Tình muộn; Chia tay trong từng cơn đau; Cuối tháng Bảy

TÌNH MUỘN

Một ngày sau khi chiến dịch Điện Biên kết thúc, họ hẹn sẽ gặp nhau và tổ chức lễ cưới ở Hà Nội.

“Gia đình anh sang Pháp hết rồi. Có thể giờ không còn nhà, nhưng em cứ đến Hồ Gươm, chỗ Nhà hàng Phú Gia ấy. Em nhớ chưa: Hồ Gươm, Nhà hàng Phú Gia? Thế nào em cũng gặp anh ở đó”.

Chàng trai nói với người yêu như thế khi theo đồng đội tiến về phía đồng bằng. Anh là chiến sĩ Vệ Quốc quân, người Hà Nội gốc. Cô là giao liên trung đoàn, người Thái, nổi tiếng dũng cảm và xinh đẹp. Họ yêu nhau đã mấy tháng, yêu công khai, thậm chí còn được ông già trung đoàn trưởng khó tính đồng ý. Khi chia tay, cô đưa cho anh tấm khăn thêu màu đỏ, cô giữ một cái tương tự. Đôi khăn thêu là vật không thể thiếu trong lễ cưới dân tộc cô.

Năm mươi năm trôi qua, họ vẫn chưa gặp nhau. Một lần tắm suối, cô bị nước lũ về đột ngột cuốn mất, không tìm thấy xác.

Từ ấy đến nay, đất nước thêm mấy cuộc chiến tranh. Nhân dân thêm mấy lần lầm than, đói khổ. Cả khu phố cổ Hà Nội cũng thay đổi nhiều, gần như khác hẳn. Nhưng Hồ gươm thì vẫn còn. Con phố có Nhà hàng Phú Gia vẫn còn, dẫu bản thân nhà hàng ấy bị phá bỏ từ lâu. Đối diện với nó, phía bên kia đường, gần hồ vẫn còn chiếc ghế sắt cũ kỹ sót lại từ thời Pháp.

Cũng suốt mấy chục năm nay có một người luôn ngồi trên chiếc ghế ấy. Buổi sáng từ tám đến mười một giờ, chiều từ hai đến sáu giờ. Mọi người biết thế và luôn nhường nó cho ông.

Đó là một ông cụ đầu tóc bạc phơ, dáng người gầy gầy. Lúc nào ông cũng ngồi yên, trân trân nhìn ra mặt hồ. Chiếc ba-toong khảm xà cừ một bên, bên kia là chiếc mũ phớt sờn cũ ông đội quanh năm, bất kể mùa đông hay mùa hè.

Hôm nay trời chớm lạnh. Có vẻ như thời tiết sắp thay đổi vì một bên vai, nơi có viên đạn chưa lấy ra, bắt đầu đau âm ỉ. Đã gần sáu giờ. Hồ Gươm vẫn thế, như hôm qua và nhiều ngày trước đó. Lãng mạn, thanh bình và buồn buồn. Suốt đời ông chỉ sống với nó và những kỷ niệm xa xưa của mình.

Đúng giờ, khi ông định đứng dậy đi về nhà thì có một người bước lại rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, sát bên ông.

“Vàng à?” ông quay sang, cầm lấy bàn tay người ấy.

Đó là một cô gái trẻ, rất trẻ, ăn mặc theo kiểu miền núi.

“Vâng, em đây”.

“Em bắt anh chờ lâu quá”.

“Em không thể đến sớm hơn được. - cô nói, giọng nghẹn ngào.

- Nhưng bây giờ em đang ở bên anh, và chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa”.

“Ừ, đúng thế. Không bao giờ xa nhau nữa, - ông đáp. - Còn bây giờ để anh đưa em đi một vòng quanh Hà Nội. Quê chồng mà”.

Ông lẩy bẩy chống gậy đứng dậy. Cô Vàng rút ra từ ngực một tấm khăn thêu. Ông cũng móc túi trong áo vét một chiếc tương tự.

“Lát nữa ta vào nhà thờ làm lễ cưới. Nhà thờ Lớn, ngay gần đây thôi”, ông nói.

“Vâng. Và em sẽ nhập đạo theo anh”, cô Vàng nhỏ nhẹ đáp rồi đưa hai tay vuốt ve khuôn mặt nhăn nheo của người yêu. “Em yêu anh lắm lắm! Không yêu như thế, em không thể về đây với anh được đâu”.

“Anh cũng rất yêu em, - ông nói. - Năm mươi năm qua ngày nào anh cũng ra chờ em ở đây”.

Suốt đêm ấy đôi uyên ương không ngủ. Họ khoác tay nhau đi giữa phố phường Hà Nội. Chàng, một ông già tám mươi, lưng hơi gù với vết thương bên vai đang nhức nhối, hào hứng giơ ba - toong chỉ cho người yêu xem các danh lam thắng cảnh thủ đô. Còn nàng, hai mươi tuổi và rất tươi trẻ, thì háo hức như đứa con nít, mở to mắt uống từng lời của chàng. Nàng nắm chặt tay người yêu, vừa để có cảm giác gần gũi, cũng vừa đỡ để chàng không ngã. Ở quán kem bên hồ, nàng ăn một lúc ba chiếc. Và cười. Chàng không ăn vì sợ cảm, chỉ nhìn nàng. Và cũng cười. Cả hai tràn trề hạnh phúc.

Sáng hôm sau, người trông coi Nhà Thờ Lớn Hà Nội ngạc nhiên khi thấy có người chết ở trong phòng nguyện của nhà thờ, dù tất cả các cửa vẫn đóng.

Đó là một ông già gầy yếu, tóc bạc. Ông chết trong tư thế đang quỳ trước Chúa, mặt rạng ngời hạnh phúc. Cạnh ông, phía phải, có một lớp tro mỏng màu xám như tro người ta đốt vàng mã. Lạ nữa, cái tư thế ông chết và hiện trường xung quanh cho thấy ở đây vừa diễn ra một nghi lễ trang trọng, Có vẻ như hôn lễ, vì trên một ngón tay phải của ông có chiếc nhẫn cưới kim cương còn mới.

PS.

Thời gian gần đây ở Hà Nội xuất hiện ngày càng nhiều lời đồn về một cặp uyên ương không cân xứng, một rất già và một rất trẻ. Cặp này đêm khuya thường khoác tay nhau dạo quanh các quanh phố, đặc biệt những hôm trời lạnh và mưa phùn lất phất. Như mọi lời đồn khác, có thế điều ấy đúng, có thể không. Không quan trọng. Vả lại, thủ đô chúng ta có thêm một thiên tình muộn đẹp và lãng mạn như thế thì càng tốt chứ sao? Nếu ngẫu nhiên gặp họ, các bạn có thể yên tâm rằng họ chính là hai nhân vật trong câu chuyện này, một câu chuyện tôi cam đoan có thật vì tôi biết ông già ấy, thỉnh thoảng còn ngồi trò chuyện với cụ bên Hồ Gươm. Tôi cũng có mặt hôm chôn cất cụ ở nghĩa trang Giáo xứ N.V. Hơn thế, cũng hôm ấy tôi nhìn thấy một người lạ mà không hiểu sao không ai chú ý. Đó là cô Vàng. Khác với mọi người, cô không có vẻ mặt đau buồn mà ngược lại. Cô lặng lẽ đứng một bên, sốt ruột chờ người ta hoàn tất các thủ tục an táng cần phải có đối với một con chiên ngoan đạo.

Và tôi hiểu: Cô đến đón người yêu của mình để, như họ đã ước hẹn, “từ nay không bao giờ xa nhau nữa”.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

 

CHIA TAY TRONG TỪNG CƠN ĐAU

Ngày anh nói chúng mình chia tay nhé

Nghe tựa như ai xé nát tim em

Không khóc đâu sao lệ vẫn ướt nhèm

Lòng quặn thắt một niềm đau vô tận.

 

Em vẫn biết yêu thương không sâu đậm

Sẽ tan nhanh như bọt nước giữa dòng

Nhưng sao lòng lại cảm thấy chênh chong

Buồn đến nổi... sầu đong sầu... chất ngất.

 

Mưa mùa hạ gợi niềm đau quay quắt

Bao nhớ thương ngập ngụa lại ùa về

Bóng hình anh loạng choạng giữa cơn mê

Làm sao để... quên được anh - anh hỡi?

 

Ngày anh nói trao nhau cuộc sống mới

Chẳng còn thương, chẳng hẹn ước nữa rồi

Muốn thét gào nhưng đành cắn chặt môi

Thì thôi vậy... em chúc anh tất cả.

 

Mai có gặp giữa dòng người hối hả

Hãy mỉm cười vì... ta đã không nhau!

Nguồn: FB TÌNH YÊU và NỖI NHỚ

 

CUỐI THÁNG BẨY

(Sông Ngân ai bắc nhịp cầu

Để cho Ngưu Chức trọn câu hẹn thề)

 

Cuối tháng bẩy gió mưa đan thành sợi

Sông Ngân Hà vời vợi nhịp cầu Ô

Hỏi Chức- Ngưu sao mãi cứ hồ đồ

Từng con sóng đẩy xô vào nỗi nhớ.

 

Có phải chăng kiếp trước là duyên nợ

Nên đời này cứ trăn trở vấn vương

Muốn bên nhau đi hết trọn quãng đường

Nhưng mơ ước dường như là mơ ước.

 

Con thuyền nhỏ neo sào xa phía trước

Sóng xô bờ liệu còn được như xưa

Hạ cạn rồi trời lúc nắng lúc mưa

Thu chạm khẽ như vừa thay áo mới.

 

Dấu yêu hỡi xin em đừng nghĩ ngợi

Nữa cuộc đời ai đó đợi trông ai

Nhịp cầu Ô mưa gió mãi đan cài

Đem khắc khoải dằng dai đầy day dứt.

 

Cuối tháng bẩy vần thơ tình trôi mất

Chẳng còn chi....

Ngoài sự thật.....

Nhớ mong !

Nguồn: FB Hồng Giang

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang