.png)
KHI BẠN NUÔI MỘT CON CÁ, NÓ CHẾT BẠN BUỒN CẢ NGÀY
Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết, bạn thậm chí không hề biết.
Tôi đứng ở tầng 1, có người chửi,tôi giận run.
Tôi đứng ở tầng 10, có người mắng, tôi ngỡ họ đang chào mình.
Tôi đứng ở tầng 100, có người mắng tôi chỉ thấy… thành phố quá đẹp đi.
Cùng một chuyện. Chỉ khác vị trí. Và cảm xúc thay đổi.
Nếu bạn nói: “Tôi thích vợ người khác”, Nghe rất thiếu đạo đức.
Nhưng nếu bạn nói: “Người tôi thích… đã trở thành vợ của người khác”, nghe lại thấy rất… đáng thương.
Nếu bạn nói: “Tối nay anh muốn ngủ với em”, bạn bị gọi là đồ lưu manh.
Nhưng nếu bạn nói: “Sáng mai anh muốn cùng em thức dậy, ngắm bình minh”, bạn trở thành chàng trai lãng mạn.
Nếu bạn nói: “Một nữ sinh viên ngày đi học, đêm làm tay vịn”, người ta nghĩ cô ấy sa đoạ.
Nhưng nếu bạn nói: “Cô ấy tối làm tay vịn, ngày vẫn đi học đại học”, người ta lại thấy cô ấy… nghị lực.
Đánh mãi vẫn thua, nghe như kém cỏi.
Thua mãi vẫn đánh, nghe như dũng cảm.
Sự việc vẫn y như vậy thôi. Chỉ cần đổi cách gọi tên, kết quả cảm nhận đã khác.
Sói săn mồi vì gia đình, người ta gọi là ác.
Ông chủ sa thải nhân viên người ta gọi là tối ưu hoá.
Bạn đi mua hàng, bạn ghét người bán “cắt cổ”.
Bạn đi bán hàng. bạn ghét người mua mặc cả.
Bạn đi làm thuê, bạn thấy chủ bóc lột.
Bạn khởi nghiệp, bạn thấy nhân viên lười.
Vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau, nên “đúng, sai” trong đầu mỗi người cũng đổi khác.
Khi bạn đi nhầm đường, Google không bao giờ mắng bạn. Nó chỉ bình tĩnh nói: “Đang lập lại lộ trình”. Đời cũng nên như vậy.
Đừng tốn thời gian hối hận chuyện đã qua. Việc của bạn là tiếp tục đi.
Hãy cho phép mình đi sai. Nhưng đừng đứng lại để tự trách.
Vì dù đúng hay sai… bạn vẫn phải đi tiếp.
Đúng sai chỉ là trò chơi của góc nhìn.
Khi bạn giàu, lỗi lầm là trải nghiệm.
Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng chỉ là vùng vẫy.
Muốn thiên hạ bớt khắt khe?
Thay vì giải thích, hãy thay đổi vị thế.
Nguồn: TB Tuyên Điệp
BÀI THƠ „CHÁY“
.png)
Cháy trong mắt một lần nhìn rất lặng,
Cháy trên môi một chờ đợi mong manh.
Cháy vào tay nỗi run mềm chưa chạm,
Cháy vào tim vết nhớ chẳng chịu lành
Cháy qua đêm bóng hình xưa quay lại,
Cháy trong mơ mùi tóc gió thu sang.
Cháy nơi gối một lời thương còn ngại,
Cháy giữa đời chút ấm áp muộn màng.
Cháy theo bước những ngày xưa khờ dại,
Cháy trong tay dư vị buổi tàn phai.
Cháy bên hiên tiếng thở dài rất nhẹ,
Cháy cuối chiều màu nắng úa trên vai.
Cháy lên nhớ giữa đôi bờ xa vắng,
Cháy âm thầm như lửa mọc trong tim.
Cháy theo gió dẫu trôi về lãng quên,
Cháy mãi mãi một mối tình kín tiếng.
Cháy rồi tắt, nhưng tàn tro vẫn sáng,
Cháy âm ỉ trong kẽ lá, đầu hôm.
Cháy trong mắt người từng thương rất đậm,
Cháy suốt đời một vết mộng chưa gom.
Tác giả Trần Thị Lan Anh- Aschaffenburg , Germany
ĐỢI EM...!
.png)
Đợi em cuối bãi đông tàn,
Sương vương mặt nước, xuân sang chớm về.
Đợi em ánh mắt sơn khê,
Ngại ngùng chưa dám chạm kề vai nhau.
Đợi em qua mấy canh thâu,
Trăng non lạc sóng, giấc sầu phai phôi.
Đợi em bến vắng sông trôi,
Con thuyền neo lạnh, cuối trời sang xuân.
Đợi em lời hẹn phân vân,
Hoa còn e ấp ngại ngần gió sương.
Đợi em khúc nhạc chưa vương,
Chưa ngân trọn điệu đã vương lệ sầu.
Đợi em áo mỏng qua cầu,
Đông còn hơi lạnh, xuân màu chưa phai.
Đợi em tiếng gọi u hoài,
Gọi ra sợ vỡ nhịp dài thời gian.
Đợi em qua hết đông tàn,
Qua bao sương gió, xuân sang ngõ đời.
Trăng nghiêng lặng lẽ bên trời,
Anh còn đứng đó, suốt đời đợi em..!
Nguồn: FB Đặng Văn Thuận
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá