Thế giới: Mỹ - Iran giằng co không hồi kết; Chìm thuyền ở Myanmar, hơn 500 người thiệt mạng; Chiến sự Ukraine 16/7; Mỹ phát hành đồng xu 1 USD in hình Trump

Mỹ - Iran: Giằng co không có hồi kết?

Hơn 4 thập kỷ qua, Mỹ và Iran vẫn mắc kẹt trong một vòng xoáy đối đầu chưa tìm thấy lối ra. Mỗi lần căng thẳng leo thang, nguy cơ xung đột lại hiện hữu. Nhưng cũng chính trong những thời điểm tưởng như không còn đường lùi, những tín hiệu ngoại giao lại xuất hiện.

Đó là một cuộc chơi đặc biệt, nơi không bên nào đủ sức buộc đối phương đầu hàng, nhưng cũng không bên nào sẵn sàng nhượng bộ. Nơi tên lửa, trừng phạt và ngoại giao cùng tồn tại trong một thế cân bằng mong manh.

Và khi những diễn biến mới nhất tiếp tục làm nóng Trung Đông, kéo theo lo ngại về Eo biển Hormuz - tuyến năng lượng huyết mạch của thế giới, câu hỏi lớn hơn không chỉ là: Mỹ và Iran có bước vào một cuộc đối đầu mới hay không?

Mà là: Cuộc giằng co này liệu có bao giờ thực sự kết thúc?

Leo thang để răn đe, đối thoại để tránh chiến tranh

Chỉ trong ít ngày gần đây, Trung Đông lại chứng kiến những diễn biến khiến thế giới nín thở. Những đòn đáp trả qua lại, những cảnh báo cứng rắn từ Washington và Tehran, những tín hiệu gia tăng hiện diện quân sự trong khu vực… một lần nữa làm dấy lên lo ngại về nguy cơ xung đột vượt khỏi tầm kiểm soát.

Đi cùng với đó là nỗi lo về Eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chỉ dài chưa đầy 170 km ở điểm hẹp nhất nhưng mỗi ngày vận chuyển khoảng 1/5 lượng dầu tiêu thụ toàn cầu. Chỉ cần xuất hiện nguy cơ gián đoạn, giá năng lượng lập tức phản ứng. Không ít tổ chức tài chính quốc tế đã cảnh báo, nếu Hormuz bị phong tỏa trong thời gian dài, thị trường dầu mỏ thế giới có thể đối mặt với cú sốc chưa từng thấy, thậm chí xuất hiện những kịch bản cực đoan về mức giá 200 USD/thùng.

Nhưng điều khiến giới quan sát lo ngại không chỉ là giá dầu.

Điều đáng chú ý hơn là sau mỗi lần leo thang, cả Mỹ và Iran lại đồng thời phát đi những tín hiệu để ngỏ khả năng đàm phán. Một nghịch lý tưởng như khó lý giải. Nhưng thực chất, đó lại là quy luật đã lặp đi lặp lại trong quan hệ giữa hai quốc gia suốt hơn 4 thập kỷ qua. Cứ sau mỗi lần đối đầu là một tín hiệu đối thoại. Và cứ sau mỗi tín hiệu hòa dịu, căng thẳng lại quay trở lại. Đó không phải là sự mâu thuẫn. Đó chính là bản chất của thế giằng co.

Nhiều người từng kỳ vọng, những đòn tấn công quân sự gần đây của Mỹ sẽ tạo ra bước ngoặt, buộc Iran phải từ bỏ tham vọng hạt nhân. Nhưng thực tế cho thấy, một cơ sở hạt nhân có thể bị phá hủy, còn một chiến lược quốc gia thì không dễ bị xóa bỏ bằng bom đạn.

Karim Sadjadpour, nghiên cứu viên cao cấp của Quỹ Carnegie vì Hòa bình Quốc tế (Carnegie Endowment for International Peace), từng nhận định rằng, “các biện pháp quân sự có thể làm chậm chương trình hạt nhân của Iran, nhưng rất khó thay đổi tính toán chiến lược của giới lãnh đạo Tehran”.

Theo ông, chương trình hạt nhân không chỉ là vấn đề công nghệ, mà còn gắn với nhận thức của Iran về chủ quyền, an ninh và vị thế quốc gia. Nói cách khác, Washington có thể phá hủy một cơ sở hạt nhân. Nhưng chưa thể phá hủy quyết tâm theo đuổi chương trình hạt nhân của Tehran.

Ở chiều ngược lại, Iran cũng chưa đạt được mục tiêu của mình.

Các đòn đáp trả giúp Tehran chứng minh họ vẫn đủ năng lực khiến đối phương phải dè chừng. Nhưng chúng chưa đủ để buộc Mỹ thay đổi chiến lược tại Trung Đông. Chưa đủ để chấm dứt các lệnh trừng phạt. Và càng chưa đủ để làm suy yếu hệ thống đồng minh mà Washington đã gây dựng trong khu vực suốt nhiều thập kỷ. Iran có thể khiến Mỹ phải trả giá. Nhưng chưa thể khiến Mỹ phải rời cuộc chơi.

Đó là lý do vì sao, sau rất nhiều lần leo thang, cán cân chiến lược vẫn gần như không thay đổi. Không bên nào giành được thắng lợi mang tính quyết định. Nhưng cũng không bên nào chấp nhận lùi bước.

Không ai đủ sức thắng, nhưng không ai chịu thua

Nếu nhìn từ bên ngoài, có thể thấy cả Washington lẫn Tehran đều đang gia tăng sức ép lên đối phương. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, sẽ thấy cả hai lại cùng bị ràng buộc bởi những "lằn ranh đỏ" mà chính họ không dám bước qua.

Với Mỹ, Iran không được phép sở hữu vũ khí hạt nhân. Đó là giới hạn mà bất kỳ chính quyền nào ở Washington cũng nhiều lần khẳng định sẽ không chấp nhận. Thế nhưng, mở một cuộc chiến tổng lực với Iran cũng không phải lựa chọn dễ dàng. Bài học từ Iraq và Afghanistan vẫn còn đó. Hàng nghìn tỷ USD đã được chi ra, hàng nghìn binh sĩ thiệt mạng, nhưng cái giá của những cuộc chiến ấy vẫn còn là chủ đề gây tranh cãi trong chính trường Mỹ đến tận hôm nay.

Hơn nữa, trong bối cảnh Washington phải cùng lúc dồn nguồn lực cho nhiều ưu tiên khác, từ cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc đến cuộc xung đột Nga - Ukraine, việc sa lầy vào thêm một cuộc chiến quy mô lớn ở Trung Đông rõ ràng không phải điều Nhà Trắng mong muốn.

Ở phía bên kia, Iran cũng hiểu rất rõ tương quan lực lượng.

Tehran có thể gây tổn thất cho Mỹ và các đồng minh bằng tên lửa, máy bay không người lái hay mạng lưới các lực lượng thân Iran trong khu vực. Nhưng giới lãnh đạo Iran cũng hiểu rằng, một cuộc đối đầu trực diện với Mỹ sẽ tạo ra sức ép khổng lồ đối với nền kinh tế vốn đã chịu nhiều năm cấm vận.

Khi cuộc đối đầu Mỹ - Iran chạm tới “van dầu” của thế giới

Giáo sư Vali Nasr, chuyên gia về Trung Đông của Đại học Johns Hopkins, đồng thời từng là cố vấn cấp cao của Bộ Ngoại giao Mỹ, từng nhận định rằng, quan hệ Mỹ - Iran từ lâu không còn là cuộc cạnh tranh đơn thuần về quân sự. Điều cốt lõi là hai bên đều coi việc nhượng bộ sẽ làm suy giảm vị thế chiến lược của mình, vì vậy luôn lựa chọn cách gia tăng sức ép nhưng vẫn tránh một cuộc đối đầu không thể kiểm soát.

Nhận định ấy phần nào lý giải vì sao sau mỗi đợt leo thang, cánh cửa ngoại giao vẫn không hoàn toàn khép lại. Không phải vì hai bên đã tin nhau hơn. Mà vì cả hai đều hiểu cái giá của chiến tranh còn lớn hơn cái giá của sự đối đầu kéo dài.

Điều đó cũng lý giải vì sao Eo biển Hormuz luôn trở thành tâm điểm mỗi khi căng thẳng bùng phát. Hormuz không chỉ là một tuyến hàng hải. Đó là "van điều tiết" của thị trường năng lượng toàn cầu. Khoảng 20% lượng dầu và một phần năm lượng khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) của thế giới đi qua vùng biển hẹp này. Bởi vậy, chỉ cần xuất hiện nguy cơ gián đoạn, thị trường đã phản ứng trước cả khi một giọt dầu nào bị ngừng lưu thông.

Đó là lý do nhiều định chế tài chính quốc tế liên tục xây dựng các kịch bản ứng phó. Ngân hàng JPMorgan từng cảnh báo rằng, nếu Hormuz bị phong tỏa trong thời gian dài, giá dầu có thể tăng lên những mức rất cao. Một số chuyên gia năng lượng cũng cho rằng, trong kịch bản xấu nhất, giá dầu hoàn toàn có thể tiến sát mốc 200 USD/thùng.

Dù đây vẫn là giả định cực đoan, chỉ riêng khả năng ấy cũng đủ khiến các nền kinh tế lớn phải theo dõi từng động thái của Washington và Tehran. Bởi lẽ, hóa đơn của cuộc đối đầu Mỹ - Iran không chỉ được thanh toán ở Trung Đông. Nó còn xuất hiện trên hóa đơn xăng dầu, chi phí vận tải và lạm phát của nhiều quốc gia trên thế giới.

Mới đây, Giáo sư Liu Zhongmin từ Đại học Ngoại ngữ Thượng Hải đánh giá việc nhắm vào eo biển Hormuz là một nước cờ mang tính chiến lược cao. Quyết định này phản ánh rõ nét tình thế tiến thoái lưỡng nan của Washington giữa việc leo thang quân sự và xoa dịu ngoại giao.

Đây không đơn thuần là công cụ gây sức ép lên Iran hay các nước trong khu vực. Quan trọng hơn, Mỹ muốn củng cố vị thế độc tôn trong việc thiết lập luật lệ hàng hải tại đây. Hệ quả là cuộc đối đầu song phương đang có nguy cơ rẽ hướng sang một chương mới phức tạp hơn.

Điều đáng chú ý là, càng theo dõi cuộc đối đầu giữa Mỹ và Iran, người ta càng nhận ra một thực tế tưởng như nghịch lý. Cả hai đều muốn đối phương thay đổi. Nhưng đều không muốn đẩy đối phương đến bước đường cùng.

Với Washington, mục tiêu không chỉ là ngăn chặn chương trình hạt nhân của Iran. Đó còn là duy trì một trật tự an ninh mà Mỹ và các đồng minh đã dày công xây dựng tại Trung Đông suốt nhiều thập kỷ. Nếu Iran trở thành một cường quốc hạt nhân, cán cân quyền lực khu vực sẽ thay đổi. Israel sẽ cảm thấy bị đe dọa hơn. Các quốc gia Arab vùng Vịnh sẽ phải tính toán lại chiến lược an ninh của mình. Và nguy cơ một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân ở Trung Đông sẽ không còn là giả thuyết. Đó là kịch bản mà Washington luôn tìm cách ngăn chặn.

Ở chiều ngược lại, Tehran cũng không coi chương trình hạt nhân đơn thuần là câu chuyện về công nghệ. Đó còn là biểu tượng của chủ quyền, của quyền tự quyết và của khả năng chống lại sức ép từ bên ngoài. Chính vì vậy, mỗi bước lùi đều có thể bị nhìn nhận như một sự nhượng bộ. Và trong chính trị Trung Đông, đôi khi nhượng bộ còn nguy hiểm hơn đối đầu.

Ali Vaez, Giám đốc Dự án Iran của Tổ chức Khủng hoảng Quốc tế, nhận định rằng, điều nguy hiểm nhất hiện nay không phải là việc hai bên chủ động lựa chọn chiến tranh, mà là nguy cơ những hành động trả đũa nối tiếp nhau sẽ dẫn đến những tính toán sai lầm, khiến xung đột vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nhận định ấy rất đáng suy ngẫm. Bởi lịch sử quan hệ Mỹ - Iran cho thấy, phần lớn các cuộc khủng hoảng không bắt đầu từ quyết định phát động chiến tranh. Chúng thường khởi nguồn từ những hành động nhằm... tránh chiến tranh. Một cuộc không kích để răn đe. Một đòn đáp trả để giữ thể diện. Một tuyên bố cứng rắn để trấn an đồng minh. Nhưng rồi, chính những bước đi ấy lại tạo ra một vòng xoáy mới. Trong cuộc đối đầu này, điều nguy hiểm nhất không phải là ý định gây chiến. Mà là khả năng cả hai đều tin rằng mình vẫn đang kiểm soát được tình hình. Có lẽ vì thế mà hơn 4 thập kỷ qua, quan hệ Mỹ - Iran chưa bao giờ thực sự đứng yên. Lúc là trừng phạt. Lúc là đàm phán. Lúc là tấn công. Lúc lại là những tín hiệu ngoại giao. Bề ngoài, đó là những trạng thái khác nhau. Nhưng nhìn từ góc độ chiến lược, tất cả chỉ là những biểu hiện khác nhau của cùng một thế giằng co.

Theo Giáo sư Fawaz Gerges, chuyên gia về chính trị Trung Đông của Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị London (LSE), Trung Đông đang bước vào một giai đoạn mà xung đột không còn diễn ra theo mô hình chiến tranh tổng lực, mà là sự cạnh tranh kéo dài thông qua các đòn răn đe, sức ép kinh tế, các lực lượng ủy nhiệm và những cuộc mặc cả ngoại giao.

Nói cách khác...

Chiến tranh không còn là mục tiêu. Răn đe mới là mục tiêu. Và đó cũng là lý do, sau mỗi lần thế giới lo ngại Trung Đông sắp bùng nổ, cánh cửa đối thoại lại bất ngờ hé mở. Không phải vì các bên đã tìm được tiếng nói chung. Mà vì họ đều hiểu rằng, nếu cánh cửa ấy đóng sập hoàn toàn, cái giá phải trả sẽ vượt quá những gì bất kỳ bên nào có thể chấp nhận.

Chìm thuyền ngoài khơi Myanmar, hơn 500 người có thể đã thiệt mạng

Liên Hợp Quốc ngày 16/7 cho biết, hai chiếc thuyền chở hơn 500 người có thể đã bị chìm ở ngoài khơi Myanmar trong những ngày gần đây, khi những người tị nạn từ quốc gia đang chìm trong xung đột tìm cách vượt biển để đến nơi an toàn và tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp hơn.

Theo tuyên bố chung của Tổ chức Di cư Quốc tế (IOM) và Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn (UNHCR), hai chiếc thuyền rời bang Rakhine của Myanmar vào cuối tháng 6/2026, chở chủ yếu là người Rohingya. Trên thuyền được cho là có cả một số người xuất phát từ các trại tị nạn ở Bangladesh.

Dựa trên các thông tin sơ bộ, Liên Hợp Quốc cho biết hơn 500 người được cho là đã thiệt mạng trong hai vụ việc. "Hiện các vụ việc và số thương vong vẫn chưa được xác nhận chính thức, song UNHCR và IOM vô cùng lo ngại trước nguy cơ xảy ra thảm kịch với số người thiệt mạng rất lớn", tuyên bố nêu rõ.

Theo IOM và UNHCR, chiếc thuyền đầu tiên chở khoảng 250 người đã mất liên lạc ngay sau khi rời bến. Chiếc thứ hai, chở khoảng 280 người, được cho là đã bị chìm ngoài khơi vùng duyên hải Irrawaddy của Myanmar vào ngày 8/7.

"Các chuyến đi này diễn ra ngoài mùa vượt biển thông thường, khi điều kiện thời tiết và hàng hải thường nguy hiểm hơn", Liên Hợp Quốc cho biết.

Trong nhiều năm qua, người Rohingya - cộng đồng Hồi giáo thiểu số tại Myanmar - đã phải liều mình vượt biển trên những chiếc thuyền gỗ cũ kỹ để tìm nơi trú ẩn và cơ hội sinh kế tại các quốc gia như Malaysia, Indonesia và Thái Lan. Họ buộc phải rời bỏ quê hương bởi tình trạng bạo lực kéo dài ở Myanmar và điều kiện sống khắc nghiệt tại các trại tị nạn quá tải ở Bangladesh.

Liên Hợp Quốc cho biết, gần 900 người tị nạn Rohingya đã thiệt mạng hoặc mất tích trên biển Andaman và vịnh Bengal trong năm 2025, khiến tuyến đường này trở thành một trong những hành lang di cư nguy hiểm nhất thế giới.

Theo UNHCR và IOM, từ đầu năm đến nay đã có gần 300 người, bao gồm người Rohingya và công dân Bangladesh, được báo cáo mất tích hoặc thiệt mạng trên biển Andaman và vịnh Bengal. Tháng 11/2025, một chiếc thuyền chở người Rohingya cũng bị chìm ngoài khơi đảo Langkawi, gần biên giới Thái Lan - Malaysia, chỉ còn khoảng một chục người sống sót.

Chiến sự Ukraine 16/7: Nga áp sát Slavyansk, trận quyết định sắp nổ ra

Các dấu hiệu trên chiến trường cho thấy các đơn vị quân đội Nga đang áp sát cụm đô thị Slavyansk-Kramatorsk và trận chiến lớn sẽ sớm bắt đầu.

Xung đột Ukraine sẽ sớm kết thúc?

Theo hãng tin Fox News, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đưa ra câu trả lời về vấn đề liệu cuộc xung đột ở Ukraine có thể được giải quyết trước khi nhiệm kỳ tổng thống của ông kết thúc vào năm 2029 hay không?

"Tôi nghĩ vậy", Tổng thống Trump nhấn mạnh với Fox News. Ông chủ Nhà Trắng cho rằng, cuộc xung đột ở Ukraine sẽ được giải quyết sớm hơn, vì ông có mối quan hệ tốt với các nhà lãnh đạo Nga và Ukraine.

Ông Trump cũng bày tỏ quan điểm rằng Nga sẵn sàng sớm ký một thỏa thuận về giải quyết hòa bình cuộc xung đột ở Ukraine: "Tôi nghĩ ông ấy (Tổng thống Nga) sẵn sàng đạt được thỏa thuận".

Tổng thống Mỹ cho rằng một thỏa thuận có thể đạt được "sớm", bất chấp thực tế rằng "cần có hai người mới nhảy được điệu tango", khi ám chỉ thỏa thuận hòa bình chỉ có được khi Nga và Ukraine đồng ý.

Liên quan tới vấn đề này, khi bình luận về phát biểu của ông Trump về khả năng giải quyết tình hình ở Ukraine trước khi kết thúc nhiệm kỳ, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Hội đồng Liên bang Nga Grigory Karasin cho rằng, Nga có thể đề xuất những việc cần làm để giải quyết xung đột.

"Chúng tôi hy vọng ông Trump, ngoài việc đưa ra tuyên bố, sẽ có những bước đi cụ thể về vấn đề này. Chúng tôi có thể đề xuất một số bước đi đó. Điều quan trọng nhất là ông ấy không nên thay đổi ý kiến quá thường xuyên. Chúng tôi chúc ông ấy thành công trong nỗ lực này", ông Karasin cho biết

Trước đó, người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov nhấn mạnh rằng Tổng thống Nga Vladimir Putin nhận được tất cả thông tin về tiến trình của chiến dịch quân sự đặc biệt (SMO) tại Ukraine và đưa ra các quyết định phù hợp.

Ông Peskov cũng nhấn mạnh rằng Ukraine càng tấn công Nga nhiều thì vùng đệm càng rộng và chiến dịch quân sự đặc biệt sẽ càng kéo dài: "Việc leo thang hơn nữa có thể kéo dài chiến dịch quân sự đặc biệt đến một mức độ nào đó, chúng tôi không thể nói chính xác là bao nhiêu, nhưng chắc chắn nó sẽ dẫn đến việc chúng tôi phải tạo ra một vùng an ninh lớn hơn, một vùng đệm rộng hơn”.

Trận chiến giành quyền kiểm soát khu vực Slavyansk-Kramatorsk sẽ bắt đầu khi nào?

Việc giành quyền kiểm soát Konstantinovka đã mở ra một tuyến đường trực tiếp cho quân đội Nga tiến vào cụm đô thị Slavyansk-Kramatorsk. Tuy nhiên, để tiến vào khu vực phòng thủ chính của Lực lượng vũ trang Ukraine, chỉ một hướng đi là không đủ.

Theo DeepState, quân đội Nga cần tiếp cận cụm quân này từ ít nhất một hướng khác. Các nhà phân tích đã xác định một tuyến đường thích hợp từ Mykolaivka đến Malinivka. Tuyến đường này được bảo vệ bởi các đơn vị thuộc Lực lượng Vũ trang Ukraine (AFU) đang thiếu nhân lực.

Việc Malinovka, Korsunovka, Yurkovka, Piskunovka và Rai-Aleksandrovka nằm trong quyền kiểm soát của Nga cho thấy khu vực này đã trở thành một trong những hướng tấn công chính.

Bộ Tổng tham mưu AFU cũng gọi hướng này là một trong những hướng tác chiến quan trọng nhất. Các nguồn tin của Nga cũng cho biết bộ chỉ huy Nga đang tìm cách điều chỉnh lại mặt trận để chuẩn bị cho một cuộc tấn công tiếp theo vào Mykolaivka.

Theo nhiều đánh giá, trận chiến nhằm vào cụm đô thị Slavyansk-Kramatorsk có thể diễn ra vào đầu mùa thu. Trước đó, Quân đội Nga cần tăng cường lực lượng, củng cố chiến tuyến và gia tăng áp lực lên hệ thống hậu cần của Lực lượng vũ trang Ukraine. Tuy nhiên, một số chuyên gia tin rằng cuộc chiến tại Druzhkovka, Slovyansk và Kramatorsk có thể bắt đầu muộn hơn vào cuối năm 2026.

Theo chuyên gia quân sự Nga Yuri Knutov, nhịp độ tác chiến hiện tại sẽ dẫn đến việc kiểm soát các khu định cư nằm trong "tường lửa" phòng thủ của Ukraine. Sau đó, các đơn vị Nga sẽ bắt đầu làm suy yếu AFU trong khu vực và chỉ khi đó mới bắt đầu hoạt động tấn công chính. Theo ông Yuri Knutov, quá trình này thường mất ít nhất 40 ngày, nhưng trong trường hợp cụm đô thị Sloviansk-Kramatorsk kiên cố, thời gian có thể kéo dài hơn.

“Khi quân đội Ukraine kiệt sức, lúc đó chúng ta mới có thể nói đến việc bắt đầu cuộc chiến quyết định. Điều này sẽ diễn ra vào khoảng cuối năm nay”, ông Yuri Knutov nhận định.

Trong cuộc trao đổi với hãng tin Nga Lenta, nhà phân tích quân sự Evgeny Norin cho biết trận chiến tại cụm đô thị pháo đài cuối cùng của vùng Donetsk. Theo đó, cả Konstantinovka và Krasny Liman đều thuộc vùng phòng thủ Slavyansk-Kramatorsk. Giao tranh trong khu đô thị Slavyansk và Kramatorsk có thể bắt đầu trong vài tháng tới.

“Trên thực tế, cuộc chiến giành quyền kiểm soát khu vực đô thị đã bắt đầu. Kostiantynivka xét trên phạm vi rộng là một phần của khu vực đô thị Sloviansk-Kramatorsk. Liman cũng là một phần của khu vực này”, nhà phân tích quân sự Evgeny Norin đánh giá.

Trước khi cuộc tấn công bắt đầu, quân đội Nga sẽ tiếp tục bao vây nhóm Lực lượng AFU trong khu vực từ Slovyansk đến Kostiantynivka từ phía bắc và phía nam.

Chuyên gia Evgeny Norin tin rằng, việc mất quyền kiểm soát Slovyansk và Kramatorsk khó có thể làm giảm đáng kể "mức độ an toàn" tổng thể của AFU. Ông cho rằng rủi ro chính đối với AFU không nằm ở sự sụp đổ của mặt trận, mà là ở tổn thất nhân lực khi bảo vệ các thành phố.

“Đối với AFU, việc mất kiểm soát Slavyansk và Kramatorsk sẽ đồng nghĩa với tổn thất nặng nề về binh lính còn lại để bảo vệ các cứ điểm này”, ông Evgeny Norin cho biết.

Ukraine tuyên bố chiến sự đã lan vào Kramatorsk

Báo Pravda.ua của Ukraine đăng tải, chiều 15/7, pháo binh Nga đã bắt đầu tấn công khu định cư Yasna Polyana thuộc thành phố Kramatorsk

"Phía Nga đã nã pháo vào làng Yasnaya Polyana. Tất cả các đơn vị chức năng đang làm việc tại hiện trường", Pravda đăng tải.

Quân đội Nga cũng đang tiến gần đến vùng ngoại ô của cụm đô thị Kramatorsk và Slovyansk sau khi kiểm soát các làng Malinovka và Tikhonovka. Nhiều nhím trinh sát Nga đã xâm nhập vào Pershomaryivka, Nikonorovka và Velyka Pustosh, phía đông Kramatorsk. Có vẻ như các mũi tấn công của Nga đang muốn tách rời 2 khu đô thị Slovyansk và Kramatorsk để bao vây, cô lập.

Về thông tin thiệt hại trên mặt trận, Bộ Tổng tham mưu AFU cho biết, các trận chiến đã khiến khoảng 1.470 binh sĩ Nga, 10 xe tăng và 445 phương tiện cơ giới của Quân đội Nga bị phá huy trong ngày 15/7.

Cụ thể, thiệt hại của Quân đội Nga từ ngày 24/2/2022 đến ngày 15/7/2026 ước tính như sau: Binh sĩ - khoảng 1.423.280 (+1.470) người; Xe tăng - 12.141 (+10) chiếc; Xe chiến đấu bọc thép - 24.938 (+6) chiếc; Hệ thống pháo binh - 45.953 (+42) đơn vị; Pháo phản lực - 1.936 (+5) đơn vị; Hệ thống phòng không - 1.492 (+1) đơn vị; Tổ hợp robot mặt đất - 1.907 (+2) đơn vị; UAV cấp độ chiến thuật - 409.204 (+2.003) chiếc; Tên lửa hành trình - 4.906 (+7) chiếc; Tàu thuyền - 34 (+1) chiếc; Phương tiện vận tải - 120.307 (+445) chiếc; Thiết bị đặc biệt - 4.420 (+4) đơn vị.

Mỹ phát hành đồng xu 1 USD in hình Tổng thống Donald Trump

Quyết định phát hành đồng xu nói trên đã vấp phải sự chỉ trích liên quan rào cản pháp lý. Đạo luật năm 1866 của Mỹ quy định, không được phép sử dụng chân dung của người còn sống trên đồng nội tệ.

Ngày 15/7, Bộ Tài chính Mỹ thông báo, Cục Đúc tiền Mỹ sẽ phát hành đồng xu mệnh giá 1 USD khắc chân dung Tổng thống đương nhiệm Donald Trump.

Đồng xu hiện đã được đưa vào sản xuất tại cơ sở đúc tiền ở thành phố Philadelphia.

Đây là một trong những hoạt động nằm trong chương trình kỷ niệm 250 năm Quốc khánh Mỹ.

Theo thiết kế, mặt trước đồng xu in hình của Tổng thống Trump cùng các dòng chữ "Liberty," "In God We Trust" và mốc thời gian "1776-2026." Mặt sau khắc hình con đại bàng, giống như ấn tín tổng thống.

Tuy nhiên, quyết định phát hành đồng xu nói trên đã vấp phải sự chỉ trích liên quan rào cản pháp lý. Đạo luật năm 1866 của Mỹ quy định, không được phép sử dụng chân dung của người còn sống trên đồng nội tệ.

Dù vậy, giới chức lý giải quy định này chỉ áp dụng với tiền giấy do Cục Khắc và In ấn ban hành, trong khi tiền xu thuộc thẩm quyền sản xuất của Cục Đúc tiền Mỹ./.

Nguồn: Báo Nghệ An; VOV; Dân Trí; VietnamPlus

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá

Đọc nhiều nhất

Thế giới: Chiến sự Ukraine 5/8; Mở lại eo biển Hormuz; Thu giữ 193 hiện vật vàng 35kg; Khai trừ Đảng nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp chế; Vụ sát hại 5 người Thái Lan

Thế giới: Mỹ sẵn sàng tấn công Iran “lớn chưa từng thấy”; Chiến sự Ukraine 3/8; Mỹ chuẩn bị thay đổi lớn NATO, châu Âu đối mặt bước ngoặt

Thế giới: Toyota bán nhiều xe nhất; Phát hiện mỏ dầu 10 tỷ thùng; Luật visa mới đẩy du học sinh Mỹ vào thế khó; Chiến sự Ukraine 2/8; Chiến thuật thách thức phòng không Mỹ

Thế giới: Ngành vật liệu rung chuyển; Khám nhà cựu Tổng Giám đốc Trung Quốc; Phi công bị bắt tại sân bay; Chiến sự Ukraine 7/8; Mỹ “tiến thoái lưỡng nan” ở Iran

Thế giới: Tài sản 5 tỉ phú giàu nhất; Thời điểm trái đất tận thế; Chiến sự Ukraine 9/8; Iran tung tối hậu thư 8 điểm; Tình báo Mỹ cảnh báo Nga tấn công NATO

Thế giới: Đông Nam Á trung tâm hàng xa xỉ; Trump xác nhận nghi binh đổi máy bay, Sẵn sàng tấn công Iran; Putin cáo buộc châu Âu “cướp biển”; Chiến sự Ukraine 12/8

Thế giới: Chiến sự Mỹ - Iran; Chiến sự Ukraine 4/8; Ceuta quá tải vì vượt biên; Tin mới sản xuất chung tên lửa của NATO với Ukraine; EU kêu gọi thống nhất biên giới

Thế giới: Colombia tan hoang sau động đất; Chiến sự Ukraine 11/8; Trump ra điều kiện cho Iran; Tổng thống Iran gặp Lãnh tụ Tối cao; Nga cảnh báo đáp trả NATO

Lên đầu trang