7 cách nhận ra một người đáng tin, trước khi quá muộn; Suy tư của con; Lạc mất nhau

7 CÁCH NHẬN RA MỘT NGƯỜI ĐÁNG TIN, TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

Nhìn người không phải là “kỹ năng mềm” – đó là bản năng sinh tồn. Bạn có thể giỏi, có thể tốt, nhưng nếu nhìn sai người, mọi thứ bạn xây dựng đều có thể sụp đổ. Sự thật là: đa số chúng ta không thiếu lòng tốt, chỉ thiếu khả năng phân biệt ai xứng đáng với nó. Đừng đợi bị phản bội rồi mới học cách tỉnh táo.
 

1. Bạn nhìn cách họ đối xử với người “không có lợi ích”

Ai cũng tử tế khi cần được yêu quý. Nhưng cách một người đối xử với phục vụ, người yếu thế, hay người không mang lại lợi ích… mới là bản chất thật. Nếu họ chỉ lịch sự khi “cần”, đó không phải tử tế – đó là tính toán.
 

2. Bạn nghe cách họ nói về người vắng mặt.

Đừng ngây thơ tin rằng bạn là ngoại lệ. Một người có thể thoải mái nói xấu người khác trước mặt bạn, thì cũng sẽ làm điều tương tự với bạn khi bạn quay lưng. Không có chuyện “chỉ riêng bạn được họ tôn trọng”.
 

3. Bạn quan sát họ lúc mất kiểm soát.

Bình thường ai cũng biết “diễn cho đẹp”. Nhưng khi tức giận, khi bị chạm vào lợi ích, con người thật mới lộ ra. Một người không kiểm soát được cơn giận, sớm muộn cũng không kiểm soát được hành vi với bạn.
 

4. Bạn để ý phản ứng của họ khi bạn thành công.

Chia sẻ khó khăn thì dễ, vui thật lòng cho thành công của người khác mới khó. Một ánh mắt chùng xuống, một câu chúc gượng gạo – đôi khi nói nhiều hơn cả ngàn lời “chúc mừng”.
 

5. Bạn không nghe lời họ nói – bạn nhìn họ lặp lại điều gì.

Ai cũng hứa hay. Nhưng cuộc đời không đo bằng lời hứa, mà bằng sự lặp lại của hành động. Nếu lời nói và việc làm không khớp, đừng cố “hiểu cho họ” – hãy tin vào những gì bạn thấy.
 

6. Bạn nhìn cách họ đối diện với sai lầm.

Người yếu luôn có lý do. Người bản lĩnh thì nhận trách nhiệm. Một người không dám nhận lỗi, cũng sẽ không bao giờ thật sự tôn trọng bạn – vì họ luôn đặt cái tôi lên trên mọi thứ.
 

7. Bạn tin vào cảm giác bất an của chính mình.

Đừng coi thường trực giác. Nếu ở cạnh ai đó mà bạn luôn phải “tự trấn an”, thì có thể vấn đề không nằm ở việc bạn nghĩ quá nhiều – mà là bạn đã nhìn đúng nhưng không dám chấp nhận.
 

Nguồn: FB Huyền Cơ Nhân Tâm

SUY TƯ CỦA CON

Tưởng tìm vàng bạc nơi đâu ?

Con đâu biết bạc trên đầu của cha !

Vàng con tìm ở đâu xa ?

Hóa ra vàng ở làn da mẹ mình !


Mẹ cha dành hết nghĩa tình,

Nuôi cho con lớn, phận mình chẳng lo,

Những đêm rét mướt nằm co,

Mẹ luôn ủ ấm lo cho con mình.


Cha lao động để mưu sinh,

Lo cho tất cả gia đình ấm êm,

Chong đèn cha thức hàng đêm,

Lưng còng, tóc bạc, nặng thêm tuổi già !


Giờ thì con mới hiểu ra

Tháng năm vất vả mẹ cha nuôi mình !

Cho con những sớm bình minh,

Đủ đầy cuộc sống, lặng thinh cha cười !


Con mong cha mẹ ở đời,

Bình yên vui với nụ cười thảnh thơi. 

Dẫu đi khắp bốn phương trời,

Công ơn cha mẹ cả đời không quên !

Nguồn: Bùi Nhật Lai

LẠC MẤT NHAU 

Em quay bước, hay mình vừa lạc mất,

Bóng anh chìm cuối nẻo gió chân trời.

Đêm hôm trước tình còn thơm hơi thở,

Sáng mở lòng… chỉ gió lạnh mà thôi.


Có phải gió làm mùa xuân lạc lối,

Hay duyên mình mỏng tựa khói sương rơi.

Nụ hôn cũ còn vương bờ môi ấm,

Đã hóa thành kỷ niệm rất xa xôi.


Em vẫn nhớ những chiều nghiêng nắng nhạt,

Tay trong tay nghe nhịp thở chung đôi.

Mọi dấu ái trôi qua như giấc mộng,

Chỉ tim này còn thức giữa đơn côi.


Mai lạc bước anh về nơi bến khác,

Xin đôi lần nhớ ánh mắt em xưa.

Nơi ấy có một người thầm lặng đợi,

Suốt một đời… thương một bóng hình thôi.

Nguồn: FB Đặng Văn Thuận

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang