Bến nước mười hai; Người Thầy

BẾN NƯỚC MƯỜI HAI

Em tôi đấy, một thời con gái

Tóc buông dài xõa bến lưng ong

Bao trai làng ao ước thầm mong

Được trao nhẫn vào tay em đó.

 

Em tôi ấy, bây giờ vương nắng gió

Dòng sông chiều lạc bến thu xưa

Buông mái chèo mặc sóng đẩy đưa

Mà chẳng biết đã làm gì nên tội?

 

Chiếc lá diêu bông, ngày em ngắt vội

Thả về đâu? Bến đục hay trong?

Phận "tam tòng" muốn trả cho xong

Thân "tứ đức" đành buông lặng lẽ.

 

Em tôi đó, bây giờ trong quạnh quẽ

Nhịp thời gian vẫn tí tách từng ngày

Có những chiều tím gió heo may

Ngơ ngẩn tiếc một thời con gái.

 

Tuổi thần tiên không bao giờ trở lại

Trả em về vùng dĩ vãng ngây thơ

Nên từng đêm, đôi mắt lệ hoen mờ

Bên cạnh ai kia như một người xa lạ.

 

Em tôi đó, sao mà thương em quá

Khuôn trăng buồn héo úa buổi sầu đông

Đôi mi xưa vẫn chan chứa tình nồng

Nhưng đã khép buông rèm theo định số.

 

Là thiếu phụ, cũng là em tôi đó

Đã một thời bao kẻ ngất ngây

Và bây giờ tóc gió thôi bay

Gương lược cũ... ôi, đành cam một kiếp...

Nguồn: FB Phan Hoà 

NGƯỜI THẦY

Một ông cụ đang ngồi hóng nắng trong công viên, chợt có một người đàn ông trung niên đến chào và hỏi: “Thưa thầy, thầy nhớ em không?” Ông cụ nhìn lên người đàn ông trước mặt, trả lời “Thưa không”. Rồi ông lịch sự hỏi lại: “Anh giờ đang làm gì? “Giờ em cũng là thầy giáo ạ!”. “Ồ thế à? Mà tại sao anh lại chọn nghề giống như tôi?”. “Dạ thưa, vì thầy là người đã khiến em chọn con đường này”. Rồi anh  kể cho người thầy giáo cũ của mình đầu đuôi câu chuyện.

Một hôm nọ, anh bạn cùng bàn mang ra khoe một chiếc đồng hồ thật đẹp. Em tính trong bụng, rồi đợi lúc anh ta lơ đễnh em thò tay vào túi bạn mình và ăn cắp chiếc đồng hồ. Sau khi phát hiện bị mất đồng hồ, bạn em lên mách với thầy. Thầy nói với cả lớp rằng có người vừa mất chiếc đồng hồ, nếu có ai lấy nhầm thì hãy trả lại. Không một ai giơ tay lên, và dĩ nhiên em cũng không nói gì cả. Thấy vậy, thầy bèn đóng cửa phòng lại và bắt mọi người đứng thành hình tròn rồi nói, tôi sẽ lục túi tất cả mọi người để tìm chiếc đồng hồ, nhưng với điều kiện các em phải nhắm mắt lại khi tôi làm chuyện này.

Cả lớp làm y theo lời. Thầy soát túi từng người, và sau khi tìm thấy chiếc đồng hồ trong túi em thầy vẫn tiếp tục soát hết những trò còn lại. Xong thầy bảo mọi người mở mắt ra vì đã tìm được chiếc đồng hồ. Thầy không hề tiết lộ em là kẻ cắp, mà cũng không kể lại câu chuyện này với bất cứ ai.

Hôm đó thầy đã cứu danh dự em. Thầy không nói với em câu nào, không kéo em ra riêng để rầy la hoặc giảng luân lý. Hôm đó là ngày em cảm thấy xấu hổ nhất trong đời, và cũng là ngày em thề sẽ không bao giờ ăn cắp hay trở thành một người xấu bởi vì em nhận ra thông điệp của thầy, và hiểu được thế nào là một nhà giáo đúng nghĩa. Thầy có nhớ chuyện này không ạ?”. Ông cụ chậm rãi trả lời: “Tôi nhớ chứ! Tôi còn nhớ phải lục túi từng học trò một. Nhưng tôi không nhớ anh, vì lúc đó chính tôi cũng nhắm mắt”.

Nguồn: FB Những câu chuyện thú vị

 

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang