- Văn nghệ
.png)
EQ không chỉ bộc lộ trong những quyết định lớn hay các tình huống căng thẳng, mà còn thể hiện trong những hành vi rất nhỏ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những thói quen tưởng chừng vô hại, thậm chí nhiều người xem là bình thường, nhưng lại vô tình khiến các mối quan hệ trở nên xa cách, tạo cảm giác thiếu tinh tế trong giao tiếp.
Điều đáng nói là phần lớn người có EQ thấp không cố ý hành xử như vậy, họ chỉ chưa nhận ra những tác động mà thói quen của mình mang lại.
Luôn nghĩ cảm xúc của mình quan trọng hơn cảm xúc của người khác
Người có EQ thấp thường vô thức đặt cảm xúc của bản thân làm trung tâm. Khi bực bội, họ dễ trút sự khó chịu lên người xung quanh mà không để ý đối phương cũng có cảm xúc riêng.
Trong giao tiếp, họ thường chỉ tập trung nói về trải nghiệm của mình, ít khi đặt câu hỏi hay quan tâm người khác đang cảm thấy thế nào.
Theo thời gian, điều này khiến các mối quan hệ trở nên mất cân bằng vì một bên luôn phải lắng nghe, còn bên kia hiếm khi được thấu hiểu.
Cắt ngang lời người khác vì nghĩ mình đã hiểu hết câu chuyện
Đây là một thói quen rất phổ biến nhưng lại phản ánh khả năng lắng nghe chưa tốt. Nhiều người chưa để đối phương nói hết câu đã vội chen vào để phản biện, góp ý hoặc kể câu chuyện của mình.
Họ cho rằng đó là cách cuộc trò chuyện diễn ra tự nhiên, nhưng với người đối diện, việc liên tục bị ngắt lời dễ tạo cảm giác ý kiến của mình không được tôn trọng.
Người có EQ cao thường biết chờ đúng thời điểm để phản hồi, bởi họ hiểu lắng nghe cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng.
Hiếm khi nói lời cảm ơn hoặc xin lỗi
Không hẳn do cố tình vô lễ, nhiều người chỉ đơn giản xem sự giúp đỡ của người khác là điều hiển nhiên. Một đồng nghiệp hỗ trợ hoàn thành công việc, một người thân chuẩn bị bữa cơm hay một người bạn dành thời gian lắng nghe... tất cả đều được xem là "chuyện bình thường".
Tương tự, khi mắc sai lầm, họ thường tìm cách giải thích hoặc đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì thẳng thắn nhận lỗi. Chính việc thiếu những lời cảm ơn và xin lỗi đúng lúc khiến người khác dần cảm thấy mình không được trân trọng.
Than phiền nhiều hơn tìm cách giải quyết
Ai cũng có lúc mệt mỏi và cần chia sẻ, nhưng nếu ngày nào cũng chỉ nói về những điều tiêu cực mà không tìm cách thay đổi, năng lượng xung quanh cũng sẽ trở nên nặng nề. Người có EQ thấp thường mắc kẹt trong việc phàn nàn về công việc, đồng nghiệp, gia đình hay cuộc sống mà ít khi tự hỏi mình có thể làm gì để cải thiện tình hình.
Dần dần, họ vô tình trở thành người lan truyền cảm xúc tiêu cực, khiến những người xung quanh cũng ngại tiếp xúc.
Luôn muốn mình đúng trong mọi cuộc trò chuyện
Đối với nhiều người có EQ thấp, việc bị phản đối đồng nghĩa với việc bị phủ nhận. Vì vậy, họ thường cố gắng bảo vệ quan điểm đến cùng, ngay cả khi cuộc tranh luận không còn ý nghĩa. Họ khó chấp nhận góc nhìn khác, ít khi nói "Có thể mình đã nhầm" hoặc "Ý kiến của bạn cũng có lý".
Trong khi đó, người có EQ cao hiểu rằng mục đích của giao tiếp không phải là phân thắng thua, mà là cùng nhau hiểu vấn đề rõ hơn. Đôi khi, chấp nhận một quan điểm khác không khiến bản thân yếu đi, mà lại cho thấy sự trưởng thành trong cách ứng xử.
Không riêng một hành vi nào kể trên đủ để khẳng định một người có EQ thấp. Ai cũng có lúc nóng nảy, mất bình tĩnh hoặc cư xử thiếu tinh tế. Sự khác biệt nằm ở việc người có EQ cao thường nhận ra điều đó, sẵn sàng điều chỉnh và học hỏi từ trải nghiệm của mình.
Tuy nhiên, người có EQ thấp lặp đi lặp lại những thói quen ấy mỗi ngày mà không nhận thấy chúng đang âm thầm ảnh hưởng đến hình ảnh bản thân và chất lượng các mối quan hệ.
Rèn luyện trí tuệ cảm xúc là quá trình liên tục quan sát chính mình, hiểu cảm xúc của bản thân và học cách ứng xử sao cho vừa chân thành, vừa tôn trọng người khác. Đôi khi, chỉ cần thay đổi một vài thói quen nhỏ mỗi ngày cũng đủ để một người trở nên tinh tế và dễ tạo thiện cảm hơn rất nhiều.
Nguồn: Báo Văn Hóa
.png)
Xưa có vợ chồng nọ.
Chồng làm nghề đi buôn.
Vợ ở nhà cày cấy.
Còn trẻ, chưa có con.
Thị là người xinh đẹp.
Chồng lại hay xa nhà.
Vì thế tên xã trưởng
Thường lén lút lại qua.
Lúc đầu thị từ chối,
Nhưng mưa phùn thấm lâu.
Cuối cùng hai anh chị
Đã thông dâm với nhau.
Một lần, ông thương lái
Lo mải mê kiếm tiền,
Nay đây rồi mai đó,
Biền biệt ba năm liền.
Mãi đến ngày giỗ bố,
Chợt nhớ, mới về nhà.
Chuyến ấy buôn bán lãi.
Vốn một mà lời ba.
“Lần này đi lâu thật.
Vợ một mình ra sao?
Đàn bà nhẹ dạ lắm.
Có trời biết thế nào”.
Vốn là người thận trọng,
Nên khi đến đầu làng,
Cũng là lúc trời tối,
Ông lấy hết bạc vàng
Gói một cục, giấu kỹ
Trong hốc một cây đa.
Rồi cúi đầu cầu khấn
Trước khi đi về nhà:
“Tôi, một người bản địa,
Sinh sống ở làng này.
Đi buôn, có chút của,
Xin gửi nhờ Thần Cây.
Thần giữ cho chu đáo,
Sẽ được cúng mâm xôi.
Để mất thì liệu đấy.
Thần sẽ biết tay tôi”.
Xong, rồi ông tay nải
Về, gõ cửa nhà mình.
Mừng thấy vợ khỏe mạnh,
Nụ cười tươi, thật xinh.
Cô vợ trẻ xăng xái
Lo cơm nước mời chồng.
Khi thấy chiếc túi rỗng,
Liền phụng phịu trách ông.
Rằng đi xa chừng ấy,
Rằng bỏ cô một mình.
Thế mà về, trong túi
Không có một đồng chinh...
Ông chồng, vốn thương vợ,
Đành vội vàng giãi bày,
Rằng chừng ấy, chừng ấy
Đang giấu trong hốc cây.
Đúng lúc tên xã trưởng
Mò đến, đứng sau nhà.
Hắn vô tình nghe được,
Liền lặng lẽ đi ra.
Hôm sau, ông thương lái
Không thấy vàng mình đâu,
Ôm cây đa vật vã,
Bứt tóc rồi vò đầu.
Tiếc của, ông quyết định
Thưa kiện Thần Cây Đa.
Ông đến gặp Quan Trạng,
Công tâm và tài ba.
Quan Trạng nghe ông kể,
Liền lập tức sai quân
Che cây đa bằng cót,
Không cho ai lại gần.
Rồi ông đào chiếc hố
Bên gốc đa, cho người
Trốn sẵn từ đêm trước.
Sáng hôm sau ông mời
Tất cả dân trong tổng
Xem ông xử vụ này,
Tất nhiên có xã trưởng,
Vụ người kiện Thần Cây.
Khi mọi người đông đủ,
Ông bắt đầu phiên tòa
Bằng nghe người thưa kiện.
Người bị kiện, cây đa,
Thì bị ông cho lính
Lấy roi đánh thật đau.
“Bây giờ ngươi phải nói,
Phải thành thật khai mau:
Ai lấy số vàng ấy?”
Người nấp dưới gốc đa
Liền giả vờ kêu khóc:
“Dạ bẩm, thưa quan tòa.
Con xin khai thành thật -
Là một người trong làng.
Tuy nhiên, tên người ấy,
Tên người ăn trộm vàng,
Thì con xin được phép
Chỉ nói với quan tòa”.
Quan Trạng liền bước xuống,
Áp tai vào cây đa.
Đến đây thì kết thúc
Phiên tòa người kiện cây.
Quan Trạng gọi thân chủ
Rồi bảo nhỏ thế này:
“Ngày mai anh nhận lại
Vàng và bạc của mình.
Nhưng phải làm mâm cỗ
Để tạ ơn thần linh.
Nhớ mời dân làng tổng,
Cả trẻ con, người già.
Hãy thả hết bầy chó
Anh đang nuôi trong nhà”.
Hôm sau, ai đến dự
Cũng bị chó ông này
Sủa, thậm chí còn cắn.
Thế mà rồi, lạ thay,
Khi tên xã trưởng đến,
Chúng ngoan ngoãn nằm yên.
Còn vẫy đuôi chào đón
Như với người thân quen.
Chờ phục sẵn từ trước,
Quan Trạng liền vội vàng
Hô lính bắt xã trưởng,
Người đã ăn trộm vàng.
Lúc đầu hắn còn chối,
Nhưng khi nghe Thần Cây
Đã khai ra tên hắn,
Thì hắn đành chắp tay
Cúi đầu xin nhận tội,
Khai hết với quan tòa.
Còn cô ả lơ lẳng
Thì bị đuổi khỏi nhà.
Nguồn: FB Thái Bá Tân
.png)
Trắng trong hương ngát lại ngọt ngào
Lẫn trong khóm lá hay lao chao
E ấp cười nụ ban mai sớm
Dịu dàng thanh khiết trắng một màu
Em là NGỌC LAN đấy người ơi!
Ngắm em xem có thấy chơi vơi
Có hoài niệm về miền thương nhớ
Hái cánh hoa xinh tặng một người
Em hay điệu đà trên tóc mây
Của nàng con gái tuổi thơ ngây
Tăng thêm nét yêu kiều duyên dáng
Để cho ai đó mộng lòng say
Có lúc em lại hay dỗi hờn
Mỗi khi trời nặng hạt mưa tuôn
Em không hòa mình khoe sắc thắm
Là Hoa...còn đau đớn nào hơn
Em vẫn là em đóa Ngọc lan
Ngát hương cho ai đó mơ màng
Nhớ về nàng thơ hay đỏng đảnh
Để rồi mơ mộng khối tình chan
Có ai yêu thầm đóa Ngọc lan
Chạm vào... xin hãy thật khẽ khàng
Thương hương tiếc ngọc xin đừng chớ
Đừng để em buồn... lệ chứa chan.
Nguồn: FB Vũ Như
Đức Việt Online
Lưu Á Châu; Nhớ; Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 5: Berlin, nơi tấm bằng lái xe được đổi bằng “nước mắt và tiền”
Xốn Xang và Hoài Niệm; Người mộ đạo và ông chủ cửa hàng; Sang Đức rồi mới hiểu: Thứ đắt nhất không phải tiền thuê nhà, mà là cái giá của sĩ diện
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 6: Trải nghiệm y tế xứ Germany; Tháng 7 về; Bán đàn ông
Vắng em; Châm ngôn mới; Vì sao cộng đồng người Hoa, Ấn ở Mỹ thường được cho là mạnh hơn cộng đồng người Việt?
Bốn thủ đoạn tàn độc nhất hủy hoại hoàn toàn một con người; Người đàn ông thô lỗ; Thái độ với lời khen; Chẳng thẹn - Kiếp nhân sinh
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ cuối: “Kình ngư” nửa mùa và cú sốc thể lực ở bể bơi thành phố; Tản mạn về đàn ông; Quên
Nghệ thuật tuổi già; Nỗi nhớ lặng thầm; Thông điệp gửi những ai coi người già là vô dụng
Chùm chìa khóa; Gửi về anh; Hẹn người kiếp khác chung đôi
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá