Sai lầm lớn nhất không phải chọn sai, mà do không dám chọn; Có một người; Chú cuội ngồi gốc cây đa

SAI LẦM LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI CHỌN SAI, MÀ DO KHÔNG DÁM CHỌN!       

Đa số chúng ta thường mắc kẹt trong một cái bẫy mĩ miều mang tên: "Đợi thời điểm hoàn hảo". Bạn nâng lên đặt xuống, tính toán thiệt hơn quá kỹ chỉ vì sợ mất mát. Nhưng thực tế trần trụi ngoài kia là: Trong lúc bạn đang bận cân đo đong đếm, thì cơ hội đã lặng lẽ sang tay người khác.
Quy luật của xã hội vốn cực kỳ sòng phẳng: Không có vị trí nào dành cho kẻ đứng yên quá lâu. Trong một dòng nước chảy xiết, kẻ không bơi tức là kẻ đang lùi. Sự do dự không hề bảo vệ được bạn như bạn tưởng. Nó chỉ tước đi quyền chủ động và âm thầm biến bạn thành quân cờ trong ván bài của kẻ khác.
Bản lĩnh không nằm ở việc bạn luôn có nước đi đúng, mà ở việc bạn dám ra tay và chịu trách nhiệm với cục diện mình tạo ra. Để nắm giữ vị thế chủ động và làm chủ vận mệnh, dưới đây là 5 luật chơi bạn buộc phải khắc cốt ghi tâm:
 

1. Mọi nước đi đều phải trả phí
Bạn muốn khởi nghiệp nhưng sợ mất lương ổn định? Cái "phí" của sự an toàn chính là sự tụt hậu. Bạn chọn ở lại vùng an toàn, cái phí bạn trả chính là 5-10 năm thanh xuân dậm chân tại chỗ. Không có lựa chọn nào là miễn phí, kể cả việc đứng yên.

2. Tin vào lõi trực giác
Giống như một nhà đầu tư nhìn vào một biểu đồ đang lao dốc. Đám đông hoảng loạn, nhưng trực giác bảo họ "Mua". Trực giác đó không phải tâm linh, nó là kết quả của 10.000 giờ bạn "vấp mặt" trên thị trường, là bộ lọc dữ liệu cực nhanh mà não bộ đã tôi luyện.

 3. Thực thi hơn hoàn hảo
Một sản phẩm "lỗi nhẹ" nhưng ra mắt đúng lúc xu hướng đang lên sẽ hốt bạc. Một sản phẩm "hoàn hảo 100%" nhưng ra mắt chậm 6 tháng khi thị trường đã bão hòa là một đống rác đắt tiền. Đừng đợi hoàn hảo, hãy đợi "đủ dùng" và tung chiêu ngay. Ddo đó một nước đi có lỗi nhưng đúng lúc, vẫn giá trị gấp vạn lần một nước đi hoàn mỹ khi ván cờ đã tàn.

 4. Tiêu hóa nỗi sợ thất bại
Hãy nhớ lại lần bạn bị sếp mắng xối xả trước mặt đồng nghiệp, hay lần trắng tay vì tin lầm người. Bạn đã "nuốt" cái nhục đó để đi tiếp. Thất bại cũng vậy, nó là một dạng dinh dưỡng đắng. Ai không tiêu hóa được nỗi nhục, kẻ đó không có tư cách nếm mùi vinh quang.

 5. Tĩnh lặng nhưng quyết liệt
Quan sát "nước sâu" để thấu suốt đại cục, nhưng khi thời cơ đến, hãy chốt hạ không khoan nhượng. Để thực sự khẳng định uy tín cá nhân, bạn phải là người cầm quân, chứ không phải kẻ đứng ngoài bình phẩm ván cờ của đời mình. Đồng hồ không bao giờ dừng lại. Đi tiếp, hoặc chấp nhận bị loại bỏ. Bạn chọn làm tay kỳ thủ định đoạt ván đấu, hay cam phận làm quân cờ chờ người khác xếp đặt?
 

Nguồn: FB @SophiaPhuong

CÓ MỘT NGƯỜI...

Có một người sao không thể nào quên 

Cứ thổn thức du miên trong miền nhớ 

Nó dịu êm gần như là hơi thở 

Mãi trường tồn trong nổi nhớ miên man

 

Có một người réo rắc tựa cung đàn

Sợi nhớ sợi thương sợi hờn sợi dỗi

Sợi nào cũng cho tim yêu nóng hổi 

Muốn thả hồn muốn lạc cõi bồng phiêu

 

Có một người dù chưa ngõ lời yêu

Ánh mắt nụ cười dáng đi giọng nói

Thấm vào thịt da thấm vào gan phổi

Cứ mơ màng muốn dệt mối uyên ương 

 

Có một người ôi ...thương quá là thương 

Dù không được chung đường hay chung lối

Nhưng trái tim yêu cũng đâu có tội

Ai biểu người gieo hương bưởi tình si

 

Để con tim cứ thắc thỏm khắc ghi

Hình bóng nàng thơ xinh tươi duyên dáng

Cứ chập chờn như mây trôi lãng đãng 

Trôi vào lòng năm tháng khó phai phôi

 

Có một người cứ khắc khoải không nguôi

Ôm vào lòng đầy vơi niềm thương nhớ 

Là người dưng em ơi...sao cắc cớ 

Để tim anh cứ mãi nhớ...là sao...?

 

Có một người đi vào giấc chiêm bao 

Nguồn: FB Vũ Như 

CHÚ CUỘI NGỒI GỐC CÂY ĐA


Vào những đêm trăng sáng,
Khi ta ngước nhìn lên
Mặt trăng vàng, ta thấy
Có hình người đen đen.

Hình người đen đen ấy,
Lúc rõ, lúc nhạt nhòa
Ta thường gọi Chú Cuội
Đang ngồi gốc cây đa.

Chú là người có thật,
Sống từ thời xa xưa.
Sáng vào rừng đốn củi,
Ra về vào buổi trưa.

Một hôm, chú bỗng gặp
Bốn con hổ mới sinh.
Chú dùng rìu đập chết
Mà chẳng chút rùng mình.

Nhưng cũng liền sau đó
Chú bỗng nghe tiếng gào
Của hổ mẹ đang tới,
Liền leo lên cây cao.

Thương đàn con đã chết,
Hổ mẹ gầm rồi rên.
Sau đó nó lẳng lặng
Ra con suối kề bên.

Nó đến một bụi rậm,
Cắn một nhúm lá non,
Rồi mang về, nhai lá,
Mớm cho bầy hổ con.

Bầy hổ con sống lại,
Như không hề hấn gì.
Nhìn xung quanh một lượt,
Hổ mẹ dẫn con đi.

Chú Cuội liền tụt xuống,
Đi tìm cây thuốc thần,
Nghĩ có lúc cần đến,
Bèn đem trồng trước sân.

Thực ra cây thuốc ấy
Chỉ là một cây đa.
Cây còn non, mơn mởn,
Lớn nhanh, lá xùm xòa.

Chú quí cây này lắm,
Chăm tưới nước hàng ngày,
Dặn đi dặn lại vợ
Không được tè lên cây.

Bị nhắc nhiều, khó chịu,
Nhân hôm chồng vắng nhà,
Cô nàng đã vén váy
Tè vào gốc cây đa.

Bỗng như có phép lạ,
Cây đa non xanh tươi
Vươn lên cao, bật rễ,
Từ từ bay lên trời.

Đúng lúc ấy chú Cuội
Vừa đi đâu về nhà,
Thấy thế liền nhanh chóng
Định níu giữ cây đa.

Chú ngoắc rìu vào nó.
Nó bay lên phăng phăng,
Và chỉ chịu dừng lại
Khi lên đến mặt trăng.

Và thế là chú Cuội
Kẹt không về được nhà.
Đêm nhìn trăng ta thấy
Chú ngồi gốc cây đa.

Câu chuyện cổ tích ấy
Đã đi vào lòng người
Khi ta còn bé tí
Rồi theo ta suốt đời.

Ai một lần ngày nhỏ
Không ngồi gốc cây đa,
Chăn trâu rồi tắm mát,
Đùa nghịch giữa chiều tà. 

Nguồn: FB Thái Bá Tân

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang