- Văn nghệ
.png)
Bảy năm. Hoàng đưa tay vuốt mái tóc mỏng đi trông thấy, hệ quả tất yếu của việc gội đầu bằng thứ „nước cứng“ trứ danh vùng Berlin. Bảy năm đủ để bụng anh nhô ra một vòng tự hào nhờ bia lúa mì (Weißbier), và đủ để anh không còn giật mình khi thấy ông hàng xóm Đức đứng canh chừng xem anh có vứt lộn vỏ nilon vào thùng giấy hay không.
Sáng nay sương mù giăng kín. Hoàng pha ly cà phê, vừa cắn miếng bánh mì Brötchen cứng quèo có thể dùng làm „vũ khí phòng thân”, vừa lướt Facebook.
Trong hội „Cộng đồng người Việt ở Đức“, một bài đăng lại đang châm ngòi cho cuộc thánh chiến mạng muôn thuở: „Sống ở Đức - Sướng như tiên hay Trầm cảm triền miên?“.
Dưới phần bình luận, chia làm hai phe đánh nhau mẻ trán:
Phe chê: „Buồn thối ruột, 4 rưỡi chiều mùa Đông trời đen như mõm chó. Thuế vặt trụi cả lương. Tiếng Đức thì như đang đánh nhau cãi lộn!“.
Phe khen: „Ở đây là sướng nhất rồi! Y tế miễn phí, đẻ con nhà nước cho tiền. Hơi tí là nghỉ phép đi chơi sướng rơn!“.
Hoàng đọc, cười khùng khục suýt sặc ngụm cà phê. Cãi nhau làm gì cho mệt, vì ở cái đất nước kỳ lạ này, sướng và khổ nó dính lấy nhau như bánh mì với xúc xích vậy..png)
Nhớ lại 7 năm trước, Hoàng sang Đức bằng con đường học nghề (Ausbildung). Cái hồi mới sang, nước Đức vả vào mặt anh những cú trời giáng.
Đầu tiên là thủ tục hành chính. Ở cái nôi của nền công nghiệp ô tô thế giới, người ta vẫn sùng bái… máy Fax và thư tay. Có đợt chuyển nhà, Hoàng nhận được nhiều thư từ đến mức ngỡ mình là idol K-pop. Mở ra thì toàn là giấy tờ thuế, giấy phạt, thông báo tiền điện... đọc cái mớ từ vựng dài bằng một đoàn tàu hỏa mà muốn tiền đình.
Tiếng Đức thì ôi thôi. Để nói được câu „Tôi yêu bạn“, phải nhổ toẹt một đống âm gió. Chưa kể, mùa Đông kéo dài 6 tháng với 50 sắc thái màu xám khiến một thằng con trai xứ nhiệt đới nhiều lúc chỉ muốn chui vào chăn khóc thầm vì thèm bát phở bốc khó.
Rồi cũng lết qua được 3 năm học nghề. Sếp người Đức của Hoàng, ông Thomas, là một người có khuôn mặt lúc nào cũng đăm chiêu như đang giải phương trình bậc 3.
Đi làm ở Đức là một trải nghiệm „thót tim“ nhưng cực kỳ sướng: Thẳng tính đến tàn nhẫn. „Hoàng, cái báo cáo này làm như hạch, làm lại!”. Chẳng có nể nang, chẳng có vòng vo. Ban đầu sốc, sau mới thấy thế mà hay, đỡ phải đoán già đoán non ý sếp.
.png)
Văn Hóa Sập Nguồn: Đúng 17h00. Không sớm một phút, không trễ một giây. Ông Thomas đang cau có bỗng mỉm cười tươi rói: „Hết giờ! Chúc cuối ngày vui vẻ!“ - Xong ông cắp nách cái cặp xách chuồn lẹ còn hơn cả Ninja.
Ở Đức, sau giờ làm, bạn vô hình với công ty. Không có chuyện sếp nhắn tin lúc 9 giờ tối bảo „Em sửa gấp file này“. Cuối tuần sếp mà gọi điện, Hoàng dám cá là công ty đang bốc cháy chứ không phải chuyện công việc.
Chưa hết, mỗi năm có 30 ngày nghỉ phép có lương (Urlaub). Cuối tuần nhảy tàu đi dạo Paris uống cà phê, hay sang Praha ăn thịt nướng. Lúc ốm đau vào viện mổ ruột thừa, ra viện cầm tờ hóa đơn 0 Euro, Hoàng bỗng thấy yêu cái anh nước Đức này đến lạ lùng, dẫu anh ta bị trừ thuế hơi nặng tay.
Ngoài cửa sổ, chuyến tàu S-Bahn vừa chạy ngang qua. Hôm nay ứng dụng báo tàu trễ 5 phút với một lý do rất đậm chất DB (Đường sắt Đức): „Có lá mùa Thu rơi trên đường ray“. Hoàng bật cười thành tiếng.
Sự thật nước Đức không phải thiên đường, nó giống một cuộc hôn nhân thực tế. Trăng mật qua rất nhanh, sau đó là chuỗi ngày phải cắn răng đối mặt với cái tính nguyên tắc cộc lốc của đối phương. Có thể tức phát điên vì mùa Đông, vì thuế, vì những cái luật lệ cứng nhắc.
Nhưng nếu chịu hiểu, chịu „cày“, và sống đúng luật, nước Đức sẽ được pháp luật bảo vệ, bảo đảm cho một cuộc đời an toàn, công bằng và cực kỳ ổn định.
Hoàng gập máy tính lại. Hôm nay là Chủ Nhật - Cái ngày toàn nước Đức đóng cửa siêu thị và mọi người bị cấm làm ồn. Anh lấy chiếc áo khoác, huýt sáo bước ra công viên. Sướng hay khổ ư? Thôi kệ đi, giờ là lúc đi nhâm nhi một ly bia cái đã !
CÒN TIẾP
Nguồn: FB Lê Ngọc Linh
.png)
Đầu tiên đập vào mắt
Khi đến Myanmar,
Là ai cũng mặc váy.
Cả đàn ông, đàn bà.
Kỳ kỳ nhưng cũng đẹp.
Nhất là váy đàn ông.
Không kém phần sặc sỡ.
Có cả tím, cả hồng.
Không ai đeo cà-vạt,
Mặc quần tây, com-lê.
Ngường ngượng và mặc cảm,
Thấy mình hơi quê quê.
Chắc vì do mặc váy,
Người dân Myanmar
Đi đứng, và ăn nói
Chậm gấp đôi chúng ta.
Tự nhiên thấy thanh thản
Như lạc vào „ngày xưa”.
Sướng vì không phải vội.
Ăn sáng lúc gần trưa.
Không cờ, không khẩu hiệu.
Không cả tiếng loa phường.
Ườn èo, thấy mình sướng,
Được sống thật, bình thường.
Thời tiết mát, dễ chịu.
Khách sạn đắt cực kỳ.
Ăn uống thì cực rẻ.
Vào chùa - ăn free.
Đàn ông thường dút dát,
Đen đen và nhỏ con.
Đàn bà trông phồn thực,
Mông bự và tròn tròn.
Mới mấy năm mở cửa
Mà ô tô đầy đường.
Hơn thế, toàn xe xịn
Chứ không phải ẫm ương.
Xe máy thì tuyệt đối
Không thấy một chiếc nào.
Nghe nói trước cũng thế.
Đang tìm hiểu vì sao.
Chưa thấy có siêu thị
Loại khủng như ở ta,
Nhưng có khách sạn xịn,
Wi-fi và cô-ca.
Cả nước, về cơ bản,
Hai màu, màu cây xanh
Và màu vàng của Phật.
Tức là màu tốt lành.
Tự nhiên thấy sờ sợ
Màu đỏ ở nước ta.
Màu cờ, màu khẩu hiểu
Treo đầy phố, đầy nhà.
Đi đường, gặp một bác,
Trung niên, người Sài Gòn.
Bác bảo nhân dịp Tết
Khăn gói đến Yangon
Để làm sư nửa tháng,
Hưởng cuộc sống thanh bình.
Buổi sáng đi khất thực.
Buổi tối ngồi tụng kinh.
Bác nói đây là dịp
Giúp bác lại làm người
Với đúng nghĩa của nó.
An lạc và thảnh thơi.
Bác rủ tôi ở lại.
Muốn thì muốn, nhưng rồi
Phải từ chối, thú thật,
Vì thương Mụ Vợ tôi.
Đi tắc-xi dọc phố,
Bác tài cho dừng xe
Gần một dự án lớn
Đang xây dựng bộn bề.
„Ông chủ Việt Nam đấy.
Nghe nói cực kỳ giàu.
Một lúc mấy tòa tháp,
Cao ba bốn chục lầu…”
À, tôi biết, Bầu Đức.
Bác đến Myanmar
Đầu tư hoành tráng lắm.
Vinh dự cho nước ta.
Từ một nước khép kín
Nghèo đói và độc tài.
Myanmar hội nhập,
Giờ không thua kém ai.
Cứ kiểu này, không khéo
Rồi quân và dân ta
Phải thi đua, phấn đấu
Đuổi kịp Myanmar.
Ngẫm mà thấy cảm phục
Mấy ông tướng cầm quyền
Tự nguyện bỏ quyền lực
Cho đất nước tiến lên.
Vĩ đại và ấn tượng
Là Chùa Vàng Yangon.
Thực ra tên chính thức
Là chùa Shwedagon.
Tương truyền, ngày Đức Phật
Trở thành Phật Thích Ca,
Có hai nhà buôn lớn
Đến từ Myanmar.
Họ dâng Ngài thứ bánh
Được làm từ mật ong.
Ngài cùng các đệ tử
Ăn và rất hài lòng.
Rồi tự tay Ngài nhổ
Tám sợi tóc trên đầu
Tặng cho hai người ấy
Để thờ cúng về sau.
Họ bỏ dở buôn bán,
Mang tóc Phật về nhà,
Rồi dâng báu vật ấy,
Cho vua Myanmar.
Vốn là người mộ đạo,
Nhà vua liền vội vàng
Cho xây ngôi chùa lớn,
Tất cả đều dát vàng.
Vậy là từ ngày ấy,
Gần ba nghìn năm nay,
Tám sợi tóc của Phật
Được thờ trong chùa này.
Tuy ít, nhưng đã có
Thanh niên Myanmar
Tóc đỏ, quần bò rách.
Hệt như thanh niên ta.
Tự nhiên thấy tiêng tiếc.
Tiếc người dân nước này
Bỏ nếp sống bình dị
Và an lạc xưa nay
Để chuyển sang Ipad,
Iphone rồi Ipheo.
Tưởng giàu và hiện đại,
Nhưng thực ra thành nghèo
Nguồn: FB Thái Bá Tân
.png)
...
Mai tôi chết... tình sầu trả lại.
Trả niềm đau khắc khoải tháng năm.
Tôi, anh chẳng nợ sắt cầm.
Bèo tan mây rã khó gần được nhau.
...
Bao kỷ niệm ngọt ngào xưa cũ.
Cuốn theo làn khói rũ cư tang.
Âm dương cách biệt đôi đàng.
Tôi về cát bụi... mồ hoang lạnh lùng...
Trả lại anh tình chung một thuở.
Những khuya dài thương nhớ đơn côi.
Những lần bịn rịn dấu môi.
Vết loang tình ái nửa đời còn in.
...
Mai phố cũ một mình lẻ bóng.
Có còn ai trông ngóng anh qua?
Góc xưa rêu phủ nhạt nhòa.
Vòng xe xuôi ngược cũng xa theo người.
...
Bờ sinh tử... khóc cười... tan hợp.
Giữa trần gian như lớp bụi mù.
Tôi nằm dưới bóng trăng lu.
Người đưa một đoạn thiên thu qua cầu.
...
Đò rã ván sông sâu bến lỡ.
Giấc vô thường tan vỡ nghe đau.
Lối về biệt khuất đời nhau.
Sương chiều thắp cánh úa nhàu hoàng hôn.
...
... Mình chia nhau nửa mảnh hồn.
Anh về, tôi ở... xác chôn lại đời.
Nguồn: FB Thơ Ngọc Trong Đá
Đức Việt Online
Lưu Á Châu; Nhớ; Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 5: Berlin, nơi tấm bằng lái xe được đổi bằng “nước mắt và tiền”
Xốn Xang và Hoài Niệm; Người mộ đạo và ông chủ cửa hàng; Sang Đức rồi mới hiểu: Thứ đắt nhất không phải tiền thuê nhà, mà là cái giá của sĩ diện
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ 6: Trải nghiệm y tế xứ Germany; Tháng 7 về; Bán đàn ông
Vắng em; Châm ngôn mới; Vì sao cộng đồng người Hoa, Ấn ở Mỹ thường được cho là mạnh hơn cộng đồng người Việt?
Bốn thủ đoạn tàn độc nhất hủy hoại hoàn toàn một con người; Người đàn ông thô lỗ; Thái độ với lời khen; Chẳng thẹn - Kiếp nhân sinh
Ở Đức sướng hay khổ - Kỳ cuối: “Kình ngư” nửa mùa và cú sốc thể lực ở bể bơi thành phố; Tản mạn về đàn ông; Quên
Nghệ thuật tuổi già; Nỗi nhớ lặng thầm; Thông điệp gửi những ai coi người già là vô dụng
Chùm chìa khóa; Gửi về anh; Hẹn người kiếp khác chung đôi
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá