Chùm chìa khóa; Gửi về anh; Hẹn người kiếp khác chung đôi

CHÙM CHÌA KHÓA

Xưa có ông thầy thuốc

Chính trực và hiền từ,

Chữa bệnh gì cũng khỏi,

Được tôn là danh sư.

 

Trong vùng nơi ông sống

Có một người đàn bà

Có chồng nhưng lơ lẳng,

Cứ thích thói trăng hoa.

 

Một lần, ông chồng ốm,

Bà muốn nhân dịp này

Giết ông để lấy kẻ

Bà tằng tịu lâu nay.

 

Bà nghĩ ra kế độc -

Nhờ danh sư thầy lang

Kê một liều thuốc độc.

Hối lộ nửa nén vàng.

 

Ông thầy thuốc từ chối.

Nói mãi cũng không nghe.

Cuối cùng, cực chẳng đã,

Để đuổi bà ta về,

 

Ông bốc một thang thuốc

Loại vô hại, rẻ tiền.

Nói: “Sắc cho chồng uống.

Ông ấy sẽ chết liền”.

 

Bà kia liền hý hửng

Đem thuốc sắc cho chồng.

Chỉ còn chờ thuốc nguội

Là âm mưu thành công.

 

Vô tình, một con rết

Đang leo trên xà nhà

Để rơi giọt nọc độc

Đúng bát thuốc của bà.

 

Vì vậy, sau khi uống,

Người đàn ông chết liền

Ông thầy thuốc nghe thế,

Hoảng sợ và ngạc nhiên.

 

“Không thể như vậy được.

Làm thầy thuốc giúp đời.

Thế mà rồi bỗng chốc

Lại thành kẻ giết người”.

 

Và dẫu không ai biết,

Bị trừng phạt cũng không,

Nhưng lương tâm day dứt.

Cuối cùng, không cầm lòng,

 

Ông ném chùm chìa khóa

Các ô thuốc của mình

Xuống dòng sông chảy xiết

Rồi thề trước thần linh:

 

“Tôi đã làm thầy thuốc

Hơn bốn mươi năm nay.

Giờ xin gửi Hà Bá

Giữ chùm chìa khóa này.

 

Từ nay tôi giải nghệ,

Không chữa bệnh cho ai.

Trừ phi được nhận lại

Chùm chìa khóa từ ngài”.

 

Và quả thật, từ đó

Ông không hề một lần

Chạm vào các ô thuốc.

Cũng không tiếp bệnh nhân.

 

Có một anh chàng nọ

Chuyên đánh cá trên sông.

Một hôm vợ trở dạ

Sinh đứa con đầu lòng.

 

Có điều, trở dạ mãi

Mà con không chịu ra.

Thử mọi cách không được,

Nên cuối cùng anh ta

 

Đến nhờ ông thầy thuốc,

Khóc lóc rồi van nài.

Nhưng ông vẫn không giúp.

Ai thế nào mặc ai.

 

Lúc ấy ông vừa dậy,

To tiếng gọi con sen

Lấy nước ông rửa mặt.

“Nước rửa mặt, nhanh lên”.

 

Thế mà anh đánh cá

Lại nghe nhầm câu này

Thành “té nước vào mặt”,

Liền vội về nhà ngay.

 

Anh lấy một xô nước

Hắt lên mặt vợ mình.

Cô vợ đang thiêm thiếp,

Sợ quá, kêu thất kinh.

 

Và thế là đứa bé

Tự nhiên lọt ra ngoài.

Ai cũng coi thầy thuốc

Là đại sư, đại tài.

 

Còn anh chàng đánh cá

Thì ngay ngày hôm sau

Đến biếu ông con cá

Rất to, vừa mới câu.

 

Ông thầy thuốc từ chối,

Bảo không phải nhờ ông.

Cuối cùng nói khó mãi,

Ông mới chịu bằng lòng

 

Lấy một nửa con cá.

Và khi ông cầm dao

Cắt đôi con cá ấy,

Thì thật lạ lùng sao.

 

Ông thấy trong bụng nó

Chùm chìa khóa của ông

Mà trong lúc phẫn chí,

Ông đã vứt xuống sông.

 

Từ đấy, lại lần nữa

Ông chữa bệnh giúp đời,

Bắt mạch và kê thuốc,

Cứu sống được nhiều người.

 

GỬI VỀ ANH

Em chẳng gửi tình qua gió nữa đâu anh

Gió mong manh giữa ngàn phương lạc lối

Em gửi cả những đêm dài không ngủ

Những nhịp tim âm ỉ cháy trong lòng.

 

Em gửi về anh khoảng trống của mùa đông

Nơi chiếc bóng cũng hóa thành đơn độc

Gửi giọt lệ đã bao lần giấu khóc

Giữa nụ cười chẳng ai biết vì ai.

 

Có những chiều mây tím phủ ngang vai

Em đứng lặng nhìn hoàng hôn xuống chậm

Thấy nhớ anh như biển đời nhớ sóng

Như đất khô chờ một hạt mưa về.

 

Có những đêm trăng thức trắng ngoài đê

Tiếng côn trùng cũng nghe buồn da diết

Em gọi thầm tên anh trong vô thức

Đến giật mình vì nước mắt đầy môi.

 

Người ta bảo yêu là một khoảng trời

Còn em biết yêu là nghìn vực thẳm

Là mỗi bước đều mang hình bóng đậm

Dẫu quay lưng vẫn gặp ở trong lòng.

 

Anh ở xa nơi cuối nẻo mênh mông

Có nghe được tiếng yêu này rất khẽ?

Tiếng một người đem thanh xuân tuổi trẻ

Đổi lấy đời được nhớ một người thôi.

 

Em không mong duyên phận phải đền bồi

Không ép gió phải quay về bến cũ

Chỉ mong giữa trăm ngàn người gặp gỡ

Anh một lần nhớ đến có người thương.

 

Người thương anh hơn cỏ nhớ hơi sương

Hơn cánh nhạn nhớ trời xa tháng cũ

Hơn dòng sông suốt đời xuôi ra biển

Vẫn mang lòng đau đáu hướng nguồn xa.

 

Nếu mai này tóc hóa trắng như hoa

Mắt chẳng còn soi rõ từng con chữ

Em vẫn giữ tên anh trong ký ức

Như giữ vầng trăng sáng nhất đời mình.

 

Bởi trên đời có những mối thâm tình

Không cần hẹn vẫn ngàn năm không mất

Không cần gần vẫn ở trong nhau thật

Như linh hồn tìm thấy một linh hồn.

 

Và nếu một ngày hết cả hoàng hôn

Hết biển rộng, hết mây trời, gió nổi

Hết năm tháng, hết cuộc đời ngắn ngủi

Em vẫn còn yêu anh ở phía sau.

 

Nơi thời gian không chạm tới niềm đau

Không chia cắt những tâm hồn tri kỷ

Em sẽ hóa thành một vì sao nhỏ

Lặng lẽ soi đường anh giữa nhân gian.

 

Để mỗi lần anh ngước mắt nhìn sang

Giữa vô tận của đất trời lồng lộng

Sẽ nhận thấy có một người vẫn đợi

Từ rất xa...

mà thương nhớ suốt muôn đời.

 

Nguồn: FB Bảo Ngọc

 ·

HẸN NGƯỜI KIẾP KHÁC CHUNG ĐÔI

„Nếu cuộc đời vẫn có kiếp lai sinh „

Thì em muốn chúng mình còn gặp lại

Vòng tay siết và giữ anh mãi mãi

Chẳng buông lơi để phải lạc mất nhau

 

Sẽ yêu anh từ giây phút ban đầu

Không xa cách cho dạ sầu vì nhớ

Không đến trễ khi anh tròn duyên nợ

Không để lòng nức nở giữa đêm trường

 

Dù bây giờ ta cũng rất yêu thương

Nhưng duyên lỡ sao chung đường chung lối

Tình yêu ấy như cung đàn nhịp lỗi

Thì làm sao để trỗi khúc tương phùng ?

 

Mong một lần ta được bước đi chung

Đan tay nắm mình cùng trên biển vắng

Vai kề tựa nhìn hoàng hôn nhạt nắng

Bao buồn đau vùi khoảng lặng tâm hồn

 

Mộng bình thường vốn dĩ rất giản đơn

Nhưng mình chẳng làm gì hơn thế được

Vì sợ phải sẽ hằn thêm vết xước

Nên mơ nhiều cũng chỉ ước mơ thôi

 

Kiếp này mình vẫn luôn mãi xa xôi

Hẹn kiếp khác sẽ chung đôi người nhé !

Nguồn: FB Ngọc Phương

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang