Tự do; Tu tại gia; Ở lại Đức hay về - Kỳ I: Hành trình 25 năm “Tỉnh ngộ”

TỰ DO

Tự do,
Một từ
Mang trong mình mọi ý nghĩa của…

Đó là hạnh phúc
Đó là hòa hợp
Đó là tôn trọng.

Nhưng điều chúng ta làm
Con người giết hại con người
Con người thao túng con người.

Tự do,
Một trò chơi giữa hai con chim không cánh.

Tự do,
Niềm hy vọng từ hai chiếc bụng đói.

Tự do,
Elefteria
Mặt trời đang chờ mọc lên…

Trong thời đại chúng ta
Trong thế kỷ này

Chúng ta cần một hệ thống giáo dục thứ hai.
Viết lại những từ ngữ mới
Hoặc học lại ý nghĩa của những từ cũ.

Tác giả:Eva Petropoulou Lianou GR, Hội Nhà Thơ Quốc tế, người Hy Lạp

Dịch giả: Nhà Thơ Trần Thị Lan Anh, Hội Nhà Thơ Quốc tế.

 

TU TẠI GIA

Theo lịch sử Phật giáo,

Đầu tiên tu tại gia

Là một người giàu có

Lắm ruộng và nhiều nhà.

 

Ông có người con trưởng

Chán chuyện Tham - Sân - Si

Của ông bố thực dụng,

Nên bỏ nhà ra đi.

 

Ông và đám đầy tớ

Bổ đi tìm khắp vùng,

Nhưng tìm mãi không thấy.

Sau một tháng, cuối cùng,

 

Nhờ có người mách bảo,

Ông tìm thấy anh ta

Đang nghe Phật giảng pháp

Ở vườn cây Kỳ Đà.

 

Trong khi chờ giảng hết,

Dẫu đứng xa bên ngoài,

Ông cũng nghe, và ngộ

Các giáo lý của Ngài.

 

Ông liền quỳ trước Phật,

Kể chuyện nhà, chuyện buồn.

Nhưng nay được nghe Phật,

Muốn quy y theo con.

 

“Quy y không nhất thiết,

P000hải lên chùa theo ta.

Ông còn nhiều công sự,

Có thể tu tại nhà.

 

Tu tại nhà, Phật nói,

Ngoài tĩnh tâm hàng ngày,

Người tu còn được hưởng

Bốn niềm vui sau đây.

 

Một, niềm vui lao động -

Làm ruộng hoặc kinh doanh.

Tự do, không gò bó.

Miễn là làm điều lành.

 

Hai, niềm vui giàu có.

Vui có tiền, sao không?

Những đồng tiền chính đáng,

Để giúp đỡ cộng đồng.

 

Ba, niềm vui thanh thản,

Không vay nợ người nào.

Sống khiêm tốn, giản dị.

Tiền rủng rỉnh trong bao.

 

Bốn, niềm vui sống tốt.

Không cờ bạc, rượu chè.

Luôn tu Thân, Khẩu, Ý.

Không bị người cười chê”.

 

Phật dạy ông như thế.

Cũng là dạy chúng ta.

Không nhất thiết xuống tóc.

Muốn tu, tu tại gia.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

Ở LẠI ĐỨC HAY VỀ - KỲ I: HÀNH TRÌNH 25 NĂM “TỈNH NGỘ”

​Hai mươi lăm năm ở Đức, chị Thủy nhận ra một sự thật trần trụi: Nước Đức không phải là thiên đường của những người mộng mơ, mà là bến đỗ của những người thực tế. Câu hỏi „Về hay ở“ không được giải đáp bằng cảm xúc nhất thời, mà bằng những phép tính sòng phẳng về nhân phẩm và sự an tâm. Dưới đây là hành trình 25 năm „tỉnh ngộ“ và chọn lựa của chị Thủy.

Những năm đầu, chị Thủy sống trong trạng thái „thân ở Berlin, hồn ở Khâm Thiên“. Chị nhìn nước Đức như một gã khổng lồ lạnh lùng, khó tính và máy móc. Đôi bàn tay sưng tấy vì hóa chất Nail là cái giá phải trả cho những tờ tiền Euro gửi về quê nhà. 
​Lúc đó, chị chăm chỉ như một con kiến, nhưng là một con kiến luôn muốn... bò ngược về tổ. Chị thèm cái sự „linh hoạt“ của Việt Nam, nơi mà mọi rắc rối đôi khi có thể giải quyết bằng một nụ cười hay một chút „tình cảm“. Ở đây, cái gì cũng cứng nhắc. Một tờ đơn viết sai là bị trả lại, một lần nộp thuế chậm là bị phạt. Chị tự nhủ: „Cày vài năm lấy vốn rồi về, chứ ở đây hít khí trời mà sống bằng luật thì tổn thọ mất!“. 

​Bước ngoặt xảy ra khi chị chứng kiến một vụ va chạm giao thông. Người sai tự giác xin lỗi, bảo hiểm xuất hiện sau một cú điện thoại, mọi thứ được giải quyết im lìm và sòng phẳng. Chị chợt nhận ra: Cái „cứng nhắc“ ấy hóa ra lại là một bộ lọc giúp cuộc sống bớt đi những tranh cãi vô bổ. Chị bắt đầu ngừng mơ mộng về việc „về quê làm đại gia“ và tập trung vào việc học cách vận hành „hệ điều hành“ Đức.

​Đến năm thứ 10, đây là giai đoạn chị bị giằng xé nhất bởi bài toán kinh tế. Bạn bè ở quê gọi sang khoe: “Về đây kinh doanh đi, đóng thuế ít, lách luật dễ, nhanh giàu lắm!“. Chị đã có lúc định thu xếp hành lý. 

​Nhưng rồi, chị bắt đầu nhìn sâu hơn vào cái „giá“ của sự tự do. Chị thấy những người bạn ở quê giàu nhanh nhưng lúc nào cũng nơm nớp lo thanh tra, lo cơ chế thay đổi, lo con cái không có môi trường giáo dục tử tế. Ở Đức, chị đóng thuế cao, nhưng đổi lại, chị có được sự „dự báo“. Chị biết chắc 10 năm nữa con đường trước nhà chị vẫn bằng phẳng, và cửa hiệu của chị sẽ không bị „vòi vĩnh“ bởi những chi phí không tên.
Chị quyết định mở tiệm „Thuy’s Nails & Spa“ và đóng thuế đầy đủ. Chị nhận ra: Thuế ở Đức không phải là mất đi, mà là khoản „phí bảo kê“ cao cấp nhất mà Nhà nước dành cho sự bình yên của chị. Chị thôi không nhìn về phía sân bay nữa, vì chị đã tìm thấy giá trị của sự minh bạch.
​Năm thứ 17, chị Thủy về Việt Nam ăn Tết một tháng. Chị đã nghĩ đó sẽ là chuyến đi „tiền trạm“ để về hẳn. Nhưng sự thực lại là một cú tát tỉnh người. Chị thấy mình lạc lõng giữa những buổi nhậu nhẹt đầy toan tính, thấy ngột ngạt vì khói bụi và tiếng còi xe, và quan trọng nhất, chị thấy sợ sự „bất định“.
​Khi trở lại Đức, một cơn bạo bệnh ập đến. Nằm viện nửa tháng, không có người thân bên cạnh, nhưng chị không đơn độc. Hệ thống y tế Đức vận hành chuẩn xác như một cỗ máy nhưng lại ấm áp trong cách đối xử. Không phong bì, không chờ đợi, không phân biệt đối xử. Bảo hiểm chi trả toàn bộ, ngay cả tiền thuê người dọn dẹp tiệm trong lúc chị dưỡng bệnh cũng được hỗ trợ.

​Nằm trên giường bệnh, chị nhận ra một chân lý thực dụng: „Quê hương là nơi mình sinh ra, nhưng nhà là nơi bảo vệ mình khi mình yếu thế nhất“. Những lời mời gọi „về Việt Nam hưởng thụ“ bỗng trở nên rỗng tuếch trước sự bảo chứng bằng văn bản và hệ thống an sinh của nước Đức. Chị chính thức gạch bỏ hai chữ „về hẳn“ ra khỏi đầu.
​Hai mươi lăm năm. Chị Thủy giờ đây là một bà chủ có phong thái của một quý bà Berlin: đúng giờ, kỷ luật và biết tận hưởng cuộc sống. Chị không còn làm việc 12 tiếng một ngày để tích trữ vàng. Chị chọn đóng cửa tiệm lúc 18 giờ 00 để đi nghe nhạc hoặc chơi thể thao…

​Nhiều người vẫn hỏi: “Sao không về Việt Nam sống cho nó tình cảm?“. Chị chỉ mỉm cười. Cái „tình cảm“ mà họ nói đôi khi đi kèm với sự xâm phạm đời tư và những kỳ vọng nặng nề. Ở Đức, chị có sự tự do tuyệt đối. Chị không cần phải giàu hơn ai để được tôn trọng. Tuổi già của chị đã có lương hưu và chế độ chăm sóc y tế lo liệu. Chị không phải là gánh nặng của con cái, và con cái chị cũng được trưởng thành trong sự công bằng.

Chiều nay, bước ra khỏi tiệm, chị hít căng lồng ngực không khí se lạnh của Berlin. Chị nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã từng sưng tấy vì aceton, giờ đã thong thả cầm một tách cà phê nóng. Chị nhận ra nước Đức không cho chị sự hào nhoáng, nhưng cho chị sự tự tại. 
​Hóa ra, „sướng“ không phải là có thật nhiều tiền, mà là có một cuộc đời không phải lo sợ. Chị bước chân vào căn nhà của mình, nơi có hơi ấm của sự ổn định và nhân phẩm được bảo vệ. Với chị Thủy, nước Đức từ lâu đã không còn là „xứ người“, mà là mảnh đất chị chọn để già đi trong danh dự. Nơi này, chính là Nhà. 

CÒN TIẾP

Nguồn: FB Lê Ngọc Linh

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang