Lưu Á Châu; Nhớ; Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 5: Berlin, nơi tấm bằng lái xe được đổi bằng “nước mắt và tiền”

LƯU Á CHÂU

Lưu Á Châu, thượng tướng

Của “đồng chí” Trung Hoa,

Đã có bài phát biểu

Hay và thật sâu xa.

 

Ông nói rất nhiều chuyện,

Kéo dài những mấy giờ.

Xin phép được trích, chuyển

Một số ý thành thơ.

1

Cải tà Ác thành Thiện

Là lịch sử Phương Tây.

Lịch sử của Trung Quốc

Lại làm ngược điều này.

 

Phương Tây gì cũng cấm,

Trừ Bản Năng con người.

Trung Quốc cho phép hết,

Trừ Bản Năng con người.

 

Người Trung Quốc mặc áo

Che cái dốt của mình.

Người Phương Tây cởi áo

Đón các luồng văn minh.

2

Như Hegel, ông nói

Xưa nay ở Trung Hoa

Vắng các nhà tư tưởng.

Chỉ có mưu lược gia.

 

Xã hội của Trung Quốc

Trọng Binh Pháp (mưu mô),

Thay cho các tư tưởng

Về Dân Chủ, Tự Do.

 

Ông lên án Nho Giáo

Vốn đề cao quan trường.

Chỉ làm hại xã hội

Bằng Luân Lý Đạo Thường.

3

Tiếp đến ông nói chuyện

Ở Trung Quốc ngày nay

Có ba đặc điểm lớn,

Nhất quán và thường ngày.

 

Một - là thói ngụy biện,

Vô tình hoặc cố tình,

Luôn nghĩ mình là đúng.

Thiên hạ là cái đinh.

 

Hai - là hèn với giặc,

Nhưng tàn ác với dân.

Chính quyền Mỹ, ngược lại,

Tôn trọng và sợ dân.

 

Văn hóa của Trung Quốc

Hướng nội, chỉ biết mình.

Nên không dám chấp nhận

Các xu hướng văn minh.

 

Cũng chính văn hóa ấy

Làm Trung Quốc đê hèn

Với kẻ thù xâm lược,

Nhưng ác với dân đen.

 

Ông nêu một thí dụ

Rằng xưa, thời chiến tranh,

Chỉ một trăm lính Nhật

Giải năm vạn tù binh,

 

Quân của Quốc Dân Đảng,

Tới tận Yến Tử Cơ

Để hành quyết, ấy vậy,

Mà kết quả bất ngờ -

 

Không một ai trong họ

Những năm vạn con người

Tìm cách trốn, chống lại

Vẻn vẹn một trăm người.

 

Ba - và quan trọng nhất:

Chính văn hóa Trung Hoa

Làm tâm hồn dân họ

Thành thấp hèn, xấu xa.

 

Một cặp vợ chồng nọ,

Không hiểu sao cãi nhau.

Bà vợ quá phẫn chí,

Lên gác, định nhảy lầu.

 

Láng giềng đứng phía dưới

Háo hức kêu: Nhảy đi!

Khi người ấy không nhảy,

Thì đám đông tức thì

 

Liền tỏ ra thất vọng.

Có người còn chửi thề

Vì hụt mất cơ hội

Được nhìn thấy máu me.

4

Một nền văn hóa khác -

Ở nước nọ, châu Âu,

Gần bảy mươi năm trước

Có chuyện tình buồn đau

 

Về một cô gái trẻ

Yêu một anh thợ lò.

Họ muốn thành chồng vợ,

Nhưng Số Phận không cho.

 

Mấy ngày trước lễ cưới,

Vị hôn thê của cô

Không may gặp tai nạn,

Vùi sâu trong hầm lò.

 

Bất chấp mọi sự thật,

Cô không tin điều này,

Vẫn quyết tâm chờ đợi...

Không ngờ, mới gần đây

 

Khi vệ sinh các mỏ,

Người ta, rất ngạc nhiên,

Tìm thấy một xác chết

Như còn sống, mới nguyên.

 

Đó là chàng thợ mỏ

Của cô gái năm nào.

Ngâm trong nước khoáng chất,

Da dẻ vẫn hồng hào.

 

Người yêu anh lúc ấy

Ở tuổi hơn tám mươi,

Mái tóc đã bạc trắng,

Móm mém cả nụ cười.

 

Nhưng bà đã quyết định

Làm lễ cưới với anh,

Với một người đã chết,

Dẫu cơ thể nguyên lành.

 

Đám cưới ấy đặc biệt

Làm tất cả láng giềng

Bật khóc vì cảm động.

Một tình yêu thiêng liêng.

 

Văn hóa mà nhân bản

Sẽ nuôi dưỡng tình người.

So với dân Trung Quốc

Thì một vực, một trời.

5

Vụ Mười Một tháng Chín

Nhiều người ở Thủ Đô

Đã không thương thì chớ,

Còn vỗ tay reo hò

 

Khi hàng nghìn người Mỹ

Chết vì Bin Laden.

Văn hóa mà khép kín

Đẻ ra người thấp hèn.

 

Cũng vào ngày hôm ấy,

Một phái đoàn nước ông

Đang ở thăm nước Mỹ,

Nhảy múa giữa đám đông,

 

Khen khủng bố chơi đẹp...

Người Mỹ cáu, và rồi

Đuổi ngay họ về nước

Và cấm cửa suốt đời.

 

Sáng hôm sau, dậy sớm,

Ông vội bật truyền hình

Để nghe lời bình luận

Của truyền thông nước mình.

 

Thế mà đài, thật tiếc,

Chỉ nhắc nhở nông thôn

Củng cố tổ chức đảng

Để đảng mãi trường tồn.

 

Trước đó, ông kể tiếp,

Công nương Diana

Chết, đài báo Trung Quốc

Không nói gì về bà.

 

Thay vào đấy, liên tục

Đưa tin ở Bắc Kinh

Các trường đã khai giảng,

Trang trọng, đúng lịch trình.

 

Thế thì chẳng khác mấy

Đưa tin dân thủ đô

Hôm nay đã ăn sáng

Hoặc đã uống sữa bò.

 

Tức là đài và báo

Không quan tâm tẹo nào

Cái người dân muốn biết.

Toàn đưa tin tầm phào.

6

Khoảng mười năm về trước

Một nhóm người Trung Hoa

Vượt biên sang Anh Quốc.

Đi xe tải, đường xa,

 

Xe bịt kín, tất cả

Chết ngạt ở Dover,

Trừ hai người may mắn.

Sau đó, thật không ngờ,

 

Lãnh sự quán Trung Quốc

Không đến nhận dân mình.

Dự lễ mai táng họ

Chỉ toàn thấy người Anh.

 

Được hỏi thì họ đáp:

Đã là người với nhau,

Ai chết cũng thương xót.

Cả người Anh, người Tàu.

 

Làm sao người Trung Quốc

Có “văn hóa”, “văn minh”,

Khi chính họ hờ hững

Với đồng bào của mình?

 

Khi văn hóa hướng nội,

Và lãnh đạo thấp hèn,

Thì người dân không thể

Không trở thành thấp hèn.

 

Quy luật, đâu cũng vậy:

Quan hư thì dân hư.

Quan tốt thì dân tốt.

Không có luật bù trừ.

7

Trên xe buýt công cộng

Có một thằng lưu manh

Đánh một người nào đấy.

Nhưng hành khách xung quanh

 

Không một ai can thiệp,

Sợ rước vạ vào mình.

Đâu ra loại người ấy,

Vô tâm và vô tình?

 

Liệu có thể trông cậy

Vào những con người này

Để xây dựng xã hội

Như xã hội Phương Tây?

8

Ti-vi luôn quảng cáo

Các thiết bị an ninh,

Các loại khóa chống trộm,

Thô sơ và thông minh.

 

Nhà người dân Trung Quốc

Luôn kín cổng cao tường.

Đâu cũng bịt rào sắt,

Nhiều khi đến dị thường.

 

Đó chính là bi kịch

Của dân tộc chúng ta.

Luôn sống trong sợ hãi.

Nhà không còn là nhà.

 

Giả sử có cướp giết

Ở ngay nhà sát bên,

Cũng không ai động đậy.

Vì hờ hững, vì hèn.

 

Nó - kết quả tất yếu

Của người không tin người.

Của văn hóa khép kín

Tồn tại đã bao đời.

9

Ni-ki-ta Khu-sốp,

Tổng bí thư Liên Xô,

Lần nọ, trong hội nghị,

Đã lên tiếng rất to

 

Lên án sự tàn bạo

Của nguyên soái Stalin.

Bất chợt có ai đấy

Viết mảnh giấy, chuyền lên.

 

Mảnh giấy viết: “Rất tốt.

Nhưng sao ông trước đây,

Thời Stalin còn sống

Không lên án điều này?”

 

Liếc qua, Khru-sốp

Liền đọc to, và rồi

Hỏi: Ai đã viết nó?

Mời lên đây gặp tôi.

 

Cả phòng họp im lặng.

Cuối cùng không người nào

Đứng dậy nhận mình viết.

Khru-sốp cười: Không sao.

 

Giờ không có khủng bố,

Thế mà không có ai

Dám nhận mình đã viết.

Vậy thì thời độc tài

 

Và thanh trừng nội bộ,

Ai to gan, tự tin,

Dám công khai chỉ trích

Lãnh tụ Stalin?

10

Quân đội của nước Mỹ

Thiện chiến nhất hành tinh.

Mỹ dẫn đầu thế giới

Về khoa học, phát minh.

 

Nhưng cái đáng sợ nhất

Của nước Mỹ xưa nay,

Thực ra, theo tôi nghĩ,

Không phải những điều này.

 

Hàng triệu người bất mãn

Với chính tổ quốc mình

Đã di cư sang Mỹ,

Giúp nước Mỹ định hình.

 

Được tự do, dân chủ,

Những người nhập cư này

Cùng chung sức biến Mỹ

Thành siêu cường ngày nay.

 

Cái đáng sợ ở Mỹ

Là họ trọng nhân tài.

Có cơ chế sử dụng,

Không bỏ sót một ai.

 

Thể chế nhà nước họ

Chỉ cho phép người nào

Thực tài và thực đức

Được giữ chức vụ cao.

 

Ở Trung Quốc - lãnh đạo

Thường vô đức, vô tài.

Người tử tế, tài giỏi

Luôn bị gạt ra ngoài.

 

Đó là bi kịch lớn

Của dân tộc chúng ta.

Chẳng trách ta tụt hậu,

Mà mỗi ngày một xa.

 

Người Mỹ không ham muốn

Lãnh thổ của nước nào.

Cái họ muốn thực sự

Là xây dựng, nâng cao

 

Ảnh hưởng của nước họ

Về tự do, nhân quyền.

Để làm được điều ấy,

Họ sẵn sàng chi tiền.

 

Sức mạnh đáng sợ nhất

Của nước Mỹ, thực ra,

Là xã hội của họ

Nhân bản và hài hòa.

 

Là giá trị đạo đức

Và sức mạnh tinh thần.

Là Tự Do, Dân Chủ

Và Tôn Trọng Người Dân.

 

Vụ Mười Một tháng Chín.

Sau cú choáng ban đầu,

Nước Mỹ đã đứng dậy,

Dù vết thương rất đau.

 

Không có cảnh hoảng loạn

Ở khu vực hiện trường.

Không cướp bóc, hôi của,

Vốn là chuyện bình thường.

 

Người sơ tán đi xuống.

Lính cứu hỏa đi lên.

Mọi người có ý thức

Nhường đường cho ưu tiên.

 

Mấy ngày sau, một loạt

Các cửa hàng Đạo Hồi

Bị người Mỹ đập phá.

Không khó hiểu, nhưng rồi,

 

Cũng chính những người Mỹ

Lập “dân phòng”, đêm ngày

Túc trực để bảo vệ

Chính những cửa hàng này.

 

Một dân tộc, đạo đức

Và văn hóa không cao,

Không thể làm điều ấy,

Dẫu trong hoàn cảnh nào.

 

Đạo đức, văn hóa ấy

Là kết quả đương nhiên

Của tinh thần dân chủ,

Tự do và nhân quyền.

 

Nó đã thấm vào máu

Của người dân nước này.

Hơn thế, thành chuẩn mực

Trong giao tiếp thường ngày.

 

Văn hóa ta, Trung Quốc,

Là báo thù, thù dai.

Nó trở thành truyền thống,

Âm ỉ và lâu dài.

 

Tôi sống ở thành phố

Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên.

Nơi xưa tướng Đặng Ngãi,

Chiếm được thành, chuyên quyền,

 

Để trả thù, ra lệnh

Đem chém hết cả nhà

Của Vân Trường Quan Vũ.

Đấy, văn hóa của ta!

 

Dân tộc Mỹ, tôi nghĩ,

Cũng hợp lý, hợp tình

Được dẫn đầu thế giới

Về vũ khí thông minh,

 

Về sức mạnh quân sự,

Kể cả “sức mạnh mềm”.

Ai xứng đáng hơn họ?

Cá vị thử nghĩ xem.

 

Giả sử sức mạnh ấy

Nằm trong tay chúng ta.

Quả thực tôi không biết

Chuyện gì sẽ xẩy ra.

12

Ta có thể học hỏi

Ở Mỹ nhiều điều hay.

Để tránh chuyện vô bổ

Và hội họp suốt ngày.

 

Vụ Mười Một tháng Chín,

Người Mỹ, thật lạ kỳ,

Không lập “Ban chỉ đạo”,

Không cả “Bộ chỉ huy”...

 

Họ là người thực tế,

Chỉ làm cái cần làm.

Cũng không đạo đức giả,

Nói Tây mà nghĩ Nam.

 

Còn ta, có nhiều vị

Chửi Mỹ thì rất ghê.

Mà gửi con sang Mỹ.

Học xong, bảo đừng về.

13

Thêm một thí dụ cuối.

Thủ tướng Đức, Schroder,

Suýt nữa bị thất cử,

Lý do thật bất ngờ.

 

Là vì ông, sơ ý,

Nhuộm tóc trắng thành đen,

Để trông mình còn trẻ,

Đẹp trai và có duyên.

 

Chuyện đơn giản chỉ thế.

Ta xem là bình thường.

Thế mà cử tri Đức

Lại cho không bình thường.

 

Vì nói gì thì nói,

Tóc trắng nhuộm thành đen

Cũng là sự giả dối,

Là điều người cầm quyền

 

Tuyệt đối phải kiêng kỵ.

Tôi nghĩ cả điều này

Cũng là sự khác biệt

Giữa ta và Phương Tây.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

NHỚ

Chiều thu muộn buồn ơi... vương nỗi nhớ

Sóng Tây hồ mạn vỗ chiếc thuyền bơi

Hàng liễu rũ nghiêng mình soi bóng nước

Nhớ em nhiều... nhớ em quá...em ơi!

 

Mùi hoa sữa nồng nàn bay theo gió

Cơm nguội vàng óng ả bước chân ai

Tiếng vĩ cầm réo rắt thoảng đâu đây

Bao ký ức đong đầy vương nỗi nhớ

 

Em đâu rồi lối xưa còn trơ đó

Dáng yêu kiều vụn vỡ trái tim anh

Cúc vàng đượm hai đứa mình chung lối

Hương nồng nàn đan thổi những mộng mơ

 

Em cho anh thương nhớ với đợi chờ

Bao nồng ấm với môi hôn ngọt lịm

Em cho anh cả một đồi sim tím

Nỗi u hoài những khắc khoải chờ mong

 

Nay thu về ở nơi ấy xa xăm

Em có nhớ sắc trời thu Hà nội

Em có nhớ những gì ta trao gởi

Môi ngọt mềm... nhớ em quá... em ơi.

Nguồn: FB Vũ Như 

 

Ở ĐỨC SƯỚNG HAY KHỔ - KỲ 5: BERLIN, NƠI TẤM BẰNG LÁI XE ĐƯỢC ĐỔI BÀNG “NƯỚC MẮT VÀ TIỀN” 


​Nếu cuộc chiến tìm nhà ở Berlin là phim kinh dị, thì thi bằng lái chính là bộ phim trinh thám tâm lý dài tập mà Hoàng là nhân vật chính. Anh vốn là một „tổ lái“ có số má ở Hà Nội, từng lượn lách qua đám đông tắc đường ở Kim Mã nhanh như một cơn lốc. Thế nhưng, khi đối mặt với lão Jürgen và những con phố chằng chịt của Berlin, Hoàng mới nhận ra: Đời không như là mơ, và bằng lái Đức không dành cho những tay mơ thích „linh hoạt“. 
​Hoàng đăng ký vào một trường lái ngay gần Alexanderplatz. Vừa cầm biểu phí, anh đã thấy xây xẩm mặt mày. Mỗi giờ lái (45 phút) có giá ngang một bữa lẩu bò tươm tất cho cả hội bạn. Hoàng lẩm bẩm: “Lạy cụ, cứ mỗi lần lão Jürgen dẫm phanh hộ mình là coi như bay đứt một cái iphone đời mới”.
​Thầy dạy của anh, Lão Jürgen, là một „đặc sản“ của vùng Berlin (Berliner Schnauze) – thẳng tính, khó chịu và soi lỗi như soi vi khuẩn dưới kính hiển vi. Lão có khả năng phát hiện bạn quên nhìn gương chỉ qua một tiếng thở dài.

​Buổi thi đầu tiên diễn ra vào một sáng mùa Đông trời xám xịt. Hoàng tự tin lắm, lượn qua các con phố ở quận Wedding mượt như lướt ván. Đến một ngã tư vắng vẻ có biển STOP, theo bản năng „linh hoạt“ phố cổ, Hoàng rà phanh cho xe lăn bánh cực chậm, mắt liếc sang hai bên thấy không có bóng người là vọt đi luôn. ​Kết quả: Giám khảo ngồi sau dẫm phanh kít một cái cháy đường. Lão Jürgen thở dài: “Hoàng ơi là Hoàng, ở Berlin, biển Stop có nghĩa là bánh xe phải đứng im như tượng đá trong 3 giây. Anh 'lăn' chứ không 'dừng'. 1000 Euro bay màu theo làn khói!“.  Hoàng bước xuống xe mà thấy trời đất quay cuồng như vừa uống rượu làng Vân. ​

Rút kinh nghiệm xương máu, lần thi thứ hai Hoàng đi chậm như đi bộ. Nhưng Berlin đâu có để bạn yên! Đến đoạn Prenzlauer Berg – thiên đường của xe đạp và tàu điện(Straßenbahn). 

 ​Hoàng chuẩn bị rẽ phải. Anh đã xi nhan, đã nhìn gương. Thế nhưng, trong một giây định mệnh, anh quên khuấy cái Schulterblick (nhìn qua vai). Đúng lúc đó, một chiếc xe đạp lao lên với vận tốc ánh sáng. Kết quả: Lại là tiếng phanh „định mệnh“ từ giám khảo. ”Anh định “trảm” người đi xe đạp à? Thiếu quan sát vùng mù. Trượt!“. Hoàng thẫn thờ bước ra, lòng đau như cắt. Tổng cộng hai lần trượt đã ngốn của anh số tiền đủ để mua một con xe máy cũ ở quê nhà.
​Sau hai lần „vấp cỏ“, Jürgen đưa Hoàng lên cao tốc Autobahn hướng đi Dresden để „giải đen“.  Đây mới là lúc cái sướng của nước Đức bùng nổ! 
​Nhấn ga lên 160km/h, rồi 200km/h... chiếc xe vẫn êm ru như đang nằm trên giường nệm. Không ổ gà, không xe máy tạt đầu, không có tiếng còi inh ỏi. Mọi thứ diễn ra như một bản giao hưởng được lập trình sẵn. „Đã quá cụ Jürgen ơi!“ – Hoàng phấn khích hét lên. 
Jürgen lạnh lùng: „Đừng có mà hưng phấn quá đà. Nhìn gương chiếu hậu xem con Porsche kia kìa, nó đang bay với vận tốc 250km/h đấy. Dạt sang phải ngay không nó thổi bay anh bây giờ!“. Lần thi lần ba, Hoàng run đến mức chân trái đạp côn mà cứ giật bần bật. Suốt 45 phút, Hoàng lái xe như một con robot được lập trình hoàn hảo, mắt đảo liên tục giữa các gương và thực hiện Schulterblick (nhìn qua vai) chuẩn xác từng milimet.

​Đến khúc cua cuối cùng trước khi về lại điểm xuất phát, khi đang chuẩn bị rẽ phải theo chỉ dẫn của giám khảo, một tình huống bất ngờ xảy ra. Một thanh niên đi xe đạp, lao nhanh từ phía sau xe buýt đang dừng để băng qua đường ngay vạch kẻ. Theo bản năng Hoàng lập tức dẫm phanh khựng lại.​Sau khi người đi xe đạp đã sang đường an toàn, Hoàng từ tốn cho xe di chuyển và về lại điểm xuất phát. Anh toát mồ hôi hột, nghĩ thầm: “Thôi xong, 2000 Euro của con bay theo làn khói rồi!“. Nhưng không, Giám khảo ngồi sau – một ông lão mặt lạnh như tiền – khẽ gật đầu: “Phản xạ rất chuẩn, rất kỷ luật. Chúc mừng, anh đã chính thức trở thành tài xế tại Đức!“. ​Cầm tấm bằng nhựa cứng trên tay, Hoàng thấy nó còn quý hơn cả bằng thạc sĩ. Để cầm được tấm bằng nhựa cứng trên tay, Hoàng đã phải đánh đổi một cái giá không hề rẻ. Khi ngồi nhẩm lại con số cuối cùng là hơn 7000 Euro, anh không khỏi bàng hoàng !

Kết luận cuối cùng của sướng hay khổ thì:
Khổ: Là 3 lần đóng tiền thi, là những lần bị lão Jürgen mắng té tát, là cảm giác „viêm màng túi“ trầm trọng. 
Sướng: Là cuối tuần này, anh có thể thuê một con xe mui trần, một mình phóng thẳng ra hồ Wannsee, hoặc chạy một mạch về phía dãy núi Alps mà không cần quan tâm đến giờ tàu chạy.

Nước Đức đã dạy Hoàng một bài học: Cái gì càng khó đạt được, giá trị của nó càng bền lâu. Tấm bằng lái này chứng nhận anh đã đủ „chín chắn“ và „kỷ luật“ để hòa nhập vào xã hội này. 
​Tối đó, Hoàng tự thưởng cho mình một cốc bia lớn tại quán quen ở Berlin. Anh mỉm cười, chìa khóa xe trong túi quần khẽ leng keng. Sướng hay Khổ? Giờ thì anh chỉ muốn nhấn ga đi thật xa để cảm nhận cái gió của nước Đức mà thôi!

CÒN TIẾP

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang