Trăng lặng; Nói với con gái; 12 thứ quý giá trời cho, nhưng thực ra do tâm mình gọi đến

TRĂNG LẶNG

Em về nhặt gió bên thềm,
Thấy trăng rơi nhẹ vào đêm khuất rồi.
Lá mềm chẳng phải vì tôi,
Mà vì em đứng giữa đời mong manh.

Sóng kia dẫu có dỗ dành,
Cũng không giữ được chân anh một người.
Em nghe trăng nói đôi lời,
Mà sao gió lại tơi bời phía xa.

Phi lao đứng giữa phong ba,
Không chụm vì sóng, chỉ là đứng im.
Búp sen nở giữa lặng thinh,
Không cần tay giữ, vẫn mình thanh tao.

Nếu mai gió có bạc màu,
Xin đừng hỏi sóng vì sao rời bờ.
Đêm nay em đứng thẫn thờ,
Thấy trăng không hẹn mà chờ… rồi tan.

 

SILENT MOON

(Bản dịch tiếng Anh)

I gather winds beside the door,
And see the moon fall into night once more.
Soft leaves do not tremble for me,
But for a soul too fragile to be free.

The ocean sings a lullaby,
Yet cannot hold a heart that learns to fly.
I hear the moon speak softly low,
While distant winds begin to blow.

Pine trees stand through storms that rise,
Not bending waves, but silent skies.
Lotus blooms in quiet grace,
Unheld by hands, yet holds its place.

If winds of tomorrow fade away,
Do not ask why the waves won’t stay.
Tonight I stand in silence wide,
And watch the moon arrive… then slide

Tác giả Trần Thị Lan Anh, Aschaffenburg, Germany.

 

NÓI VỚI CON GÁI

Nếu được thì cố gắng
Yêu tất cả mọi người.
Ghét, không ghét ai cả.
Ấy là đạo làm người.

Không ai thành được Phật.
Có lẽ cũng không cần.
Nhưng Phật là Cái Thiện,
Hãy cố mà đến gần.

Giàu cũng chẳng làm gì.
Danh cũng chẳng làm gì.
Vậy sống để làm gì?
Thực ra, chẳng làm gì.

Nhưng một khi đã sống,
Dẫu cuộc sống bình thường,
Thì cũng cố mà sống
Bằng nghị lực phi thường.

Vì có sự khác biệt
Giữa cỏ cây và người.
Cỏ cây chết thành đất.
Người - để tiếng cho đời.

Làm người, khi đã sống,
Ai cũng phạm sai lầm.
Vấn đề là ở chỗ
Phải biết mình sai lầm.

Không biết thì lặng lẽ
Nghe người nói về mình.
Ai biết nghe người khác
Mới thực sự thông minh.

Đáng thương và lố bịch
Là những kẻ ngu đần,
Mà dương dương tự đắc,
Không biết mình ngu đần.

Đồ vật càng đơn giản,
Càng ít hỏng. Con người
Sống thiện và giản dị,
Ít trục trăc với đời.

Hãy nói lời nhỏ nhẹ.
Tình yêu hơn roi đòn.
Đừng để lời nói nặng
Làm hỏng việc dạy con.

Hãy nhẹ nhàng với trẻ.
Trẻ sẽ yêu ta hơn.
Những lời nói âu yếm
Xóa hết nỗi giận hờn.

Với những người có tuổi,
Hãy nói lời nhẹ, êm.
Trái tim họ đã nặng,
Đừng làm nó nặng thêm.

Hãy nói lời nhỏ nhẹ
Với cả người lỗi lầm.
Bằng lòng tốt của bạn,
Hãy thu phục nhân tâm.

Những lời nói nhỏ nhẹ,
Dịu dàng, đầy thương yêu.
Việc bé mà lợi lớn,
Lớn hơn ta tưởng nhiều.

Ai cũng sống vì mình,
Mà nên sống vì mình,
Rồi mới vì người khác,
Tức là cũng vì mình.

Nói, ai chẳng nói được.
Làm mới khó hơn nhiều.
Làm được thì cho nói.
Nói không làm là điêu.

Người khiêm tốn, con ạ,
Là người tự biết mình,
Làm giỏi rồi tuyên bố
Tôi tài giỏi, thông minh.

Khoét lác là cái bọn
Vừa bất tài vừa lười,
Rồi nói, em khiêm tốn.
Dạ, khiêm tốn nhất đời.

Hạnh phúc không phụ thuộc
Ta sở hữu bao nhiêu.
Hạnh phúc là khi biết
Đòi hỏi không quá nhiều.

Lão Khayyam có nói
Một câu này rất hay:
“Đời luôn tốt, thuận lợi
Thì không đến lượt mày!”

Bố thì bố nghĩ khác,
Rằng vốn dĩ cuộc đời
Có khó khăn, thuận lợi,
Có làm việc, vui chơi.

Có sinh thì có tử,
Có lúc nghèo, lúc giàu,
Có lúc sướng lúc khổ,
Có khỏe, có ốm đau.

Biết được qui luật ấy,
Con sẽ khôn lớn dần,
Và có đủ bình tĩnh
Để vượt qua khó khăn.

Tứ Thư của Khổng Tử
Có sách gọi Trung Dung,
Dạy ta đừng thái quá,
Đừng đẩy đến tận cùng.

Cứ đều đều mà tiến.
Chẳng vội mà làm gì.
Cái gì đến sẽ đến.
Cái gì đi sẽ đi.

Lắm thương, lắm đau khổ.
Tích nhiều thì mất nhiều.
Biết vừa là biết đủ.
Biết dừng là biết điều.

Bố mẹ đã cố gắng
Nuôi con lớn trưởng thành.
Cố để con cảm thấy
Không thua chị, kém anh.

Bây giờ con, đã lớn,
Có gia đình, có con.
Vậy phải cố nuôi chúng
Khỏe mạnh và lớn khôn.

Nay tuy già, bố mẹ
Tự lo được cho mình.
Phần con, hãy cố gắng
Chăm chút cho gia đình.

Cũng vất vả lắm đấy.
Có lúc không dễ dàng.
Nhưng mọi chuyện sẽ ổn,
Miễn là sống đàng hoàng.

Sống công tâm, trung thực,
Bằng đôi tay của mình.
Nhẹ nhàng với con cái,
Giữ hòa khí gia đình.

Với con, không được mắng.
Cứ để chúng vui chơi.
Xưa, với con, bố mẹ
Chưa bao giờ nặng lời.

Với chồng, phải tế nhị.
Có bí quyết thế này:
Muốn giữ chặt hạnh phúc
Thì phải nới lỏng tay.

Có thể sẽ vấp ngã.
Vấp ngã thì đứng lên.
Bố mẹ luôn bên cạnh
Khi tối lửa, tắt đèn.

Đời thế đấy con ạ.
Ai cũng phải mưu sinh
Để chăm chút, thu vén
Cho thế hệ sau mình. 

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

12 THỨ QUÝ GIÁ TRỜI CHO, NHƯNG THỰC RA DO TÂM MÌNH GỌI ĐẾN


Có những người đi qua cuộc đời với câu hỏi: “Vì sao người khác may mắn, còn mình thì không?”. Nhưng họ không biết rằng…Trời không thiên vị ai. Trời chỉ phản chiếu lại cách ta sống. Vấn đề không phải là “được cho”, mà là được mở ra từ bên trong chính mình.

1. Người có đức – Trời cho lộc
Đức không phải là làm điều lớn lao. Đức là biết dừng lại khi có thể làm điều sai.
Một người giữ được lòng ngay thẳng, không tranh giành, không hại ai… thì lộc đến không ồn ào, nhưng bền vững. Lộc không chỉ là tiền, mà là sự tin tưởng của người đời.

2. Người có hiếu – Trời cho an
Hiếu không phải chỉ là phụng dưỡng, mà là không làm cha mẹ lo lắng vì cách sống của mình. Người sống có hiếu, trong lòng luôn có gốc rễ. Mà người có gốc rễ… thì tâm an, đời vững.

3. Người có nghĩa – Trời cho bạn
Sống có nghĩa là sống biết trước sau, biết giữ lời, biết đứng về điều đúng. Người như vậy không cần đi tìm bạn, vì nhân cách của họ chính là lời mời gọi những người tử tế khác.

4. Người có tình – Trời cho duyên
Tình ở đây không phải là cảm xúc nhất thời, mà là sự chân thành đủ lâu để chạm vào trái tim người khác. Duyên không đến từ việc tìm kiếm, mà đến khi bạn trở thành người xứng đáng để gặp đúng người.

5. Người có tài – Trời cho thời cơ
Tài mà không có đất dụng thì chỉ là tiềm năng ngủ quên. Nhưng khi bạn không ngừng rèn luyện, thời cơ sẽ đến… không phải vì may mắn, mà vì bạn đã sẵn sàng để nắm lấy nó.

6. Người kiên trì – Trời cho kết quả
Không có con đường nào đi mãi trong ánh sáng. Người kiên trì là người vẫn bước tiếp trong những ngày không ai vỗ tay. Kết quả không phải là phần thưởng, mà là hệ quả tất yếu của những bước chân không bỏ cuộc.

7. Người chăm chỉ – Trời cho cơ hội
Chăm chỉ không chỉ là làm nhiều, mà là làm đúng – làm sâu – làm đến nơi đến chốn. Cơ hội thường không gõ cửa người lười, nó chỉ xuất hiện với người đã luôn mở cửa sẵn.

8. Người dám làm – Trời cho vận may
Nhiều người chờ đủ điều kiện mới bắt đầu. Nhưng cuộc đời không chờ ai đủ. Người dám làm là người chấp nhận sai để tiến về phía đúng. Vận may… thực chất là phần thưởng cho sự dũng cảm.

9. Người biết ơn – Trời cho thêm phúc
Biết ơn không làm bạn giàu ngay, nhưng làm bạn không bao giờ nghèo trong tâm hồn. Một người biết ơn sẽ thấy đủ, mà khi thấy đủ… thì phúc tự sinh ra.

10. Người khiêm tốn – Trời cho quý nhân
Khiêm tốn không phải là hạ thấp mình, mà là không để cái tôi che khuất sự học hỏi. Người khiêm tốn luôn còn chỗ để lớn lên, và chính điều đó… thu hút những người nâng đỡ họ.

11. Người kỷ luật – Trời cho thành công
Kỷ luật là làm điều cần làm ngay cả khi không muốn làm. Không có thành công nào bền vững nếu thiếu kỷ luật.
Kỷ luật không giam cầm bạn, mà giải phóng bạn khỏi sự yếu đuối của chính mình.

12. Người có tâm – Trời cho tất cả
Tâm là gốc của mọi gốc. Khi tâm bạn sáng, mọi thứ bạn làm đều có ánh sáng. Khi tâm bạn đúng, con đường có thể quanh co, nhưng đích đến sẽ không sai.
Cuối cùng… trời không cho ai tất cả. Nhưng Trời cũng không lấy đi của ai điều gì nếu họ thật sự xứng đáng.

Nguồn: FB Ngẫm Để Sống

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang