Nỗi buồn của mẹ; Chúc mừng ngày của bố; Xiêu lòng

NỖI BUỒN CỦA MẸ...!

Bà ở nhà giữ cháu khi con dâu bận việc. Thằng cháu bò chơi, trượt tay mặt úp xuống nền gạch, môi bị rách nhẹ, sưng đỏ. Thế rồi con dâu đem chuyện bà giữ cháu bị trượt té cho chồng nghe...

Sau góc bếp, con trai thương mẹ..., chỉ nhắc vài lời cho qua...! Bữa cơm chiều hôm ấy, chỉ có một mình bà ngồi ăn... trong nước mắt...!

Chúng nó đâu biết bà buồn lắm...! Chúng đâu biết khi cháu khóc vì đau, lòng bà cũng bị xé nát, chúng đâu biết bà giữ cháu với bao nhiêu yêu thương, không thể có tên gọi để đong đếm, mà chỉ có được từ tấm lòng quí trọng, nâng niu đứa cháu nội như cha nó thuở lọt lòng...!

Vài bữa sau, con dâu vì chuyện của con mà cứ nói xa nói gần mãi chuyện giữ cháu, chuyện làm vỡ cái tô kiểu, chuyện quên đóng cổng nhà, chuyện nồi canh nêm hơi mặn... trong mỗi bữa cơm,...

Ngẫm nghĩ..., nước mắt của bà rưng rưng, lòng bà vẫn còn đau rát như ai xát muối...! Cái thời mà bà làm dâu năm xưa...! Bà chưa bao giờ than trách và mách lại mẹ chồng điều gì..., sao ngày nay, con dâu lại như thế...!

Rồi một buổi sớm kia, khi đèn ngoài đường chưa tắt, bà khép nhẹ cánh cửa cổng, bước chân thất thểu buồn bã ra đường, đón xe về quê...! Nơi đó, chỉ có những con gà, con vịt gọi đàn ăn sáng. Chỉ có mấy con chim sẻ ríu rít gọi con thức dậy trên cây me góc vườn. Có tiếng gọi thân thiết của xóm giềng kêu bà dậy sớm qua nhà uống trà. Có chén canh ngon của hàng xóm chia sẻ. Không có tiếng hờn, tiếng trách của con dâu...

Bà trả lại mái ấm riêng tư của thằng con trai duy nhất, đứa con trai mà lúc ba nó mất, nó cũng bằng tuổi đứa cháu nội hôm nay...! Nước mắt bà luôn chảy xuôi vì thương con, thương cháu...! Biết đâu một ngày nào đó... nước mắt sẽ chảy ngược !

Nước mắt chảy xuôi: Chỉ làm nguôi kí ức...! Nước mắt chảy ngược: Mới thấm được nỗi đau...! Để vợ chồng chúng nó hiểu...!

Nguồn: FB Vân nguyên

CHÚC MỪNG NGÀY CỦA BỐ

Bố chẳng bảo bố mệt

Cũng chẳng kể điều chi

Một đời dài của bố

Không than thở điều gì.

Nhưng mồ hôi bố đổ

Bằng cả đại dương xanh

Những đớn đau bố chịu

Không một ai sánh bằng.

Bố vẫn luôn im lặng

Không ôm ấp, dang tay

Nhưng bố luôn dành tặng

Cho con mọi đủ đầy.

Không ai dạy cho bố

Cách trở thành người cha

Nên lắm lúc xót xa

Bố cũng hay lầm lỡ.

Bố quát con thật sợ

Con trách bố thật nhiều

Những lời nói "không yêu"

Tiếc thay, con chẳng hiểu...

Bố lắng lo theo kiểu

Thầm lặng và hy sinh

Con ngỡ bố ghét mình

Nên cứ luôn xa cách.

Đường đời nhiều ngõ ngách

Trớ trêu đủ mọi đường

Khi con đủ tinh tường

Thời gian không nhiều nữa.

Tóc bố bạc hơn nửa

Mặt đã lắm vết nhăn

Mắt chẳng sáng như trăng

Lưng đã còng nhiều lắm.

Bàn tay to con nắm

Đã gầy guộc hơn nhiều

Bố thay đổi bao nhiêu

Con lớn khôn từng ấy...

Mồ hôi bố đổi lấy

Cho con một tương lai

Tuổi trẻ bố năm ấy

Cho con một ngày mai.

Nguồn: FB Võ Thanh

XIÊU LÒNG

Chẳng là cá lặn chim sa

Nhưng mà cũng đủ làm ta ... xiêu lòng.

Sắc nước hương trời quyện nắng mai

Hoa xuân chớm nở nét trang đài

Long lanh hạt nhãn bao hồn hút

Chết lặng đứng Tim cặp mắt nai.

Thấp thoáng bóng ai dáng nhỏ xinh

Hồn treo lơ lửng khách đa tình

Bên thềm lá gõ nghiêng xào xạc

Khuôn mặt rạng ngời cứ lặng thinh.

Chếnh choáng chẳng men vẫn cứ say

Tim ngưng tình thấm ngọt ngào đầy

Tơ lòng bối rối không người gỡ

Nhịp lỗi sao đan cứ vướng thay.

Sợ bể tình tan đôi nẻo đường

Nâng niu cố giữ những yêu thương

Ai về bên đó cho ta trải

Nỗi nhớ nỗi thương lắm đoạn trường.

Nguồn: FB Ngan NguyenVan

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang