Hãy yêu thương khi còn có thể; Khẩu pháo không bao giờ khép miệng; Nếu...

HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ

Một ngày đẹp trời... Một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn. Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đã hiểu ra câu chuyện...
Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đứng đắn. Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn lo lắng điều gì...
Họ muốn tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn. Hoàn tất ly hôn cho cặp vợ chồng này với vị luật sư là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao sau 40 năm chung sống và đến tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn. Vừa ký các giấy tờ, người vợ vừa nói với chồng:
- Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa... Tôi xin lỗi !
- Không sao mà!Tôi hiểu.... Ông chồng đáp lời.
Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó chịu. Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ:
- Bà ăn đi, đó là món bà thích đó !
Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ vẫn còn cơ hội cho họ. Nhưng người vợ cau mày đáp lại:
- Vấn đề ở đây đấy, ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à ?...
Nhưng người vợ không biết bao nhiêu năm qua người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà mà thôi !

Đêm đó hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn yêu bà và không thể sống thiếu bà... Ông muốn bà quay trở lại, ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói tôi yêu bà !
Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà, tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy....
Đầu bên kia, người vợ cũng buồn. Bà không hiểu điều gì xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa. Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông !
Bà nghĩ nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không thì mất mặt lắm. Chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.
Bà đã không nhớ rằng ông bị đau tim...

Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn hộ của ông, nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nhồi máu cơ tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà...
Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà. Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng :
- Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn là không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 1000$ thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều !!!
Nước mắt bà tuôn chảy !
Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết !
Bà muốn nói lời xin lỗi ông, muốn nói tôi yêu ông... Nhưng ông đã không thể nghe được nữa...

Nguồn: FB Trần Nguyễn

 

KHẨU PHÁO KHÔNG BAO GIỜ KHÉP MIỆNG

Nòng súng không bao giờ khép lại chiếc miệng dữ tợn của nó,
khi mặt trăng đã quên đi sự dịu dàng của mình, đang tàn lụi, tàn lụi,
và ánh bình minh đầu tiên không còn chạm đến một đời sống khói và chì.

Những thành phố đã tan rã thành tro bụi loang lổ,
và những linh hồn xanh tươi đã hóa thành vực thẳm.
Giá như nòng súng có thể bị chặt đứt, rèn lại thành một ống dẫn của tình yêu,
để mùi tử địa không còn ám ảnh biển nước mắt này.

Khi đó, đêm sẽ xoay mình trên giọt sương của hòa bình,
chim muông sẽ kết đôi trong tán lá,
đàn đàn sẽ rong ruổi ngoài đồng,
và nhân loại, như những cánh én, sẽ múa giữa bầu trời.

Không, người yêu dấu, chiến tranh không phải ngà voi quý giá,
mà là nanh sói tru lên khắp cõi trần gian,
là vuốt sư tử cào xé năm châu bốn biển.
Những cánh vũ khí bay lượn như loài săn mồi,
trong khi môi quỷ khát máu gầm lên như sóng thần.

Chỉ mới hôm qua thôi, tổ ấm tan nát; người mẹ héo úa khóc con mình.
Đôi tay run rẩy chống gậy tre, đôi mắt là ngàn địa ngục.
Không kinh văn nào ghi nổi nỗi đau gào thét ấy,
chiến tranh nhìn bằng đôi mắt vô hồn,
trong khi lồng ngực rỗng của nó vẫn nhóm lên ngọn lửa kiêu ngạo.

Chiến tranh là địa ngục – Hòa bình là thiên đường.
Chiến tranh là ngọn lửa cuồng nộ; Hòa bình là thiên đường thanh khiết.
Im lặng trước chiến tranh là vầng trăng vàng,
đồng lõa trong cơn điên vừa đẹp đẽ vừa tàn bạo.

Người mẹ già còng lưng như con tôm,
tựa gậy chờ đợi,
còn phải đợi bao lâu để thấy khuôn mặt con mình dưới bầu trời nắng?

Chúng ta nuôi dưỡng nền văn minh từ những mầm non trẻ nhỏ,
nhưng lại bị ràng buộc bởi hạt nhân,
để rồi một Thế chiến thứ ba sẽ liếm sạch các thuộc địa của con người.

Lá của nhân loại rơi xuống, vỡ ra trong máu tươi,
không tia sáng nào cứu nổi linh hồn độc ác,
không sự thật nào xoa dịu được đám đông.

Hãy leo lên những ngọn đồi xanh, để hiểu phận người mong manh:
rơi, rơi từng giây,
như pha lê vỡ vụn, kim cương nghiền thành bụi,
và hồng ngọc bị tàn phá.

Mặt trăng cười khẩy, gió chế giễu, sao trời khinh miệt
một nhân loại đang tự hành hình trong cơn điên loạn.

Ôi Hòa bình, trái tim khát những hồ tĩnh lặng, núi non và đôi cánh vỗ.
Khát thông xanh, hạc trắng và khói xám mái nhà tranh.
Một khúc dạ khúc chiều tà, tiếng sáo gọi người tình—
chúng ta có còn trái tim khi gọi tên nó?

Trong khi tên lửa xé gió, những boong-ke câm lặng,
miệng chiến hạm, B-52 gầm rú, F-16 nhảy múa
tạo thành bản giao hưởng điện tử của chiến tranh,
thì đôi tai của nó đã trở nên điếc.

Âm nhạc vô hồn,
bàn cờ không còn quân tốt, xe hay mã hy sinh,
thơ ca đã cạn kiệt như nước nhiều năm,
và tấm toan thế giới đã nhuốm màu tang tóc.

Tại sao con người sinh ra chỉ để đội khăn tang,
khi mọi thứ vẫn xanh tươi và tràn đầy hy vọng?

Ôi tương lai, nếu chỉ một khát vọng của tôi trở thành sự thật,
tôi sẽ ước rằng Hòa bình
là giai điệu một người đẹp hát ru giấc ngủ nhân loại.

Tác giả:Giáo sư, Tiến sĩ Phan Quốc Vũ
 

DER LAUFENDE MUZZLE SCHWEIGT NIE

(Bản dịch tiếng Đức)

Der Lauf der Waffe schließt niemals sein gieriges Maul,
seit der Mond seine Anmut vergaß und stirbt, stirbt,
und das erste Licht der Dämmerung kein Leben aus Rauch und Blei mehr berührt.

Die Städte zerfallen zu gefleckter Asche,
und grüne Seelen werden zu abgründigen Tälern.
Wäre nur der Lauf zu zerbrechen,
geschmiedet zu einem Kanal der Liebe,
damit der Geruch des Grabes nicht länger dieses Meer aus Tränen verfolgt.

Dann würde die Nacht sich wenden auf einen Tau des Friedens,
Vögel würden sich paaren im Blätterdach,
Schwärme über die Felder ziehen,
und die Menschheit, wie Schwalben,
im Himmel tanzen.

Nein, meine Geliebte, der Krieg ist kein kostbares Elfenbein,
sondern der Fang des Wolfes, der über die Erde heult,
die Kralle des Löwen, die die Kontinente zerreißt.
Flügel der Waffen kreisen in raubtierhafter Jagd,
während die Lippen des Dämons, durstig nach Blut,
wie eine Flut aus Tsunami brüllen.

Gestern noch zerbrochene Nester;
eine Mutter weint um ihren Sohn.
Zitternde Hände am Bambusstab,
ihre Augen – tausend Höllen.
Keine Schrift kann diese Wellen des Schmerzes fassen.
Der Krieg blickt mit leeren Augen,
sein hohles Herz entzündet ein Feuer des Hochmuts.

Krieg ist Hölle – Frieden ist Paradies.
Krieg ist ein tobendes Inferno; Frieden ein himmlisches Reich.
Schweigen vor dem Konflikt ist ein goldener Mond,
mitschuldig an seinem schönen Wahnsinn.

Wie lange noch muss die alte Mutter,
gebückt wie eine Garnele,
auf ihren Sohn unter sonnigem Himmel warten?

Wir säen Zivilisation aus den grünen Trieben der Kinder,
doch wir sind an die Nuklearmacht gebunden,
bis ein Dritter Weltkrieg die Kolonien der Menschen auslöscht.

Blätter der Menschheit fallen,
zerbrechen in frischem Blut.
Kein Lichtstrahl kann eine verderbte Seele retten,
keine Wahrheit der Menge Trost geben.

Steigt auf die grünen Hügel,
um unser sterbliches Los zu begreifen:
fallend, fallend von Sekunde zu Sekunde,
wie Kristalle zerbrechen, Diamanten zu Staub werden,
Rubine zerschlagen.

Der Mond verhöhnt, der Wind verspottet,
die Sterne lachen in Verachtung
über eine Menschheit, die sich selbst im Wahnsinn richtet.

O Frieden, das Herz sehnt sich nach stillen Seen, Bergen und schlagenden Flügeln.
Nach Kiefern, Kranichen und grauem Rauch eines Strohdaches.
Eine Abendsonate, in der die Flöte den Geliebten ruft—
haben wir noch ein Herz, wenn wir seinen Namen aussprechen?

Raketen zerreißen die Stille, Bunker schweigen,
Schlachtschiffe brüllen, B-52 donnern, F-16 tanzen
eine elektronische Symphonie des Krieges.

Die Ohren des Krieges sind taub geworden.
Die Musik ist seelenlos.
Das Schachbrett ist leer von Bauern, Türmen und Rittern.
Die Poesie ist ausgedörrt wie Wasser seit vielen Jahren,
und die Leinwand der Welt ist schwarz wie ein Begräbnis.

Warum werden wir geboren, nur um Trauerbinden zu tragen,
wenn alles grün und voller Hoffnung ist?

O Zukunft, wenn nur ein einziger Wunsch von mir wahr werden könnte,
dann wäre es:
Frieden – die Melodie, die eine Schönheit in den Schlaf singt.

Prof. Dr. Phan Quốc Vũ

 

NẾU...

Nếu một ngày... lòng ta thấy chơi vơi
Hãy nghĩ đến phút tuyệt vời bạn nhé
Để cuộc đời khẽ nâng chân gót nhẹ
Thênh thang qua những ngã rẽ miên trường

Nếu một ngày... ta thấy bớt yêu thương
Bớt vấn vương những đoạn đường đã bước
Thì người ơi hãy nhìn về phía trước
Khơi tâm hồn rộng mở được an nhiên

Nếu một ngày...lòng ta bỗng muộn phiền
Hãy ra ngoài ngắm thiên nhiên hùng vì
Ta nhìn thấy cuộc sống đầy thi vị
Không đánh rơi lãng phí nhịp thời gian

Nếu một ngày...ta đứng trước nguy nan
Xin đừng nản bởi đời nhiều thử thách
Hãy vui tươi giữ tâm mình trong sạch
Nở nụ cười đừng oán trách điều chi

Nếu một ngày... cuộc sống mãi xiết ghì
Cột bạn vào những lối đi gai góc
Hãy cứ mặc nước mắt rơi... rồi khóc
Sẽ vững vàng qua khó nhọc người ơi

Hãy cứ đi... hướng về phía mặt trời
Gợi ước mơ và thắp lên khát vọng
Vượt trùng dương qua vạn ngàn con sóng
Rũ bụi trần thắp bóng rạng tương lai

Ta hãy nhìn... ở nơi ấy... ngày mai.

Nguồn: FB Hoa Vô Sắc

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang