.png)
CHÚC THỌ XUÂN VỀ
Tết sang xuân nở muôn hoa,
Cháu con kính chúc ông bà thọ an.
Bảy mươi rạng rỡ thời gian,
Bảy lăm phúc thọ ngập tràn niềm vui.
Tám mươi, tám lăm an ngôi,
Chín mươi mạnh khỏe, thảnh thơi tuổi già.
Chín lăm phúc tựa sơn hà,
Trăm năm thọ hưởng lộc nhà trời ban.
Ngoài trăm phúc đức chứa chan,
Đức dày che chở họ hàng cháu con.
Gia đình sung túc vẹn tròn,
Nêu gương các cụ để con cháu gìn.
Xuân về chúc khắp gia đình,
Thọ cao – khỏe mạnh – an bình – thảnh thơi.
Gia phong bền vững muôn đời,
Phúc như Đông Hải, thọ ngời Nam Sơn.
Nguồn: FB Lê Nguyên
XUÂN NHỚ
.png)
Em có về đây mùa xuân này?
Ngõ trước vườn sau rực sắc mai,
Ríu rít chuyền cành chim gọi bạn,
Mình ta lẻ bóng nhớ thương ai…
Em có về không?...
Em của ta,
Bể dâu đưa đẩy biệt sơn hà,
Sóng đời vùi lấp bao mơ ước,
Câu thề dang dở chẳng phôi pha…
Em có về không?...
Hỡi đóa hoa,
Xuân xưa e lệ nép hiên nhà,
Mắt cười bẽn lẽn tình âu yếm,
Nghiêng ngả hồn ta, rạn vỡ tim…
Em đã xa rồi!…
Quá xa xăm!!!…
Còn đâu nguyệt hạ thuở xuân rằm,
Ngậm ngùi ta ngắm mùa xuân đến,
Âm thầm nến lệ nhỏ tàn canh…
Xuân nhớ…
Ta chờ…
Em xa vắng,
Hay chăng trời đã chuyển mùa xanh?
Long lanh sương ngọc trong nắng mới,
Chở mảnh tình rơi giữa biển đời...
Vào hồn hoa thắm...
gọi...
Em ơi...
Nguồn: FB NgaNguyen
DANH NHÂN THẾ GIỚI NICOLO PAGANINI
.png)
Xưa nay cả thế giới
Đều nhất trí coi ông
Nghệ sĩ vĩ đại nhất
Chơi đàn viôlông.
Ông sinh ở nước Ý,
Thành phố Gênôva.
Từ bé, mới năm tuổi,
Ông học nhạc với cha.
Bắt đầu sáng tác nhạc
Khi mới tám tuổi đời.
Những bản nhạc cổ điển,
Đúng luật và vui tươi.
Mười một tuổi biểu diễn
Trước công chúng, và ông
Nổi tiếng khắp nước Ý,
Được xem là thần đồng.
Tuy nhiên, vì choáng ngợp
Trước thành công của mình,
Ông sa vào cờ bạc
Và tiệc tùng linh đình.
May, một nữ quý tộc
Đã ra tay cứu ông.
Đem về nuôi, quản lý.
Sau ba năm, thành công.
Bỏ rượu, bỏ cờ bạc,
Luyện hàng ngày, hàng giờ.
Ông trở thành nghệ sĩ
Giỏi nhất thời bấy giờ.
Rồi liên tục công diễn
Khắp các nước châu Âu.
Đâu cũng được hâm mộ.
Ông thành người rất giàu.
Ông còn là nhạc trưởng
Của Napôleông.
Có cây đàn rất quý
Gọi là “Il Canon”.
Từ Một Tám Ba Bốn,
Ông phải ngừng chơi đàn
Vì sức khỏe suy yếu
Do ngộ độc thủy ngân.
Đó là chất rất độc
Trong thuốc chữa giang mai,
Căn bệnh khá phổ biến
Cả với những thiên tài.
Tháng Năm, ngày Hai Bảy
Năm Một Tám Tám Mươi,
Ở vùng Nice, nước Pháp,
Ông đau đớn qua đời.
Tác phẩm ông để lại -
Sáu công-xéc-tô dài,
Hăm tư bản etudes
Khó đến mức hiếm ai
Dám chơi hết, chơi đẹp.
Và nhiều sonata,
Nhiều bản nhạc đơn lẻ
Cho cây đàn ghi ta.
Ông đã nâng nghệ thuật
Chơi đàn viôlông
Lên một đỉnh cao mới
Chưa hề có trước ông.
Nguồn: FB Thái Bá Tân
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá