Về làng tôi; Biển không em; Gia đình là gì?

 

VỀ LÀNG TÔI 

Tôi về tìm lại làng tôi 

Chiếc chõng ở đó cha ngồi vót nan 

Lối đi dâm bụt hai hàng 

Giây tơ hồng lỡ bò lan ra ngoài.

 

Tôi về giữa độ giêng hai 

Rọc khoai ngứa nước bổ nhoài mè ranh 

Xâu khô lá mít để dành 

Treo trên kèo bếp mớ hành phơi khô.

 

Tôi về nặn chiếc ô tô 

Bằng đất sét lấy trộm cô gạch lò 

Niêu đất cháy cá vừa kho 

Tìm rơm bện chổi đưa cho bà còng.

 

Nắng hè xúc lỗ ngoài đồng 

Cua, cáy ngôm ở giữa dòng nước sôi 

Hè nắng đỉa như phải vôi 

Nước ruộng nóng rát vội bơi lên bờ .

 

Khóm trúc đợi chiếc quạt mo 

Lò rèn quạt bễ ro ro quay đều 

Tiếng sáo vi vu buổi chiều 

Làng quê tôi đó thấy yêu không nào...?

Nguồn: FB Vũ Đức Vinh

 

BIỂN KHÔNG EM

Biển không em những ngày hè cô quạnh

Trảng cát dài bụi cỏ lấp xấp xô

Hàng Dương xanh ngả nghiêng vặn đợi chờ

Bóng cô độc một mình in vết chân trần trên cát.

 

Lũ Còng già chậm chạp bò dọc ngang ngơ ngác

Vo hạt viên tròn bỗng rã vụn ướt tõe xòa

Sóng triều dâng rút cuộn đẩy ra xa

Cuống cuồng phập phù bọt tung trào trắng xóa.

 

Biển không em … Ngác ngơ chi đến lạ

Ao ước muộn màng đau nhói buốt tim tôi

Ta không có nhau tâm thế chẳng an đời

Vật vã đếm sóng xô lạc lang thang chiều muộn.

 

Biển không em … Sầm xì trùng khơi thăm thẳm

Ào ạt gió giật tung tà áo phần phật lơi…

Chợt quặn thắt lồng ngực chẳng thể thốt nên lời

Nỗi cô đơn lẻ loi thả vào từng con sóng!.

 

Nguồn: FB Lan Lam Long. Tác giả Hang Nguyen –

Plauen

 

GIA ĐÌNH LÀ GÌ ?

Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ

Tôi va phải một người lạ trên đường phố khi người này đi qua. Tôi nói: “Ồ xin lỗi”.

Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn thấy cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp, cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. Tôi cau mày nói: “Tránh ra chỗ khác”. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy!

Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình, con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, nơi con đã đánh nó, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này, hoa hồng, nào màu vàng, nào màu xanh. Nó đã yên lặng đứng sau con để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”

Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

 

Con yêu bố, bố ơi

Một người đàn ông, trong lúc đang chùi cho láng chiếc xe hơi của anh ta, đứa con trai 4 tuổi của anh ta nhặt một hòn đá và rạch vào bên hông xe. Trong cơn tức giận, anh ta chụp lấy tay đứa con trai và đánh vào tay nó nhiều lần mà không nhận ra rằng anh ta đang đánh bằng cái mỏ lết.

Tại bệnh viện, đứa bé mất hết các ngón tay vì xương thịt dập nát. Khi đứa trẻ thấy bố nó… với đôi mắt đau buồn, nó hỏi: “Bố ơi các ngón tay con đâu rồi?”

Anh ta rất đau lòng, không nói nên lời và trở lại bên xe, đá vào chiếc xe nhiều lần. Suy sụp bởi hành động vô ý thức của mình…., ngồi trước chiếc xe hơi, anh ta nhìn vào vết xước trên hông xe….. thằng bé đã viết: “Con yêu bố, bố ơi!”. 

Ngày hôm sau, người đàn ông tự tử…

Nguồn: FB Bùi Mạnh 

 

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang