Đã là vợ chồng, nhiều khi rất cần giả dại, giả khờ để được hạnh phúc; Phúc họa tại miệng; Đừng để em khóc anh ơi

ĐÃ LÀ VỢ CHỒNG, NHIỀU KHI RẤT CẦN GIẢ DẠI, GIẢ KHỜ ĐỂ ĐƯỢC HẠNH PHÚC

Những cặp vợ chồng tốt đều sẽ luôn giả dại giả khờ với nhau, chính là bao dung cho nhau. Nếu như có thể bao dung hết thảy ưu điểm và khuyết điểm của người kia, thì đó mới là tình yêu thật sự!
Đã là vợ chồng thì chớ có làm khó dễ nhau, chớ có bắt bẻ nhau, chớ có chỉ trích nhau! Hãy cứ làm vẻ ngốc nghếch mà đi cùng đường với nhau.
Ngốc nghếch, là bởi bản thân đã quyết định rồi, nhận định rồi, thì chính là không có gì cần phải tìm hiểu nữa, biết đến nữa, trau dồi nữa, hoàn thiện nữa! Có tiến bộ, thì ta hãy chấp nhận, còn nếu như không, thì ta cũng nên chấp nhận! Tình yêu, chính là ở chỗ đó!
Suốt một đời nếu như có thể tìm được một người yêu thương chân thành, thì thật tốt đẹp biết mấy! Chớ có suy nghĩ hủy hoại, chuyện lớn đến đâu cũng đều không đáng để làm như thế.

Đàn ông nổi nóng là chuyện bình thường, nhưng đàn ông có thể nổi nóng với bất cứ ai, chứ đừng nên nổi nóng với vợ. Bởi vì không kể tâm trạng mình tốt xấu thế nào, người khác đều có thể quay lưng rời khỏi mình, nhưng chỉ có người vợ sẽ luôn ở bên, cùng mình vượt qua những lúc tâm tàn ý lạnh.
Một đời này có thể mất mát rất nhiều, nhưng người theo mình đến cuối đời lại chỉ có một người. Trời lớn đất lớn, đều không vĩ đại bằng người phụ nữ bên cạnh chồng.
Mỗi một người chỉ có thể từ từ mà lĩnh ngộ thôi, bởi vì không có được mấy người có thể làm hoàn hảo, vậy nên đừng có làm người chỉ biết nói mà không biết làm!

Gia đình là nơi nói những lời yêu thương, không phải là nơi nói lý. Nơi nói lý chính là ở chốn quan tòa. Gia đình là nơi có gốc rễ và linh hồn, gốc rễ và linh hồn là do người phụ nữ nắm giữ. Sức mạnh vĩ đại nhất trên đời này chính là tình yêu, vũ khí có sức mạnh nhất cũng chính là tình cảm thương yêu! Lớn tiếng không rời bỏ, cãi vã không chia xa, mới là tình yêu thật sự!

Không phải mệt mỏi liền chia xa, không phải không hợp nhau liền rời bỏ. Mà dẫu mệt mỏi hơn nữa cũng muốn ở cùng nhau, dẫu có không hợp nhau cũng cũng cố gắng bên nhau. Mệt mỏi là bởi để mắt đến, không thích hợp là vì chưa đủ tình cảm yêu thương, tình yêu thật sự không có nhiều lý do như vậy.

Hai người ở cùng nhau thời gian lâu khó tránh khỏi cãi vã. Người phụ nữ trong lúc giận dữ, lời nói ra đều mang tính sát thương, mà người đàn ông vẫn chịu ở lại và cãi nhau với vợ, cũng không muốn rời khỏi vợ nửa bước mới là người yêu thương vợ thật sự!
Khi người chồng chê bai người vợ bên mình không đủ xinh đẹp, liệu đã từng nghĩ rằng có rất nhiều người đàn ông đều đang ngưỡng mộ tình cảm một lòng một dạ mà vợ đã dành cho mình.

Khi một người phụ nữ trao cho chồng hết thảy mọi thứ, thì chồng nên biết rằng, điều cô ấy coi trọng không phải là vẻ ngoài đẹp trai của chồng, cũng không phải chồng có bao nhiêu tiền, mà là cô ấy đã chuẩn bị tinh thần đồng cam cộng khổ trọn đời với mình.
Khi người vợ chê bai người đàn ông bên cạnh mình không được ưu tú, liệu đã từng nghĩ rằng anh ấy làm việc không quản ngày đêm chính là vì mình, người mà anh ấy yêu thương hết mình có được điều kiện sống khá hơn.

Khi một người đàn ông chịu gắng sức kiềm tiền vì vợ, thì người vợ nên biết mãn nguyện, điều mà người chồng coi trọng vốn không phải là vẻ đẹp của vợ, cá tính của vợ, mà là anh ấy không muốn làm khổ người phụ nữ bên cạnh mình.

Sống cùng nhau lâu rồi dần dần sẽ biến thành tình thân, cứ cho rằng hai người ở cùng nhau lâu rồi thì không còn mặn nồng như lúc ban đầu, vậy xin đừng quên rằng vẫn còn có tình cảm trong đó. Khi muốn buông tay từ bỏ, thì có nghĩ rằng lúc đầu điều gì đã khiến mình cùng người ấy đi đến ngày hôm nay.
Ở bên nhau lâu rồi, cứ cho rằng không còn tình yêu thương như lúc ban đầu, thì cũng cần phải lựa chọn được ở gần nhau, điều này mình đã làm được với đối phương chưa?
Phụ nữ biết yêu thương chăm sóc, đàn ông biết thông cảm quan tâm, mới là vợ chồng tốt luôn biết nghĩ cho nhau.
Vì người yêu thương mình và người mình yêu thương, hãy luôn nghĩ rằng cơ hội vụt đi thì cũng không nên nói những lời tổn thương nhau, cầu phải hiểu nhau hơn, chứ không nên luôn nghĩ đến chuyện từ bỏ!

Nguồn: FB Mai Phan

 

PHÚC HỌA TẠI MIỆNG

Phật dạy: Bốn khẩu nghiệp
Luôn rình rập chúng sinh.
Gánh cả đời không hết,
Mà không chỉ đời mình.

Một - Nói dối. Lắm kẻ
Nói dối mãi thành quen,
Không hề biết nói dối
Là việc làm thấp hèn.

Cho dù không ác ý,
Nói dối là xấu xa.
Là việc làm tội lỗi
Với người và với ta.

Nói dối là nghiệp nặng,
Là rước họa vào mình,
Là vi phạm Ngũ Giới,
Cố tình hoặc vô tình.

Hai - Là nói ba phải,
Lúc thế nọ, thế này.
Đãi bôi, vô trách nhiệm,
Lẫn lộn đúng và sai.

Loại người này đáng ghét,
Mập mờ, không phân minh.
Theo Luật đời, Nhân Quả,
Sẽ chuốc nghiệp vào mình.

Ba - Là nói thô lỗ,
Khiến người khác tổn thương.
Làm ác mà không biết,
Bị khinh ghét, xem thường.

Phật dạy: Người nói nặng
Là tự hạ thấp mình,
Chuốc nghiệp và tổn phước
Vì tâm còn vô minh.

Bốn - Xảo ngôn, khích bác
Là những người dưới tầm.
Ngoài miệng thì nói đẹp
Mà bụng bồ dao găm.

Xúi người khác làm ác
Để mình vui trong lòng,
Là Nghiệp nặng lắm đấy.
Vậy biết mà đề phòng.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

ĐỪNG ĐỂ EM KHÓC… ANH ƠI!

Đừng để mưa rơi ngang miền thương nhớ
Ướt bờ vai em… ướt cả câu chờ
Em sợ lắm những chiều buồn lặng gió
Thiếu tiếng anh… lòng cứ ngỡ bơ vơ

Đừng để em gom hoàng hôn vào mắt
Rồi lặng nhìn chiếc lá cuối mùa rơi
Em vốn mạnh mẽ… từ ngày yêu anh đó
Lại hóa cô bé yếu mềm giữa cuộc đời

Nếu trời nổi gió… anh làm hàng cây nhé
Che giấc mơ em khỏi rét cuối Đông
Nếu đêm trở lạnh anh làm vầng lửa nhỏ
Sưởi trái tim em bằng hơi ấm ngọt nồng

Đừng để nước mắt rơi thành hạt nhớ
Lăn âm thầm trên khóe mắt em ngoan
Vì mỗi giọt buồn em vô tình lỡ rơi
Là tim anh cũng ngập tràn mưa giăng

Em chẳng ước lâu đài hay cổ tích
Chỉ ước đời mình có một bóng vai quen
Mỗi sáng mở mắt nghe anh cười rất khẽ
Dậy thôi em…ngày mới bình yên…

Rồi những chiều mình cùng đi qua mưa nắng
Nắm tay nhau đi hết những thăng trầm
Để năm tháng dẫu bạc màu mái tóc
Mắt vẫn tìm nhau giữa vạn nẻo âm thầm

Vậy nên anh… xin đừng làm mưa khóc
Đừng để lòng em lạc giữa chơi vơi
Hãy ôm em như ôm mùa xuân ở lại
Để suốt một đời… em chỉ biết yêu anh thôi

Bởi từ lúc trái tim trao anh cất giữ
Em chẳng còn là cô gái của riêng em
Em bình yên nép trong vòng tay ấy
Là cả cuộc đời… chỉ muốn gọi tên anh

Nguồn: FB Nỗi Buồn Tương Tư

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang