- Văn nghệ
.png)
1
Câu chuyện này ngắn gọn,
Cũng của Bồ Tùng Linh,
Không hề có ma quái,
Nhưng đọc vẫn thấy kinh.
Chuyện nói về nghệ thuật
Làm sao giữ được chồng
Cái thời xa xưa ấy
Khi mấy bà một ông.
Vốn dĩ hòa vi quí,
Muốn được sống bình yên,
Tôi là một chiến sĩ
Trên mặt trận nữ quyền.
Vì rất yêu phụ nữ,
Dẫu cũng một anh chồng,
Tôi thực sự muốn họ
Biết xỏ mũi đàn ông.
Vì thế, tuy buồn ngủ,
Vợ từ lâu đang chờ,
Tôi vẫn thức, chép lại
Câu chuyện này bằng thơ.
2
Xưa, chàng Hồng Đại Nghiệp,
Người gốc ở Yên Kinh,
Có vợ là Chu Thị
Đảm đang và rất xinh.
Họ sống thật hạnh phúc,
Như chim cu bên nhau
Cho đến ngày Đại Nghiệp
Lấy vợ lẽ - cô hầu.
Cô này tên Bảo Đới,
Nhan sắc loại bình thường,
Thế mà thật khó hiểu,
Lại được chồng yêu thương.
Thành ra bà vợ cả,
Tốt từ đầu đến chân,
Chiều chuộng chồng hết mực
Mà vẫn bị xa dần.
Trong khi ông hàng xóm
Cũng hai bà trong nhà,
Vợ cả luôn vui vẻ,
Chẳng bao giờ kêu ca.
Hơn thế, cô vợ bé
Trẻ trung và xinh tươi
Không được chồng yêu quí
Như vợ cả bốn mươi.
Chắc bà ta phải có
Cái bí quyết giữ chồng
Để tuổi già, kém sắc
Vẫn thu hút đàn ông.
Thế là nàng Chu Thị
Sang thỉnh giáo bà này.
Bà có tên Hằng Thị,
Kinh nghiệm và dạn dày.
Thế là than với khóc,
Chuyện phụ nữ với nhau,
Là chia sẻ kinh nghiệm
Là lời khuyên như sau:
“Một - Em cứ kệ nó,
Cho nó ngủ suốt ngày
Với cái con bé ấy,
Rồi nó sẽ chán ngay.
Phàm ở đời là thế,
Cứ cái gì quá thừa
Là trước sau cũng ngấy.
Về làm thế, nhớ chưa?”
Lập tức nàng Chu Thị,
Thay tiếng bấc, tiếng chì,
Luôn miệng dục Bảo Đới:
Lên giường với anh đi!
“Hai - Hằng Thị lại dặn, -
Em về nhà từ nay
Vờ ăn mặc nhếch nhác,
Vờ làm lụng suốt ngày,
Để cho hắn xót vợ.
Em - vợ cả cơ mà.
Hắn sẽ bắt con bé
Thay em làm việc nhà!”
Mọi việc đúng như vậy.
Khoảng chừng một tháng sau:
“Hôm nay em và chị
Đi chơi chùa với nhau.
Nhớ ăn mặc thật đẹp,
Son phấn cũng chẳng sao.
Tối hắn sẽ mò đến,
Đóng cửa, đừng cho vào!”
Phải công nhận Hằng Thị
Nhà tư vấn đại tài.
Anh chồng tội nghiệp ấy
Ba đêm phải đứng ngoài.
Đêm thứ tư, may quá,
Anh ta được vào phòng,
Quên hết cả vợ bé,
Ân ái thật mặn nồng.
Và rồi sau, thành lệ,
Hàng ngày cứ bảy giờ
Là vào phòng vợ cả
(Kẻo đóng cửa) và chờ.
3
Qua truyện này, ta thấy
Rằng cuộc chiến giành chồng
Vô, vô cùng ác liệt
Dù thầm lặng, đúng không?
May thời ta, dân chủ,
Chỉ mỗi ông một bà
(Ấy là nói chính thức),
Nên gia đình thuận hòa.
Hy vọng các bà vợ,
Các ông chồng ngày nay
Rút ra được bài học
Trong cái cuộc chiến này.
Nhân tiện, xin được nói
Tôi là “người gia đình”,
(Family man), đúng thế,
Nhưng cứ nghĩ: Thực tình
Nếu pháp luật cho phép
Được lấy thêm mấy bà,
Thì tôi xin lấy trước,
Cam kết sống thuận hòa.
Hơn thế, tôi sòng phẳng,
Không để ai mất lòng.
Sưu thuế nộp đầy đủ,
Khỏi phải tranh giành chồng.
Tôi đề nghị Quốc Hội
Cái việc ấy nên bàn.
Năm ngoái, để tìm hiểu,
Tôi sang tận Iran.
Ở đấy, theo Hồi luật,
Đàn ông, thật khó tin,
Được phép lấy bốn vợ,
Thê thiếp đúng một nghìn.
Nhưng rồi tôi thất vọng
Thấy nước này đàn ông
Bỏ phí quyền của họ,
Vẫn một vợ một chồng.
Một bác tài cho biết
Rằng ở nước ông ta
Chỉ bốn người dũng cảm
Cưới nhiều hơn một bà.
Thật thế ư? Có thể
Ở Iran, đàn ông,
Đẹp trai thì đẹp thật,
Nhưng yếu khoản làm chồng.
“Bốn vợ ư? - ông nói. -
Bốn vợ để làm gì?
Tôi chỉ muốn nửa vợ!”
Tin hay không thì tùy.
Cái ý tưởng “nửa vợ”
Nghe cũng thấy hay hay:
Đỡ sưu cao thuế nặng,
Lại chỉ gặp cách ngày.
Thế là tôi cụt hứng
Bỏ ý định lưu vong
Sang Iran sinh sống
Để có quyền làm chồng
Của bốn bà chính thức
Cùng một nghìn thiếp tỳ.
Thậm chí muốn nửa vợ -
Lại tin không thì tùy.
PS
Câu chuyện này hư cấu
Của Facebook mà thôi,
Không phản ánh quan điểm
Và lập trường của tôi.
Tôi rào trước như vậy
Để tránh vợ hiểu lầm.
Mụ Vợ tôi, thú thật,
Rất kinh và rất thâm.
Cuối cùng, xin được chúc
Các bà giữ được chồng.
Giới mày râu cố gắng
Giữ được chất đàn ông.
Nguồn: FB Thái Bá Tân
.png)
Tháng bảy về... em có thấy bâng khuâng
Có xao xuyến trào dâng miền thương nhớ
Có lặng thầm ngắm bằng lăng tím nở
Có nhớ về cái thuở đắm nồng say
Tháng bảy về... xào xạc lá thu bay
Con phố cũ vẫn đong đầy kỹ niệm
Những đón đưa những ngập tràn lưu luyến
Vẫn còn in năm tháng dễ nào quên
Tháng bảy về... nhớ quá bóng hình em
Đã in đậm trong tim hoài nhung nhớ
Nét thẹn thùng rất là hay mắc cở
Rồi dỗi hờn cắc cớ bắt đền anh
Tháng bảy về...nhớ quá mắt long lanh
Nhớ dáng em lanh chanh hay ngấn lệ
Nét ngây thơ...sao đáng yêu đến lạ
Khiến tim anh mang cả bến bờ thương
Tháng bảy về...còn đó những cung đường
Nhưng em đã rời phố phường xa ngái
Khiến cho anh ôm nỗi buồn tê tái
Biết bao giờ tìm lại dấu yêu xưa
Tháng bảy về...lất phất những hạt mưa
Hạt thương nhớ đong đưa trên phiến lá
Có hạt nào làm vơi đi buồn bã
Để tim anh được khuây khõa...em ơi!
Tháng bảy về...ôm nỗi nhớ chơi vơi
Nguồn: FB Vũ Như
.png)
Ta tan chảy vào đêm mắt Hạ
Để nhớ người đôi ngả còn xa
Đi trong sáng tối nhạt nhoà
Đời ru tha thiết lời ca ngọt ngào.
Đêm viễn xứ thanh tao vời vợi
Mắt Hạ còn ngóng đợi tình nhân
Cho nhau thương nhớ ngàn lần
Hàng cây tím sẫm bước chân ai về.
Người vắng xa lời thề còn đọng
Đêm Hạ sầu dệt mộng yêu đương
Dõi tìm khắp bốn nẻo đường
Mắt Hạ còn đó người thương đâu rồi?
Chợt trở gió đơn côi buốt giá
So vai gầy nhớ quá vòng tay
Biết chăng ta ở nơi này
Dấu buồn mắt Hạ bao ngày đỏ hoe!
Nguồn: FB Trương Thị Hoa Lài
Đức Việt Online
Lưu Á Châu; Nhớ; Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 5: Berlin, nơi tấm bằng lái xe được đổi bằng “nước mắt và tiền”
Xốn Xang và Hoài Niệm; Người mộ đạo và ông chủ cửa hàng; Sang Đức rồi mới hiểu: Thứ đắt nhất không phải tiền thuê nhà, mà là cái giá của sĩ diện
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 6: Trải nghiệm y tế xứ Germany; Tháng 7 về; Bán đàn ông
Vắng em; Châm ngôn mới; Vì sao cộng đồng người Hoa, Ấn ở Mỹ thường được cho là mạnh hơn cộng đồng người Việt?
Bốn thủ đoạn tàn độc nhất hủy hoại hoàn toàn một con người; Người đàn ông thô lỗ; Thái độ với lời khen; Chẳng thẹn - Kiếp nhân sinh
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ cuối: “Kình ngư” nửa mùa và cú sốc thể lực ở bể bơi thành phố; Tản mạn về đàn ông; Quên
Nghệ thuật tuổi già; Nỗi nhớ lặng thầm; Thông điệp gửi những ai coi người già là vô dụng
Chùm chìa khóa; Gửi về anh; Hẹn người kiếp khác chung đôi
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá