Nguội lạnh; Cách phục lòng người; Phúc phận

NGUỘI LẠNH

Có những khoảng cách không đo bằng mét, cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nó tồn tại lặng lẽ giữa hai con người đang ở rất gần nhau. Gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở của nhau trong đêm, nhưng lại xa đến mức không còn chạm được vào nhau bằng cảm xúc.
Chúng ta nằm cạnh nhau, nhưng không ánh mắt. Ánh nhìn từng là nơi trú ngụ của yêu thương nay chỉ còn là khoảng trống lặng im. Không ai cố tình quay đi, chỉ là không biết phải nhìn nhau bằng điều gì nữa.
Chúng ta nằm cạnh nhau, chẳng lời nói. Không phải vì hết chuyện để kể, mà vì kể ra cũng chẳng còn ai lắng nghe. Những câu chuyện vụn vặt của một ngày dài trở nên dư thừa. Im lặng không còn là bình yên, mà là cách an toàn nhất để tránh làm tổn thương nhau thêm.
Chúng ta nằm cạnh nhau, thiếu vòng tay. Cánh tay ở rất gần, nhưng không đủ can đảm để chạm vào. Người ta sợ cái chạm ấy sẽ làm lộ ra sự xa cách đã tồn tại từ lâu.
Chúng ta nằm cạnh nhau, vắng nụ hôn. Nụ hôn từng là khởi đầu và kết thúc của một ngày, nay biến mất như một thói quen bị lãng quên. Không ai từ chối, chỉ là không ai còn nhớ đến.
Có lúc ta tự hỏi: đam mê xưa có thật sự đã mất? Hay tình yêu, giống như ánh nắng cuối ngày, không còn rực rỡ nhưng vẫn âm thầm tồn tại? Ánh nắng xế chiều không chói chang, nhưng đủ để người ta nhận ra ngày đang tàn. Tình yêu cũng vậy, nó không biến mất trong một khoảnh khắc, mà lặng lẽ phai đi qua từng lần im lặng, từng lần bỏ qua cảm xúc của nhau.
Đêm xuống. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng thở buồn khe khẽ. Hai con người nằm cạnh nhau, mỗi người mang theo một thế giới riêng đầy suy nghĩ. Giữa hai trái tim, khoảng lặng lớn dần, mênh mông như một đại dương không bờ bến. Người ta ở bên nhau, nhưng cô đơn hơn cả khi chỉ có một mình.
Lửa đã tàn. Điều đau lòng nhất không phải là lửa tắt, mà là chẳng ai buồn nhóm lại. Không ai cúi xuống nhặt những tàn tro cũ, không ai còn tin rằng chỉ cần thêm một chút kiên nhẫn, ngọn lửa ấy sẽ bùng lên lần nữa.
Rồi đầu đông đến. Tuyết trắng tràn về, lạnh lẽo và vô tình. Nó phủ lên những kỷ niệm từng đằm thắm. Những ngày tay trong tay, những đêm cười nói, tất cả dần trở thành ký ức đẹp nhưng xa xôi, không còn chạm tới được.
Tình yêu lúc này bơ vơ, lạc lõng. Người ta ở lại không hẳn vì còn yêu, mà vì sợ đánh mất một điều đã quá quen thuộc. Người còn sống, nhưng tình như đã chết. Không phải cái chết ồn ào, mà là cái chết âm thầm, lạnh lẽo. Tình yêu nguội dần, đóng băng cả những ước mơ từng được ấp ủ.
Buổi sáng, tia nắng xế lọt qua khe rèm. Ánh sáng yếu ớt ấy không đủ sưởi ấm căn phòng, cũng không đủ sưởi ấm lòng người. Lửa đã tắt rồi, tro nguội lạnh, chẳng còn hơi ấm để níu kéo.
Chúng ta nằm cạnh nhau mà như xa lắc. Giường đôi chung, nhưng mỗi người đắp một chiếc chăn riêng. Không phải vì lạnh, mà vì khoảng cách vô hình đã quá lớn. Cái lạnh không đến từ mùa đông, mà đến từ lòng người, buốt giá hơn bất kỳ cơn gió nào.
Có lẽ, điều đau đớn nhất trong tình yêu không phải là chia tay, mà là ở lại trong một mối quan hệ đã nguội lạnh. Khi người ta vẫn gọi nhau là “chúng ta”, nhưng trong lòng mỗi người chỉ còn lại “tôi”.
Tình yêu không chết vì thiếu thời gian, mà chết vì thiếu sự quan tâm. Nó không biến mất vì không còn cơ hội, mà vì không còn ai muốn nắm lấy cơ hội ấy.
...Và đến một ngày, ta buộc phải thành thật với chính mình:
Hoặc cùng nhau cúi xuống, nhặt lại những tàn tro cũ, kiên nhẫn nhóm lên một ngọn lửa mới – dù nhỏ nhoi nhưng ấm áp.
Hoặc chấp nhận buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì đã hiểu rằng: có những cuộc chia xa không phải là mất mát, mà là cách cuối cùng để mỗi người tìm lại hơi ấm cho riêng mình.
Giữa đời sống bộn bề, giữ được một tình yêu ấm áp đã khó. Nhưng dũng cảm đối diện với sự nguội lạnh của nó, để không làm tổn thương nhau thêm, có lẽ mới là điều nhân sinh sâu sắc nhất mà tình yêu dạy cho con người.
„Nằm cạnh nhau  không ánh mắt,
Nằm cạnh nhau  chẳng lời nói,
Nằm cạnh nhau  thiếu vòng tay,
Nằm cạnh nhau vắng nụ hôn.

Thủa đam mê xưa còn hay mất,
Hay tàn theo ánh nắng xế chiều?...“

Tác giả Lan Anh/Aschaffenburg

 

CÁCH PHỤC LÒNG NGƯỜI

Nếu mình quyền quý giàu sang
Chớ nên kênh kiệu kiêu mang vào mình.
Mình bậc tài trí thông minh
Chớ nên ngạo mạn coi khinh người nào.

Mình có sức lực dồi dào
Chớ lấy khoẻ mạnh đè vào yếu đau.
Mình giỏi ăn nói miệng mau
Chớ nên dối trá, trước sau vẹn đều.

Mình còn kém phải học nhiều
Chưa biết phải hỏi, một điều cần ân.
Đối với làng nước nhân dân
Trật tự trên dưới phải cần giữ cho.

Với người nhiều tuổi phải lo
Giữ nghĩa con cháu, tình cho trọn tình.
Với người vai vế bằng mình
Giữ nghĩa bầu bạn trong tim từng giờ.

Còn đối với lũ trẻ thơ
Phải thường dạy bảo, nên nhờ khoan dung.
Làm được như vậy thì mừng
Ai cũng yêu, kính, phục tùng, tin mang…

Giữ tâm rộng rãi thênh thang
Như trời đất bọc bao quanh muôn loài !!

Nguồn: FB Hung Ngo

 

 

PHÚC PHẬN

Đã là phúc phận lớn
Ta trải qua một ngày
Mà vẫn sống yên ổn,
Khỏe mạnh như mọi ngày.

Vì nhiều người đau ốm,
Đêm nằm ngủ trên giường
Sáng không còn mở mắt
Để còn thấy vầng dương.

Nhiều người hôm qua khỏe
Thế mà rồi bất ngờ
Hôm nay thành tàn phế,
Với cái chết đang chờ.

Cũng nhiều người, nhiều lắm,
Mặc rách, ăn không no.
Không có gì để mất.
Cả độc lập, tự do.

Vậy là phúc phận lắm,
Ta trải qua một ngày
Mà vẫn sống yên ổn,
Khỏe mạnh như mọi ngày.

Và ta, người may mắn,
Ngủ dậy vẫn yên lành,
Hãy thương yêu, chia sẻ
Với những người xung quanh.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
HỘI NGƯỜI VIỆT NAM LEIPZIG, CHLB ĐỨC, ĐẠI HỘI NHIỆM KỲ XI, 2025–2028

Đại hội được long trọng tổ chức vào ngày 07.12.2025 tại Nhà hàng Trung tâm Thương mại Bến Thành Markt (Zschortauer Str. 14/16 - 04129 Leipzig) đã thành công tốt đẹp: Tổng kết hoạt động Hội trong nhiệm kỳ qua; Thảo luận, đóng góp ý kiến xây dựng phương hướng hoạt động cho nhiệm kỳ mới; Bầu Ban Chấp hành mới gồm 22 ủy viên và Chủ tịch - ông Bùi Quang Quy được tín nhiệm từ năm 2004 tới nay.

Lý Đức Thúy

Cộng đồng người Việt Leipzig & Vùng phụ cận CHLB Đức tổ chức Tết Trung Thu 2025

Tết Trung Thu 2025 của cộng đồng người Việt Leipzig và vùng phụ cận được tổ chức vào ngày 28.09.2025 tại Trung tâm thương mại Selgos Leipzig đã thành công tốt đẹp. Lễ hội rất hân hoan phấn khởi được đón Trưởng ban Công tác Cộng đồng Đại sứ quán Việt Nam tại CHLB ông Pham Huy Phương, Tân Giám đốc Selgros ông Philipp Steinhoff, và trên 700 bà con Leipzig và vùng phụ cận tới dự. Chương trình văn nghệ được BTC chọn lọc từ CLB thiếu nhi Leipzig, các tiết mục của sinh viên Leipzig, CLB nhảy thiếu nhi người Đức, ông Hề và Hüfburg, với  tiết mục mở màn truyền thống dạo trống, múa lân, rước đèn ông sao..., kết thúc bằng tiết mục nối vòng tay lớn đã tạo nên ngày hội Tết Trung Thu tưng bừng, náo nhiệt, tuyệt vời.

Quay Video: Kỹ thuật viên Youtube Lý Đức Thúy, Leipzig

“NGÀY HỘI TỤ THƠ VIỆT Ở ĐỨC LẦN THỨ 7” CHỦ NHẬT, 14.09.2025 TẠI BERLIN

Ngày Hội tụ Thơ Việt đã mang đến cho khán giả một chương trình trình thơ ca, văn nghệ phong phú hấp dẫn. Khán giả được thưởng thức những bài thơ về tình yêu, quê hương đất nước Đức và Việt Nam, trầm lắng, suy tư với những tâm tình về quê mẹ, những ước mơ cùng hoài bão cho tương lai cùng một chương trình ca múa nhạc chọn lọc.

Tác giả: Thomas Nam, kamera studio sacmauvaongkinh.de

Đức Việt Online

Ngày Hội Giao lưu Văn hóa Vườn Hồng Sangerhausen, nhân kỷ niệm 50 năm quan hệ ngoại giao Đức Việt

Sự kiện do Hội Người Việt Mansfeld – Südharz tổ chức ngày 22.06.2026, rất vinh dự được đón tiếp khách mời từ chính quyền địa phương và Đại diện Đại sứ quán Việt Nam, với sự tham gia đông đảo của cộng đồng khu vực cùng gần 200 bà con Leipzig.

Chương trình giao lưu, diễn ra sôi động, hào hứng, với những tiết mục ca múa nhạc đặc sắc, đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, được video ghi lại bởi các nhà quay phim Đức Thủy, Hải Nguyễn và Quang Tiến.

Đức Việt Online

Lên đầu trang