.gif)
BƯỚC CÙNG CON ĐỪNG BƯỚC THAY CON
Có những thứ trong đời, nếu thấy không hợp nữa, ta có thể dừng. Kinh doanh lỗ thì đóng cửa. Làm việc chán thì nghỉ. Kết bạn không vui thì tránh mặt. Kể cả những mối quan hệ từng rất quan trọng, nếu không còn phù hợp, ta vẫn có thể chọn cách buông tay.
Nhưng làm cha mẹ – thì không có “nút thoát”
Một khi đứa trẻ đã đến với thế giới này, cũng là lúc bạn bước vào một hành trình không thể quay lui. Bạn không thể viết đơn xin nghỉ, không thể tìm người thay vai, cũng không thể bấm nút “tạm dừng” để nghỉ ngơi một tháng cho lại sức.
Làm cha mẹ là công việc duy nhất mà dù bạn mệt đến đâu, vẫn phải tiếp tục. Dù bạn có đang tổn thương, đang bế tắc, hay chính bản thân bạn còn chưa hiểu mình là ai – bạn vẫn phải chăm lo từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng cơn sốt giữa đêm của con.
Không có hợp đồng nào để nhắc bạn phải có trách nhiệm. Không ai đứng đó kiểm tra bạn làm đúng hay sai. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là một vai trò thiêng liêng nhất, và đôi khi – cô đơn nhất.
Có những ngày bạn cảm thấy mình đã làm hết sức, mà con vẫn không nghe lời. Dạy con tử tế, con vẫn nóng nảy. Nhắc con học hành, con vẫn làm ngơ. Có những buổi tối, bạn gục xuống bàn ăn khi cả nhà đã đi ngủ, nước mắt rơi mà không ai thấy. Không phải vì bạn yếu đuối, mà vì bạn không có chỗ để than thở.
Làm cha mẹ là thế: những việc bạn làm giỏi nhất, thường không ai khen. Những điều bạn kiên trì nhất, thường chẳng ai nhớ. Con lớn lên, không nhớ ai đã bế ru mỗi đêm. Không nhớ ai từng đọc đi đọc lại một quyển sách cho đến khi bạn thuộc lòng từng dòng. Nhưng bạn vẫn làm. Không phải để được ghi công. Mà vì bạn hiểu: nếu không phải bạn, thì không ai khác.
Và rồi, cũng chính bạn là người chịu đựng nỗi đau khi con rời xa. Khi con bước vào tuổi dậy thì và đóng cửa lại mỗi lần bạn gõ. Khi con lớn hơn và có thế giới riêng, nơi bạn chỉ là một phần nhỏ. Có khi bạn ghen tị với cả bạn thân của con, người mà con kể hết mọi điều, còn bạn thì không được biết.
Bạn cũng phải học cách không tổn thương khi con phản ứng. Học cách buông tay vừa đủ. Học cách chấp nhận mình không thể bảo vệ con mãi mãi.
Bởi vì làm cha mẹ không chỉ là nuôi nấng, mà còn là quá trình tiễn con đi.
Không ai dạy bạn trước những điều này. Không có lớp học nào chuẩn bị cho bạn cảm giác hụt hẫng khi con không cần mình nữa. Cũng không ai nhắc rằng, bạn có thể làm tất cả đúng, và vẫn không thể đảm bảo điều gì.
Làm cha mẹ là công việc âm thầm nhất, dài hơi nhất, không có hồi kết – và không có nút “thoái lui”.
Và rồi một ngày, giữa bộn bề lo toan, bạn bắt gặp con lặng lẽ đắp mền cho em khi trời lạnh. Nhường miếng cá ngon cuối cùng cho ông bà. Tự xin lỗi sau một lần nổi nóng. Những khoảnh khắc nhỏ đến mức tưởng như vụn vặt ấy, bỗng khiến bạn đứng lặng.
Không ai thấy hết những điều bạn đã làm. Nhưng trong một cách rất riêng, chúng đã ngấm vào con người mà con bạn đang lớn lên từng ngày.
Làm cha mẹ là một cuộc hành trình không thể “bán lại”, không thể “chuyển nhượng”, không có lối rút lui. Nhưng chính vì không thể bỏ giữa chừng, nên mỗi bước đi – dù chậm, dù mệt – đều là một minh chứng cho thứ tình cảm không gì thay thế được: một tình yêu lặng lẽ, nhưng bền bỉ nhất trên đời.
Nguồn: FB Tâm Lý học đồng hành
EM CÓ VỀ ... !
.gif)
Em có về thăm lại mái trường xưa
Đã tháng 9 nên có mưa rải rác
Nhớ ngày hè phượng hồng rơi lác đác
Ta nhặt về ... ép nhật ký tặng nhau
Đã nhiều mùa phượng vĩ lãng quên mau
Chắc có lẽ vì cơ cầu cuộc sống
Phía trước ta còn bao điều khát vọng
Nên tạm quên nỗi lắng đọng một thời
Em có về thăm lại một cái nơi ?
Mà lúc trước ta một thời cắp sách
Tháng 9 về , đang mùa mưa tí tách
Em có về ... sau xa cách nhớ mong
Ngày xa anh em nỡ vội lấy chồng
Tự thuở ấy em đã không về nữa
Cũng tại anh , ngày xưa hay lần lữa
Nên tụi mình ... quên mở cửa tim nhau
Em có về ! hay là... ở nơi đâu ?
Ngày em đi qua cầu tìm bến mới
Bỏ lại anh , với chuyện tình đã vợi
Mà từ lâu ... anh lần lữa đợi chờ
Chắc bây giờ ! em đã có con thơ
Bận bịu lắm nên hững hờ đôi chút
Tháng 9 về , mưa buồn giăng hun hút
Ướt mái trường ... mình lúc trước quen nhau
Em có về nơi phượng vĩ in sâu
Ở trong anh mối tình đầu chẳng nói
Cũng tại em , ngày xưa không chịu hỏi?
Nên chuyện ta ... mới vời vợi muôn trùng
Tháng 9 về ! nỗi nhớ cứ mông lung
Tạm biệt nhé ngôi trường xưa thuở trước
Và nỗi niềm ngày xưa anh mộng ước
Giấu trong lòng ... thuở sánh bước hương yêu
Em có về ! nơi đẹp biết bao nhiêu ?
Nơi kỷ niệm ít , nhiều ai cũng có ...
Nơi mà anh trót yêu Cô gái nhỏ
Giữ trong tim ...
Vò võ ... đến bây giờ ... !!?
Nguồn: FB Xuân Sơn
TÌNH KHÚC THÁNG TÁM
.gif)
Tháng Tám về, trời nghiêng vai mỏng,
Gió đầu thu rón rén qua thềm.
Nắng cũng dịu, như ai đang ngóng,
Một lời chưa nói giữa êm đềm.
Ve đã lặng, hoa vàng vừa chớm,
Trên nhành cúc – rớt mảnh thu xưa.
Em ngồi ngẩn, mắt như còn sẫm,
Mà lòng thênh thang chẳng biết thừa.
Có tiếng ai khẽ qua chiều ấy,
Chạm vào miền ký ức mênh mang.
Tháng Tám buông tay – không níu lấy,
Chỉ còn tình khúc giữa hư không.
Tiếc một mùa nắm tay chưa kịp,
Những lần quay lưng chẳng gọi tên.
Có điều cũ kỹ không nên giữ,
Mà vẫn âm thầm chẳng thể quên.
Chạm vào nhau – chỉ là một thoáng,
Như sợi tơ ai thắt giữa chiều.
Mấy nhịp thở thôi mà xa vắng,
Giờ ngồi gom lại – thấy liêu xiêu…
Nguồn: FB Yên Khê
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá