- Văn nghệ
.png)
Cuộc đời người ngắn ngủi,
Như gió thoảng mây bay.
Chợt sinh rồi chợt chết,
Vùi sâu dưới đất dày.
Quãng thời gian ngắn ấy
Đáng lẽ ta, con người,
Sống đẹp và tận hưởng
Những niềm vui cuộc đời.
Ừ, đáng lẽ là thế,
Nhưng ta, vì vô minh,
Bon chen rồi đấu đá,
Tự mình làm khổ mình.
Bị cuốn vào cơn lốc
Của cái Tham Sân Si,
Ta sống như ma ám.
Chết mang theo được gì?
Người xưa đã từng dạy,
Với lương thực nghìn kho,
Ta ăn, ngày nhiều lắm,
Nửa đấu gạo là no.
Với hàng nghìn cung điện
Lộng lẫy, sáng như gương,
Trong khi ta, đơn giản
Chỉ cần một chiếc giường.
Ngày mưa và ngày nắng,
Đó là luật của trời.
Một chồng và một vợ,
Đó là luật của người.
Một khi đã là luật,
Thì hợp lý, hài hòa.
Sao đàn ông cứ thích
Ngủ với nhiều đàn bà?
Tiền cần lắm, hẳn thế.
Nhưng bao nhiêu là vừa.
Người có học, giác ngộ
Mới biết đủ và thừa.
Thế giới luôn sôi động.
Vất vả cuộc mưu sinh.
Ai cũng cố giành giật
Và vơ vét cho mình.
Cái ta giành giật được
Tưởng nhiều mà không nhiều.
Tưởng sướng mà lại khổ,
Vì thiếu tình thương yêu.
Thiếu cái tâm tĩnh tại
Để hòa vào thiên nhiên.
Thiếu thời gian đọc sách
Để vươn tới cái thiền.
Trong khi, rất đơn giản,
Nên quan niệm thế này:
Tiền chỉ cần đủ sống
Và không phải đi vay.
Giàu nghèo không quan trọng.
Quan trọng là gia đình
Sống với nhau hòa thuận,
Có trách nhiệm, có tình.
Nhà to hay nhà nhỏ
Thì cũng thế mà thôi.
Chỉ cần có đủ chỗ
Để sống là tốt rồi.
Quần áo không quan trọng
Hàng hiệu hay hàng thường,
Miễn là đẹp, đủ ấm,
Lịch sự khi ra đường.
Con có là tiến sĩ
Hay đứa bán hàng rong,
Nếu biết sống tử tế,
Cha mẹ đã yên lòng.
Vợ xấu hay vợ đẹp,
Không đáng để bận lòng.
Quan trọng là đức hạnh
Biết thương con, yêu chồng.
Không quan trọng chức tước,
Danh vọng và tiền tài.
Quan trọng là sống thiện
An lạc và yên bài…
Vâng, đơn giản chỉ thế,
Khỏi giành giật làm gì.
Đời người quan trọng nhất
Là Hỉ Xả Từ Bi.
Nguồn: FB Thái Bá Tân
.png)
Em vẫn nhớ biển mùa thu năm ấy,
Nơi chúng mình từng sánh bước bên nhau.
Sóng miên man kể chuyện tự ngàn sau,
Ru bờ cát những lời yêu chưa nói.
Chiều tím xuống nhuộm chân trời vời vợi,
Gió dịu dàng hong khô ánh mắt trong.
Anh bên em, biển cũng hóa mênh mông,
Mỗi nhịp sóng như nhịp lòng thổn thức.
Trăng lên chậm trên tầng không xanh ngắt,
Rót bạc đầy lên mặt nước lung linh.
Anh nắm tay em rất nhẹ, rất tình,
Mà ấm mãi qua bao mùa giông bão.
Biển có lúc cuộn mình trong sóng dữ,
Có những ngày gió nổi khắp khơi xa.
Nhưng tình yêu nếu thật sự đậm đà,
Sẽ bền bỉ như nghìn năm biển đợi.
Em vẫn đứng nơi hoàng hôn tím ngắt,
Nghe thủy triều chạm bến nhớ miên man.
Dấu chân xưa dù sóng cuốn tan dần,
Vẫn in đậm giữa tim em nguyên vẹn.
Nếu mai này tóc bạc màu năm tháng,
Biển còn xanh như thuở mới yêu đầu.
Em vẫn là bờ cát đợi ngàn sau,
Cho sóng biển một đời về neo đậu.
Bởi biển rộng cũng cần nơi dừng lại,
Như đời người cần một chốn bình yên.
Anh là sóng đi qua vạn nỗi riêng,
Em là bến giữ tình yêu ở lại.
Để mỗi độ thu về trên biển vắng,
Sóng lại ngân câu hẹn ước ban đầu.
Dẫu thời gian phủ bạc cả mái đầu,
Tình vẫn trẻ như biển mùa thu ấy.
Nguồn: FB Bảo Ngọc
.png)
Sau khi thuê được nhà, Hoàng cứ tưởng cầm được chìa khóa là xong, nhưng ôi thôi, có nhà mới chỉ là phần „khởi động”, còn phần „vượt chướng ngại vật” mang tên Hàng Xóm và Văn Hóa mới là bài kiểm tra nhân phẩm thực sự.
Ở Việt Nam, „bán anh em xa mua láng giềng gần”. Còn ở Đức? Hoàng kẹp giữa hai gọng kìm: bà Müller tầng dưới – bà cụ có đôi tai loài dơi chuyên trị tiếng ồn, và ông Hans tầng trên – người có chiếc mũi của đặc vụ chuyên săn lùng „vũ khí hóa học”.
Nước Đức có một „đặc sản” vô hình mang tên Ruhezeit (giờ yên tĩnh). Vào một buổi tối thèm ăn nem, để băm được bát thịt làm nem, Hoàng phải lấy ba cái khăn tắm trải dưới thớt để triệt tiêu chấn động. Tay băm thịt, mắt trừng trừng nhìn xuống sàn, mồ hôi vã ra như đang tháo ngòi nổ bom.
Thế nhưng, trong lúc mải mê, Hoàng lỡ tay làm rơi cái nắp nồi xuống sàn. Một tiếng „Xoảng!” vang lên giữa đêm tĩnh mịch.
Chưa đầy 3 giây sau, từ phía dưới sàn nhà, những tiếng „Bụp! Bụp! Bụp!” khô khốc vang lên đều đặn. Đó là tiếng cán chổi của bà Müller đang nện thẳng vào trần nhà bà (cũng chính là sàn nhà Hoàng) kèm theo tiếng hét vọng qua khe thông gió:
„Hoàng! Ruhezeit! Es ist schon 22 giờ 15 rồi!“.
Hoàng đứng hình, nhận ra ở đây, sau 10 giờ đêm, ngay cả hơi thở cũng phải được „giảm thanh”.
Đỉnh điểm là khi Hoàng mời ba đồng nghiệp Đức – Thomas, Stefan và Lukas – đến ăn tân gia vào một tối mùa hè oi ả. Đúng 17 giờ 59 phút 50, chuông cửa reo vang. Ba ông thần đứng thẳng tắp như duyệt binh, tay cầm rượu vang, mắt liếc đồng hồ. Đúng giờ đến từng tích tắc!
Vì trời nóng, Hoàng mở toang hết các cửa sổ để đón gió. Anh tự tin bước vào bếp pha „vũ khí bí mật”: Nước mắm cá cơm nguyên chất. Vừa mở chai, một luồng „tiên khí” đậm đà tỏa ra. Theo nguyên lý khí động học, làn gió mùa hè cuốn cái mùi „nồng nàn” ấy ra cửa sổ, rồi theo luồng khí nóng bốc thẳng lên ban công nhà ông Hans ở tầng trên.
Lukas trong phòng khách bắt đầu khịt mũi, vẻ mặt biến sắc. Nhưng kịch tính hơn là ở phía trên, tiếng ông Hans đóng sập cửa sổ cái rầm, rồi tiếng chân dậm huỳnh huỵch xuống cầu thang.
Chuông cửa lại reo, lần này là ông Hans với khuôn mặt tái mét, tay bịt mũi: „Hoàng! Cậu đang rò rỉ khí gas hay đang... phân hủy cái gì đấy? Mùi gì mà bốc lên tận giường tôi thế này?“
Thế là Hoàng kẹp giữa hai làn đạn: trong nhà khách đang nghi ngờ nhân sinh quan trước bát nước chấm nâu đen, ngoài cửa láng giềng chuẩn bị bốc máy gọi đội xử lý chất độc hóa học. Anh phải dùng thứ tiếng Đức bập bõm, múa may quay cuồng giải thích đây là „tinh hoa Á Đông” và hứa sẽ đóng cửa sổ, bật hút mùi công suất tối đa thì ông Hans mới chịu rút lui.
Quay vào nhà, đĩa nem rán vàng ruộm được bê lên. Mùi thơm của thịt, mộc nhĩ chiên giòn rụm bắt đầu làm lung lay ý chí của những người Đức bảo thủ. Họ rụt rè nhúng miếng nem vào thứ nước „đáng sợ” kia, cắn một miếng.
„Oh mein Gott! Ngon quá!“ – Stefan thốt lên
Nhìn cảnh ba ông Tây cao lớn, lóng ngóng cầm đũa chật vật gắp từng miếng nem, mồ hôi hột chảy ròng ròng nhưng miệng nhai không ngừng, Hoàng thấy sướng âm ỉ. Hóa ra, rào cản văn hóa cũng có thể bị đánh sập bởi một miếng nem.
Sáng hôm sau, để „chuộc lỗi” vụ „khí gas”, Hoàng nướng một mẻ bánh quy bơ hạnh nhân thơm nức mang biếu bà Müller và ông Hans. Cắn miếng bánh giòn tan, ánh mắt Herr Hans giãn ra, gật gù khen „Ngon (Lecker!)”.
Từ đó, một hiệp ước ngầm được thiết lập. Cứ hôm nào ngửi thấy mùi „vũ khí hóa học” bốc lên, ông Hans chỉ lẳng lặng đóng cửa sổ lại và mỉm cười xoa bụng, vì biết tỏng ngày mai kiểu gì cũng có đĩa bánh ngọt mang xuống tận nơi.
Thời gian trôi đi, Hoàng dần quen với những „luật ngầm” nơi đây: đi nhẹ, nói khẽ, nấu ăn có chiến lược. Cái nắp nồi không còn dám rơi tự do, chai nước mắm luôn được mở trong tư thế „tác chiến nhanh – gọn – kín”. Nhưng đổi lại là một sự bình yên rất khác.Không còn những đêm giật mình vì tiếng karaoke. Không còn những sáng cuối tuần bị đánh thức bởi tiếng khoan tường. Chỉ còn tiếng gió, ánh nắng và một nhịp sống trật tự đến lạ.
Bà Müller giờ không chỉ là „cảnh sát tiếng ồn”, mà còn là bà hàng xóm hay hỏi han. Ông Hans không còn là „đặc vụ chống mùi”, mà trở thành người gõ cửa xin nem đầu tiên.
Ba ông bạn Đức? Giờ đã thành fan trung thành của nước mắm, thậm chí còn tranh luận cách pha „chuẩn vị” như một môn khoa học.
Hoàng chợt hiểu: hòa nhập không phải là từ bỏ bản sắc, mà là học cách điều chỉnh để cùng tồn tại. Một chút tinh ý, một chút tôn trọng, và thêm một ít bánh quy… là đủ để biến khác biệt thành kết nối.
„Căn cứ địa phòng không không quân” ngày nào giờ không còn là chiến trường nữa.
Nó đã trở thành… NHÀ.
CÒN TIẾP
Nguồn: FB Lê Ngọc Linh
Đức Việt Online
Lưu Á Châu; Nhớ; Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 5: Berlin, nơi tấm bằng lái xe được đổi bằng “nước mắt và tiền”
Xốn Xang và Hoài Niệm; Người mộ đạo và ông chủ cửa hàng; Sang Đức rồi mới hiểu: Thứ đắt nhất không phải tiền thuê nhà, mà là cái giá của sĩ diện
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 6: Trải nghiệm y tế xứ Germany; Tháng 7 về; Bán đàn ông
Vắng em; Châm ngôn mới; Vì sao cộng đồng người Hoa, Ấn ở Mỹ thường được cho là mạnh hơn cộng đồng người Việt?
Bốn thủ đoạn tàn độc nhất hủy hoại hoàn toàn một con người; Người đàn ông thô lỗ; Thái độ với lời khen; Chẳng thẹn - Kiếp nhân sinh
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ cuối: “Kình ngư” nửa mùa và cú sốc thể lực ở bể bơi thành phố; Tản mạn về đàn ông; Quên
Nghệ thuật tuổi già; Nỗi nhớ lặng thầm; Thông điệp gửi những ai coi người già là vô dụng
Chùm chìa khóa; Gửi về anh; Hẹn người kiếp khác chung đôi
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá