Ở Đức sướng hay khổ - kỳ 3: Cuộc chiến mang tên “tìm nhà”; Tháng Sáu yêu thương; Mưa Hạ

Ở ĐỨC  SƯỚNG HAY KHỔ - ​KỲ 3: CUỘC CHIẾN MANG TÊN “TÌM NHÀ”

​Nếu ai bảo sang Đức là „đi Tây“ cho sướng, thì cứ thử một lần dấn thân vào cuộc chiến tìm nhà. Tin tôi đi, đấy mới là lúc bạn thấu cái gọi là „đặc sản“ thực sự. Sau 7 năm lăn lộn, Hoàng rút ra một kết luận xanh rờn: Tìm nhà ở Đức giống như đi thi Hoa hậu, mà mình lại chỉ là thí sinh hệ... „vớt“.

Cái „Khổ“ của kẻ cầm tiền đi xin được... tiêu tiền
Ngày Hoàng quyết định rời cái ký túc xá bé như lỗ mũi để ra ngoài tìm căn hộ riêng (Wohnung), cậu ta cứ ngỡ mình có tiền là mình có quyền. Ở quê nhà, cứ chồng đủ tiền là chủ nhà tay bắt mặt mừng, mời trà chén thuốc ngay. Nhưng ở Đức? Có tiền mới chỉ là cái... „vé gửi xe“ để vào vòng gửi xe thôi nhé! 
​Hoàng nhìn bộ hồ sơ trên tay mà cứ ngỡ mình đang đi nộp đơn vào tập đoàn đa quốc gia:
​Schufa: Tờ giấy chứng minh mình „trong sạch“ về tài chính. 
​3 bảng lương gần nhất: Để chủ nhà soi xem „ông giáo“ này có đủ lực không. 
​Mietschuldenfreiheitsbescheinigung: Cái từ dài như sớ Táo Quân này thực ra chỉ là giấy xác nhận không nợ tiền nhà cũ.
​Đến buổi xem nhà (Besichtigung), Hoàng mới thực sự „ngã ngửa“. Đập vào mắt là một hàng dài 50 con người, ăn mặc bóng bẩy, sơ mi đóng thùng như đi dự tiệc, rồng rắn từ tầng 3 xuống tận vỉa hè. 
​Chủ nhà đứng đó, mặt lạnh tanh như „Phán quan“. Hoàng liếc nhìn đối thủ: bên trái là kỹ sư Đức, bên phải là cặp vợ chồng bác sĩ... Nhìn lại mình, một anh thợ kỹ thuật người Việt, Hoàng tặc lưỡi: „Keo này khó hơn lên giời, ông giáo ạ!“ Anh phải trưng ra nụ cười thân thiện nhất, thề thốt: „Cháu ngoan lắm, không nuôi chó mèo, và đặc biệt... không bao giờ chiên mắm tôm trong nhà đâu ạ!“ 

Cái „Sướng“ khi cầm được chiếc chìa khóa „vàng“
Trời không phụ lòng người hiền, sau 3 tháng „rải truyền đơn“, bà Helga – một chủ nhà nổi tiếng khó tính, đã gật đầu. Giây phút cầm chìa khóa, Hoàng thấy mình như vừa trúng độc đắc. Và cái „Sướng“ kiểu Đức bắt đầu lộ diện:
​Hợp đồng vô thời hạn: Ở Đức, không có chuyện chủ nhà đuổi khéo vì con lấy vợ cần lấy lại nhà như ở Việt Nam. Bạn cứ đóng tiền đều là ở đến già cũng được.
​Pháo đài riêng tư: Chủ nhà không bao giờ dám tự ý mở cửa vào nhà. Muốn kiểm tra ống nước? Xin mời hẹn trước cả tuần!
​Chất lượng „nồi đồng cối đá“: Cách âm tốt đến mức bên ngoài bão bùng mà bên trong vẫn nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. 

Nhưng cái „Khổ“ nó lại ập đến theo kiểu khác...
Hí hửng dọn vào nhà mới, Hoàng lại ăn một cái tát từ thực tế: Căn nhà trống hoác! Đúng nghĩa đen là „trắng như tờ giấy“: không bóng đèn, không rèm cửa, và kinh dị nhất là... không có bếp.
​Hoàng đứng giữa bốn bức tường, mặt nghệt ra. Thế là lại lặn lội ra IKEA, nơi bán đồ xây dựng nhà ở, tự tay khuân vác, khoan đục, hì hục lắp ráp từng cái ngăn kéo. „Lương kỹ thuật mà giờ làm thợ mộc, thợ điện, kiêm luôn thợ thông cống“ – Hoàng vừa vặn vít vừa lẩm bẩm.
​Nhưng rồi, khi cái bếp hoàn thành, nồi cơm điện bốc khói nghi ngút, mùi gạo thơm bay khắp phòng, Hoàng ngồi bệt xuống sàn gỗ láng bóng. Anh chợt nhận ra: Cái „Khổ“ khi tự tay xây dựng tổ ấm khiến cái „Sướng“ khi sở hữu nó trở nên ngọt ngào hơn gấp bội. 

​Tối đó, Hoàng nằm dài trên sofa, anh đăng nhẹ lên facebook, một tấm hình ly rượu vang bên cửa sổ kèm dòng trạng thái: „Berlin, cuối cùng cũng có một chỗ để về“. 
​Dưới bài đăng, có người hỏi: „Anh ơi, ở Đức sướng hay khổ?“
Hoàng mỉm cười. Câu trả lời nằm ở đôi bàn tay vẫn còn vết chai vì cầm máy khoan, và ở giấc ngủ ngon lành đêm nay. Thế là đủ, nhỉ?

CÒN TIẾP

Nguồn: FB Lê Ngọc Linh

 

THÁNG SÁU YÊU THƯƠNG

Tháng sáu về nghe cây lá xôn xao
Tiếng chim hót gọi nắng hè trở lại
Bao kỉ niệm nhớ một thời thơ dại
Ta đùa vui chạy đuổi bắt sau vườn

Tháng sáu về trên làn tóc em vương
Màu hoa nắng một thời ta chung lớp
Hoa phượng thắm tô thêm màu ngói lợp
Trái bàng xanh hai đứa nhặt sân trường

Tháng sáu về xa hình bóng em thương
Áo dài bay mỗi chiều ta tan học
Nhớ có lần anh chợt đùa em khóc
Kỉ niệm nào theo ngày tháng chưa phai

Tháng sáu về bỗng nhớ bóng hình ai
Thương biết mấy thuở hoa cài mái tóc
Thôi em nhé dù buồn xin đừng khóc
Để một thời lưu luyến mãi trong nhau.

Nguồn: FB  Xuân Hồng

 

 

MƯA HẠ

Cơn mưa mùa hạ thì thầm
Hạt rơi đáy mắt, hạt nằm dòng thơ
Sầu giăng tím góc mong chờ
Ôm chân tuổi hạ bơ vơ mỏi mòn

Mưa gieo nẩy hạt dỗi hờn
Về thôi kỉ niệm vùi chôn năm nào ?
Bờ môi mặn đắng hư hao
Vì sao không hái trăng sao đêm tàn ?

Mưa còn ướt tóc cỏ hoang
Người đi giẫm nát cung đàn hợp âm
Nhìn nhau bứt rứt vết hằn
Sắc màu vô cảm lặng câm ngậm lời

Dầm dề , gõ nhịp chơi vơi
Ngày xanh cánh én đo trời đau duyên
Và em một thuở ngoan hiền
Cho anh thơ thẩn trái tim cồn cào

Cơn mưa ủ dột nghẹn ngào
Lắc lư cọng nhớ xé rào giậu thưa
Mùa đi vụn vỡ xô mùa
Bọt bèo đay dứt dây dưa nỗi lòng

Cơn mưa mùa hạ buồn trông
Ướt đi hồn đá phập phồng dốc tim
Lạc loài bàng bạc cánh chim
Mai sau ngồi lại nhớ miền ca dao

Nguồn: FB Thiên Ân

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang