuộm… một sớm mai
Người yêu dấu nhất là ai?…
...quên rồi...!

Nguồn: Đồng Ánh Liễu

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang