.png)
HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH
Lặng lẽ đếm từng bước giữa đời,
Chặng đường dài chỉ có riêng tôi,
Chiều buông nắng nhẹ hôn thềm cỏ,
Tím ngắt hoàng hôn lạc cuối trời.
Đêm lạnh trăng khuya trong vắt quá,
Lung linh soi rọi dặm đường xa,
Bóng in dài theo nhịp bước nhỏ,
Chỉ mình tôi đếm bước chân ta.
Sương hay nước mắt rơi trên má,
Đôi môi mặn đắng gió chạm qua,
Chân mềm ngã xuống đất sương phủ,
Tôi chìm vào giấc mộng thơ hoa.
Sáng thức dậy bình minh chạm cửa,
Tia nắng vàng chiếu rọi sau mưa,
Mây trắng trôi đi bao cay đắng,
Tự nhủ lòng quên chuyện ngày xưa.
(Tặng những người phụ nữ đi qua giông bão)
Tác giả: Trần Thị Lan Anh – Aschaffenburg, Germany
CHẦM CHẬM NHÉ... CHIỀU ƠI
.png)
Chầm chậm... chầm chậm nhé... chiều ơi!
Đừng cho vạt nắng buông lưng đồi
Kẻo ta lỡ hẹn người yêu dấu
Cùng nàng ngồi ngắm ánh sao rơi
Chầm chậm...chầm chậm nhé... chiều ơi!
Đừng để hoàng hôn tím lưng trời
Ta còn bận hái lan rừng tím
Tặng nàng ươm mái tóc buông lơi
Hôm nay ta đã hứa với nàng
Sẽ về để đón kịp mùa sang
Cùng ngắm trăng vàng soi đáy nước
Vớt cả trăng mơ để tặng nàng
Chầm chậm...chầm chậm nhé... chiều ơi!
Ta phải về ...về kịp tới nơi
Nếu mà lỡ hẹn nàng hờn dỗi
Lòng ta sẽ ray rức cho coi
Ta muốn nghe muốn thấy nàng cười
Thích nhất sự hờn dỗi đôi môi
Thích cùng nàng vào đêm trăng sáng
Ngắm sao trời xem chúng đổi ngôi
Ta phải đúng hẹn...hỡi chiều ơi!
Chầm chậm...chầm chậm nắng khoan rơi
Ta còn phải bện vòng vương miện
Để nàng đẹp nhất dưới trăng soi
Chầm chậm...chầm chậm nhé...chiều ơi!
Nếu mà ta không kịp về rồi
Nàng lại nũng nịu lại hờn dỗi
Lại bắt đền trách móc...không nguôi.
Nguồn: FB Vũ Như
Ở ĐỜI, CẦN NHẤT SỰ SÒNG PHẲNG
.png)
Ở đời, điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải là khó khăn hay sóng gió, mà chính là những mối quan hệ thiếu sòng phẳng. Thiếu rõ ràng, thiếu rạch ròi, thiếu cái ranh giới giữa cho, nhận, giữa tôn trọng, lợi dụng, giữa yêu thương, kỳ vọng. Sự sòng phẳng không phải là tính toán hay cứng nhắc, mà là minh bạch để không ai phải mang trong lòng cảm giác bị thiệt, bị nợ, hay bị xem thường.
Sòng phẳng là cách để lòng người nhẹ như mây. Khi bạn cho đi bằng tấm lòng, hãy cho trọn vẹn. Khi bạn nhận lại, hãy nhận bằng biết ơn. Còn nếu một mối quan hệ khiến bạn luôn phải đoán xem mình đứng ở đâu, người ta có trân trọng mình hay chỉ coi mình là lựa chọn tạm thời, thì đó đã là mối quan hệ thiếu sự công bằng tối thiểu. Giữa người với người, rạch ròi giúp ta sống không gánh nặng, không oán trách, và không thấy mình bị lợi dụng.
Người sòng phẳng không phải người lạnh lùng, mà là người tử tế có nguyên tắc. Họ không bao giờ lợi dụng sự tốt bụng của người khác, không mượn tiền rồi quên trả, không nhờ vả rồi im lặng như điều đó là hiển nhiên. Sự tử tế thật sự nằm trong từng hành động nhỏ: vay thì trả, nhờ thì cảm ơn, làm sai thì xin lỗi. Sự sòng phẳng chính là thước đo rõ nhất của sự trưởng thành.
Nhiều mối quan hệ tan vỡ không phải vì thiếu thương, mà vì thương quá mà không rõ ràng. Một bên cho đi không giới hạn, một bên nhận mãi không biết đủ, để rồi cái tốt cũng hóa thành tủi thân, cái thương cũng biến thành oán trách. Giữa bạn bè cần sòng phẳng để giữ chữ bền. Giữa gia đình cần sòng phẳng để giữ chữ hòa. Giữa vợ chồng càng cần sòng phẳng để giữ chữ tôn trọng. Tình cảm chỉ thực sự lâu dài khi nó có sự công bằng.
Sống sòng phẳng là sống nhẹ nhàng. Không làm phiền ai quá mức, không đặt ai vào tình thế khó xử, không vay mượn tình cảm, và cũng không để ai phải đoán ý mình. Mọi thứ minh bạch thì tâm an. Mọi điều rạch ròi thì lòng nhẹ. Và bất kỳ mối quan hệ nào có sự sòng phẳng đều bền bỉ hơn rất nhiều.
Ở đời, sòng phẳng không làm ta mất đi sự ấm áp. Ngược lại, nó bảo vệ nhân cách của ta, gìn giữ lòng tự trọng, và giữ lại những mối quan hệ thật sự đáng quý. Sòng phẳng là sự tử tế ở mức cao nhất, một sự tử tế rõ ràng, không nhập nhằng, không nợ nần, và không khiến ai phải đau lòng.
Nguồn: FB Người Trí Thức
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá