Người Việt hải ngoại: Nhiều sản phẩm bị thu hồi ở nước ngoài, người Việt đang sử dụng; Bài dự thi "Kể câu chuyện Việt Nam"; Nên ở Nhật làm kỹ sư hay qua châu Âu buôn bán?

Cảnh báo mới nhất: Nhiều sản phẩm bị thu hồi ở nước ngoài, người Việt có thể đang sử dụng

Theo thông tin mới được Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia công bố, trong tháng 5/2026, nhiều đợt thu hồi sản phẩm đã được triển khai tại các quốc gia như Mỹ, Canada, Úc và các nước thuộc Liên minh châu Âu (EU).

Các sản phẩm bị ảnh hưởng trải rộng trên nhiều nhóm hàng, từ thiết bị gia dụng, đồ điện tử cho đến đồ chơi và sản phẩm dành cho trẻ em.

Điểm chung của các đợt thu hồi là sản phẩm đều bị phát hiện tồn tại những nguy cơ có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe hoặc an toàn của người sử dụng.

Trong bối cảnh thương mại điện tử xuyên biên giới phát triển mạnh, cơ quan chức năng cảnh báo không loại trừ khả năng những mặt hàng này đã được người tiêu dùng Việt Nam đặt mua hoặc đang lưu hành trên thị trường trong nước.

Nồi chiên không dầu và ghế thư giãn nằm trong danh sách cảnh báo

Một trong những sản phẩm đáng chú ý là nồi chiên không dầu Secura, xuất xứ Trung Quốc. Theo thông tin từ cơ quan chức năng Canada, khoảng 680 sản phẩm đã bị thu hồi do phát hiện nguy cơ quá nhiệt tại các kết nối dây điện bên trong thiết bị.

Lỗi kỹ thuật này có thể làm tăng nguy cơ cháy nổ hoặc gây bỏng trong quá trình sử dụng. Mặc dù đến giữa tháng 5/2026 chưa ghi nhận trường hợp thương tích nào liên quan đến sản phẩm bị thu hồi, cơ quan chức năng vẫn yêu cầu người dùng ngừng sử dụng ngay và liên hệ nhà sản xuất để được hướng dẫn xử lý.

Trong khi đó, tại Mỹ, hơn 1.100 ghế gấp thư giãn Giantex model NP10025NY cũng bị thu hồi sau khi phát hiện cơ cấu điều chỉnh độ ngả có thể tạo ra điểm kẹp nguy hiểm. Theo báo cáo từ doanh nghiệp, đã có trường hợp người sử dụng bị đứt ngón tay khi điều chỉnh ghế.

Sự cố cho thấy những sản phẩm tưởng như đơn giản trong sinh hoạt hàng ngày vẫn có thể tiềm ẩn các rủi ro nghiêm trọng nếu thiết kế không đáp ứng đầy đủ yêu cầu an toàn.

Máy khắc laser bị cảnh báo vì nguy cơ gây tổn thương mắt

Bên cạnh các sản phẩm gia dụng, cơ quan quản lý tại châu Âu cũng phát đi cảnh báo đối với máy khắc laser Vevor model Z3.

Theo kết quả đánh giá, sản phẩm không đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn liên quan đến bức xạ laser. Cơ chế bảo vệ trên thiết bị có thể bị vô hiệu hóa dễ dàng trong khi máy không được trang bị đầy đủ các tấm chắn bảo vệ cần thiết.

Điều này khiến người sử dụng có nguy cơ tiếp xúc trực tiếp với tia laser hoặc tia phản xạ trong quá trình vận hành. Các chuyên gia cảnh báo việc tiếp xúc với bức xạ laser công suất cao có thể gây tổn thương mắt, suy giảm thị lực hoặc để lại những hậu quả lâu dài đối với sức khỏe.

Do những nguy cơ này, sản phẩm đã bị yêu cầu gỡ bỏ khỏi các nền tảng bán hàng trực tuyến tại châu Âu.

Lo ngại về hóa chất độc hại trong sản phẩm dành cho trẻ em

Nhóm sản phẩm gây nhiều quan ngại nhất là các mặt hàng dành cho trẻ em.

Tại Úc, bộ dụng cụ vẽ màu bằng ngón tay của thương hiệu TheKiddoSpace đã bị thu hồi sau khi cơ quan chức năng phát hiện sản phẩm chứa methanol, ethylene glycol và một số hợp chất phthalate.

Đây đều là những hóa chất có khả năng gây ảnh hưởng bất lợi đến sức khỏe nếu trẻ em vô tình nuốt phải, hít phải hoặc tiếp xúc trong thời gian dài. Trẻ nhỏ là nhóm đối tượng đặc biệt nhạy cảm với các chất hóa học độc hại do hệ miễn dịch và các cơ quan trong cơ thể vẫn đang trong quá trình phát triển.

Sản phẩm này từng được phân phối trên nhiều nền tảng bán lẻ và thương mại điện tử trong khoảng thời gian từ cuối năm 2023 đến đầu năm 2025, làm gia tăng phạm vi ảnh hưởng của đợt thu hồi.

Phát hiện amiăng trong đồ chơi trẻ em và nguy cơ nghẹt thở từ thú nhồi bông

Một sản phẩm khác cũng bị thu hồi tại Úc là cát tạo hình có mùi thơm dành cho trẻ em. Kết quả kiểm nghiệm cho thấy một số mẫu có chứa dấu vết amiăng anthophyllite và tremolite.

Amiăng là vật liệu đã bị cấm sử dụng tại nhiều quốc gia do liên quan đến các bệnh lý nghiêm trọng về đường hô hấp. Mặc dù hàm lượng phát hiện trong sản phẩm ở mức thấp, cơ quan chức năng vẫn đánh giá sự hiện diện của amiăng trong đồ chơi trẻ em là không thể chấp nhận được.

Trong khi đó, tại Ireland, thú nhồi bông hình thỏ của thương hiệu Flying Tiger Copenhagen cũng bị thu hồi vì vật liệu nhồi bên trong có thể bị lộ ra ngoài trong quá trình sử dụng.

Nếu trẻ nhỏ lấy phần sợi nhồi này cho vào miệng, nguy cơ hóc, nghẹt thở hoặc tổn thương đường hô hấp hoàn toàn có thể xảy ra. Đây là lý do sản phẩm bị yêu cầu thu hồi khỏi tay người tiêu dùng và rút khỏi thị trường.

Người tiêu dùng Việt Nam cần đặc biệt lưu ý

Theo Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia, người tiêu dùng nên chủ động kiểm tra các sản phẩm đang sử dụng, đặc biệt là những mặt hàng mua qua các sàn thương mại điện tử quốc tế hoặc các kênh bán hàng xuyên biên giới.

Các thông tin như tên sản phẩm, thương hiệu, mã sản phẩm, số model hoặc thời gian mua hàng cần được đối chiếu với danh sách cảnh báo do cơ quan chức năng công bố. Nếu phát hiện sản phẩm thuộc diện thu hồi, người dùng nên ngừng sử dụng ngay và liên hệ nhà sản xuất hoặc đơn vị phân phối để được hướng dẫn đổi trả hoặc hoàn tiền.

Đối với các gia đình có trẻ nhỏ, cần đặc biệt lưu ý đến đồ chơi nhồi bông, bộ dụng cụ mỹ thuật, cát tạo hình và các sản phẩm có chứa hóa chất hoặc các chi tiết nhỏ dễ tách rời.

Cơ quan chức năng cũng khuyến nghị người tiêu dùng ưu tiên lựa chọn các sản phẩm có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, được phân phối bởi đơn vị uy tín và thường xuyên cập nhật thông tin cảnh báo an toàn từ các cơ quan quản lý trong nước cũng như quốc tế.

Trong bối cảnh hàng hóa xuyên biên giới ngày càng phổ biến, việc chủ động kiểm tra thông tin sản phẩm không chỉ giúp bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng mà còn góp phần hạn chế những rủi ro đáng tiếc đối với sức khỏe và sự an toàn của cả gia đình.

Bài dự thi "Kể câu chuyện Việt Nam": Mỗi người Việt là một câu chuyện đẹp về đất nước

Năm 2001, khi sang Anh học thạc sĩ, tôi mang theo trong hành lý của mình không chỉ vài bộ quần áo, một ít sách vở và những dự định học thuật của một người làm nghiên cứu văn hóa còn trẻ. Tôi còn mang theo một điều mà lúc ấy có lẽ tôi chưa gọi tên thật rõ: hình ảnh Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.

Những ngày đầu ở London, giữa nhịp sống hối hả và đa sắc màu của một đô thị toàn cầu, mỗi lần giới thiệu mình đến từ Việt Nam, tôi thường nhận được những ánh mắt tò mò, thân thiện, đôi khi đi kèm với những câu hỏi rất giản dị nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu: “Việt Nam bây giờ thế nào?”, “Người Việt Nam sống ra sao sau chiến tranh?”. Với nhiều người khi ấy, Việt Nam vẫn còn được hình dung chủ yếu qua chiến tranh, qua những thước phim tư liệu, những trang sách lịch sử, những ký ức về một dân tộc nhỏ bé nhưng kiên cường. Họ biết đến Việt Nam như một biểu tượng của ý chí độc lập, của lòng yêu nước, của khát vọng tự do. Nhưng Việt Nam của đời sống thường ngày, Việt Nam của đổi mới, của những con người cần cù, nhân hậu, thông minh, sáng tạo, Việt Nam của di sản, của bữa cơm gia đình, của tiếng ru, câu ca, của làng quê đang đổi thay và thành phố đang chuyển mình, thì không phải ai cũng hiểu thật đầy đủ.

Chính trong những cuộc trò chuyện bình thường ấy, tôi nhận ra rằng khi một người Việt Nam bước ra thế giới, chúng ta không chỉ mang theo hộ chiếu, bằng cấp, nghề nghiệp hay tên gọi cá nhân. Chúng ta còn mang theo một phần hình ảnh của đất nước. Cách ta nói năng, ứng xử, học tập, làm việc, cách ta tôn trọng người khác, cách ta tự hào mà không tự mãn, khiêm nhường mà không tự ti, tất cả đều góp phần làm nên một “câu chuyện Việt Nam” trong mắt bạn bè quốc tế. Có những lúc, chỉ một lời giới thiệu về Tết Nguyên đán, một câu chuyện về mâm cơm ngày giỗ, một lời giải thích về tục thờ cúng tổ tiên, một kỷ niệm về quê hương, về cha mẹ, cũng đủ để người đối thoại cảm nhận được chiều sâu văn hóa của dân tộc mình. Tôi hiểu rằng, từ những điều rất nhỏ, mỗi người Việt đều có thể trở thành một đại sứ văn hóa.

Càng sống xa Tổ quốc, tôi càng thấy rõ hơn giá trị của hai tiếng Việt Nam. Khi ở trong nước, ta có thể quen với những gì thân thuộc đến mức đôi khi không còn để ý: tiếng Việt vang lên trong đời sống hằng ngày, mùi khói bếp trong một chiều quê, tiếng chuông chùa trong buổi sớm, tiếng rao đêm ở phố cổ, bát nước chè xanh dưới gốc đa, những câu chuyện gia đình quanh mâm cơm, tình làng nghĩa xóm. Nhưng khi ở xa, những điều ấy bỗng trở thành một phần ký ức rất sâu, rất mềm, rất bền trong tâm hồn. Ta nhận ra văn hóa không phải là một khái niệm trừu tượng nằm trong sách vở. Văn hóa là cách một dân tộc sống, yêu thương, chịu đựng, vươn lên và để lại dấu ấn của mình trong lòng người khác.

Từ những năm tháng học tập ở nước ngoài đến sau này, khi có nhiều dịp tham dự các hội thảo quốc tế, làm việc với các chuyên gia, các tổ chức văn hóa, đặc biệt là trong quá trình tham gia các công việc liên quan đến hồ sơ di sản trình UNESCO, tôi càng thấm thía rằng thế giới quan tâm đến Việt Nam không chỉ vì chúng ta có một lịch sử hào hùng, mà còn vì chúng ta có một nền văn hóa giàu bản sắc, một cộng đồng con người biết gìn giữ ký ức, biết trân trọng cội nguồn, biết biến di sản thành sức mạnh tinh thần cho hiện tại và tương lai.

Khi cùng các đồng nghiệp làm hồ sơ Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương ở Phú Thọ trình UNESCO, tôi cảm nhận rất sâu rằng điều chúng ta đưa ra thế giới không chỉ là một thực hành tín ngưỡng, một lễ hội, một nghi lễ hay một không gian văn hóa. Điều sâu xa hơn là chúng ta kể với thế giới câu chuyện về đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Việt Nam. Đó là câu chuyện về một dân tộc dù đi đâu, làm gì, sống trong hoàn cảnh nào, vẫn luôn hướng về cội nguồn. Đó là câu chuyện về một cộng đồng coi tổ tiên không chỉ là ký ức của quá khứ, mà là điểm tựa tinh thần của hiện tại. Đó là câu chuyện về sức mạnh cố kết dân tộc, nơi hàng triệu người Việt Nam, ở trong nước cũng như ở nước ngoài, có thể tìm thấy sự gặp gỡ trong một niềm tin chung: chúng ta cùng chung một cội nguồn, cùng chung một lịch sử, cùng chung một trách nhiệm với tương lai đất nước.

Nói như vậy không có nghĩa là câu chuyện Việt Nam chỉ nằm trong những di sản được ghi danh, trong những lễ hội lớn, trong những công trình nghiên cứu hay trên các diễn đàn quốc tế. Trái lại, câu chuyện Việt Nam sống động nhất lại hiện diện trong từng con người cụ thể. Một du học sinh Việt Nam học tập nghiêm túc, sống tử tế, biết giúp đỡ bạn bè, biết giới thiệu quê hương bằng sự chân thành, đã là một câu chuyện đẹp về đất nước. Một người lao động Việt Nam ở nước ngoài cần cù, giữ chữ tín, tôn trọng luật pháp sở tại, luôn hướng về gia đình và Tổ quốc, đã là một câu chuyện đẹp về đất nước. Một doanh nhân Việt Nam đưa sản phẩm ra thị trường quốc tế bằng chất lượng, sáng tạo và trách nhiệm xã hội, đã là một câu chuyện đẹp về đất nước. Một nghệ sĩ Việt Nam mang âm nhạc, điện ảnh, mỹ thuật, thời trang, ẩm thực Việt Nam đến với công chúng thế giới, đã là một câu chuyện đẹp về đất nước. Một nhà khoa học Việt Nam miệt mài trong phòng thí nghiệm, một bác sĩ tận tụy với người bệnh, một giáo viên gieo chữ ở vùng cao, một người nông dân đổi mới cách làm để tạo ra sản phẩm sạch, một vận động viên thi đấu hết mình vì màu cờ sắc áo, tất cả đều đang kể câu chuyện Việt Nam bằng chính cuộc đời và công việc của mình.

Có lẽ vì thế, tôi luôn tin rằng sức mạnh mềm quốc gia không chỉ được tạo nên từ các chiến dịch quảng bá quy mô lớn, dù những chiến dịch ấy rất cần thiết. Sức mạnh mềm còn được bồi đắp từ hàng triệu hành vi nhỏ bé nhưng đẹp đẽ của người Việt Nam trong đời sống hằng ngày. Một nụ cười thân thiện với du khách, một hành động nhường đường, một lời xin lỗi đúng lúc, một thái độ chuyên nghiệp trong công việc, một sản phẩm được làm tử tế, một không gian văn hóa được giữ gìn sạch đẹp, một di tích được ứng xử bằng lòng kính trọng, một lễ hội được tổ chức văn minh, một dòng thông tin tích cực trên mạng xã hội, tất cả đều có thể góp phần làm cho Việt Nam trở nên đáng mến hơn, đáng tin hơn, đáng trân trọng hơn.

Trong kỷ nguyên mới, khi đất nước ta bước vào giai đoạn phát triển với vị thế, tầm vóc và khát vọng lớn hơn, yêu cầu kể câu chuyện Việt Nam càng trở nên quan trọng. Bởi hình ảnh quốc gia hôm nay không chỉ được quyết định bởi những gì chúng ta nói về mình, mà còn bởi những gì thế giới nhìn thấy, cảm nhận và trải nghiệm khi tiếp xúc với con người, sản phẩm, không gian, dịch vụ, văn hóa và cách ứng xử của chúng ta. Một đất nước muốn vươn lên mạnh mẽ không thể chỉ có tăng trưởng kinh tế. Một dân tộc muốn đi xa không thể chỉ có tài nguyên, lao động hay thị trường. Chúng ta cần một nền tảng văn hóa vững chắc, một hệ giá trị được nuôi dưỡng bền bỉ, một con người Việt Nam hiện đại vừa có tri thức, năng lực sáng tạo, tinh thần công dân toàn cầu, vừa có lòng yêu nước, ý thức cộng đồng, tình nghĩa gia đình, sự nhân ái và trách nhiệm với xã hội.

Tôi nghĩ, kể câu chuyện Việt Nam hôm nay không phải là chỉ kể về quá khứ vàng son, dù quá khứ ấy luôn là niềm tự hào lớn lao. Chúng ta đã có một lịch sử giữ nước hào hùng, đã đi qua chiến tranh bằng bản lĩnh phi thường, đã chứng minh cho thế giới thấy sức mạnh của một dân tộc biết đoàn kết và hy sinh vì độc lập, tự do. Nhưng nếu chỉ kể Việt Nam bằng chiến tranh, chúng ta chưa kể hết về mình. Việt Nam hôm nay còn là câu chuyện của đổi mới, của hội nhập, của những làng quê đang chuyển mình, của những đô thị sáng tạo, của những người trẻ khởi nghiệp, của những nhà khoa học làm chủ công nghệ, của những nghệ sĩ đưa bản sắc Việt vào ngôn ngữ đương đại, của những doanh nghiệp vươn ra thị trường thế giới, của những cộng đồng biết bảo tồn di sản để phát triển du lịch bền vững, của những người Việt Nam ở nước ngoài vẫn đau đáu hướng về quê hương.

Việt Nam hôm nay cũng là câu chuyện của sự hòa giải giữa truyền thống và hiện đại. Chúng ta không giữ văn hóa bằng cách đóng kín nó trong tủ kính của quá khứ, mà bằng cách làm cho văn hóa sống trong đời sống hôm nay. Một làn điệu dân ca có thể vang lên trong không gian số. Một chất liệu truyền thống có thể bước vào thiết kế thời trang hiện đại. Một món ăn dân gian có thể trở thành thương hiệu ẩm thực quốc tế. Một làng nghề có thể trở thành điểm đến du lịch sáng tạo. Một di sản có thể trở thành nguồn lực phát triển kinh tế địa phương. Một câu chuyện lịch sử có thể được kể lại bằng điện ảnh, trò chơi điện tử, sách tranh, bảo tàng số, nghệ thuật trình diễn, để đến gần hơn với thế hệ trẻ. Khi văn hóa được đánh thức bằng sáng tạo, di sản không còn là ký ức nằm yên, mà trở thành năng lượng phát triển.

Tôi đã từng chứng kiến ở nhiều diễn đàn quốc tế, bạn bè thế giới không chỉ muốn nghe chúng ta nói rằng Việt Nam đẹp, Việt Nam anh hùng, Việt Nam giàu bản sắc. Họ muốn được gặp những con người Việt Nam cụ thể, được nghe những câu chuyện thật, được nhìn thấy sự thay đổi thật, được trải nghiệm những giá trị thật. Họ bị thuyết phục không chỉ bởi những khẩu hiệu lớn, mà bởi sự chân thành, bởi năng lực, bởi phẩm chất, bởi cách chúng ta biến lời nói thành hành động. Một câu chuyện hay về Việt Nam vì thế phải là câu chuyện có thật, có người thật, việc thật, cảm xúc thật và giá trị thật. Càng thật bao nhiêu, câu chuyện ấy càng có sức lan tỏa bấy nhiêu.

Nhìn ở chiều sâu, câu chuyện Việt Nam không chỉ là câu chuyện của thắng lợi, thành tựu hay vẻ đẹp được phô bày. Đó còn là câu chuyện của nghị lực vượt khó, của khả năng đứng dậy sau mất mát, của tinh thần không đầu hàng nghịch cảnh. Chúng ta đã đi qua chiến tranh, đói nghèo, bao vây cấm vận, thiên tai, dịch bệnh, những bước ngoặt khó khăn của phát triển. Nhưng trong mỗi thử thách, phẩm chất Việt Nam lại được bộc lộ: sự đoàn kết, lòng nhân ái, tinh thần tương thân tương ái, khả năng thích nghi, ý chí học hỏi và khát vọng vươn lên. Một đất nước được yêu mến không phải vì không có khó khăn, mà vì cách đất nước ấy đối diện với khó khăn. Một dân tộc được kính trọng không phải vì chưa từng vấp ngã, mà vì sau mỗi lần vấp ngã vẫn biết đứng lên, biết đi tiếp, biết biến đau thương thành sức mạnh và biến ký ức thành động lực.

Tôi đặc biệt mong rằng trong hành trình kể câu chuyện Việt Nam, chúng ta sẽ không chỉ tìm kiếm những điều rực rỡ, phi thường, mà còn biết trân trọng những điều bình dị. Bởi vẻ đẹp của một quốc gia không chỉ nằm ở những công trình lớn, những thành tích lớn, những con số lớn. Vẻ đẹp ấy còn nằm trong cách một người con chăm sóc cha mẹ già, cách một cộng đồng chung tay sau thiên tai, cách một người trẻ dám trở về quê hương khởi nghiệp, cách một gia đình giữ nếp nhà trong nhịp sống hiện đại, cách một người dân ứng xử văn minh với du khách, cách một cán bộ tận tụy giải quyết công việc cho nhân dân, cách một nghệ sĩ lao động nghiêm túc để tạo ra tác phẩm có giá trị, cách một doanh nghiệp chọn con đường phát triển bền vững thay vì lợi nhuận ngắn hạn. Chính những điều bình dị ấy làm nên độ sâu nhân văn của câu chuyện Việt Nam.

Trong thời đại truyền thông số, câu chuyện Việt Nam có thể đi rất xa chỉ sau một cú chạm. Một bức ảnh đẹp, một đoạn phim ngắn, một bài viết xúc động, một sản phẩm sáng tạo, một hành động nhân văn có thể lan tỏa đến hàng triệu người trên thế giới. Nhưng cũng chính vì thế, trách nhiệm của mỗi người càng lớn hơn. Không gian mạng không chỉ là nơi tiêu thụ thông tin, mà còn là một không gian văn hóa. Mỗi người Việt khi tham gia không gian ấy cũng đang góp phần tạo nên hình ảnh Việt Nam. Một lời nói thiếu chuẩn mực có thể làm tổn thương hình ảnh chung. Một hành động tử tế có thể làm sáng lên phẩm chất dân tộc. Một câu chuyện được kể bằng trách nhiệm có thể trở thành nguồn cảm hứng cho cộng đồng. Trong kỷ nguyên số, mỗi công dân càng có nhiều cơ hội để trở thành người kể chuyện về đất nước, nhưng cũng càng cần nhiều hơn ý thức văn hóa, sự tỉnh táo và lòng tự trọng quốc gia.

Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình trong những năm tháng ở Anh, khi đứng giữa một không gian quốc tế rộng lớn và tự hỏi: mình có thể làm gì để bạn bè hiểu hơn về Việt Nam? Câu trả lời ban đầu rất giản dị: hãy sống tốt, học tốt, làm việc nghiêm túc, nói về đất nước mình bằng sự chân thành, giới thiệu văn hóa Việt Nam bằng niềm tự hào, lắng nghe thế giới bằng thái độ cởi mở. Sau nhiều năm, trải qua nhiều công việc, nhiều chuyến đi, nhiều cuộc gặp gỡ, tôi vẫn tin câu trả lời ấy đúng. Quốc gia được tạo nên từ nhân dân. Hình ảnh quốc gia được tạo nên từ từng con người. Câu chuyện lớn của đất nước được viết nên từ hàng triệu câu chuyện nhỏ của mỗi chúng ta.

Tôi tin rằng, Việt Nam của hôm nay và ngày mai sẽ không chỉ được thế giới biết đến như một dân tộc anh hùng trong chiến tranh, mà còn như một quốc gia sáng tạo trong hòa bình, nhân văn trong phát triển, bản lĩnh trong hội nhập, giàu bản sắc trong toàn cầu hóa. Để làm được điều đó, chúng ta cần những chiến lược lớn, những chính sách đúng, những nguồn lực mạnh, nhưng trước hết và sau cùng, chúng ta cần những con người Việt Nam đẹp: đẹp trong nhân cách, đẹp trong trí tuệ, đẹp trong lao động, đẹp trong văn hóa ứng xử, đẹp trong khát vọng cống hiến.

Khi mỗi người Việt Nam trở thành một câu chuyện đẹp, đất nước Việt Nam sẽ trở thành một bản anh hùng ca mới của thời đại: không chỉ vang lên từ quá khứ hào hùng, mà còn tỏa sáng trong hiện tại đổi mới và mở ra tương lai phồn vinh, hạnh phúc.

Nên ở Nhật làm kỹ sư lương hơn 900 triệu mỗi năm hay qua châu Âu buôn bán?

Thu nhập ở Slovakia có thể thấp hơn Nhật nhưng nếu kinh doanh thuận lợi, cơ hội phát triển sẽ lớn hơn.

Tôi là kỹ sư phần mềm trong lĩnh vực sản xuất chip bán dẫn tại Nhật Bản và đã có tư cách lưu trú dài hạn. Tổng thu nhập mỗi năm hơn 900 triệu đồng (chưa trừ chi phí sinh hoạt, tiền nhà và thuế). Nếu tiết kiệm, tôi có thể để dành khoảng 500 triệu đồng mỗi năm. Hiện tôi chưa lập gia đình, đã mua được một mảnh đất nhỏ nhưng vẫn còn nợ. Gần đây, tôi làm thủ tục sang Slovakia thông qua người thân đang sinh sống và kinh doanh bên đó. Chi phí đi khá lớn vì ban đầu tôi phải sang theo diện lao động chất lượng cao, mỗi tháng đóng thuế và bảo hiểm khá nhiều. Sau khoảng một năm, tôi sẽ chuyển sang visa lao động khác và tiếp tục hoàn thiện giấy tờ để mở cửa hàng kinh doanh.

Điều khiến tôi cân nhắc là cuộc sống ở châu Âu có vẻ bớt áp lực hơn Nhật Bản. Môi trường trong lành, yên bình, ít thiên tai và thuận tiện đi lại giữa nhiều quốc gia. Thu nhập có thể thấp hơn Nhật nhưng nếu kinh doanh thuận lợi, cơ hội phát triển sẽ lớn hơn. Tôi cũng nghĩ môi trường phương Tây cởi mở hơn và con cái sau này có cơ hội học nhiều ngoại ngữ. Tôi tìm hiểu thấy tiếng Slovakia không dễ học nhưng để giao tiếp và buôn bán hàng ngày có lẽ không khó bằng tiếng Nhật. Ngoài ra, định cư lâu dài cũng là mục tiêu tôi hướng tới. Tôi luôn mong muốn được sống ở nước ngoài, đi du lịch nhiều nơi và khi về già mới quay về Việt Nam. Châu Âu có lợi thế là việc di chuyển giữa các nước khá thuận tiện nên rất phù hợp với mong muốn đó.

Tuy nhiên, kinh doanh không hề dễ dàng. Nếu sang Slovakia mở cửa hàng, tôi có thể phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, thậm chí không có ngày nghỉ. Trong khi đó, ở Nhật tôi làm văn phòng không vận động nhiều, được nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật và các ngày lễ nên có khá nhiều thời gian đi du lịch. Hiện tôi đã đặt cọc và hoàn tất phần lớn hồ sơ, chỉ còn chờ kết quả visa nên rất phân vân. Theo mọi người, trong trường hợp của tôi có nên sang Slovakia để kinh doanh không? Nếu thất bại, tôi vẫn có thể quay lại làm việc ở Nhật nhưng sẽ mất khoảng một năm và gánh thêm khoản nợ. Ngược lại, nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sợ nhiều năm sau sẽ vẫn tiếc vì đã không dám thử.

Nguồn: Kenh24; Lạng Sơn TV; Vnexpress

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá

Đọc nhiều nhất

Việt Nam: Cán bộ đến từng nhà quét dữ liệu đất đai; Khách Nga ùn ùn du lịch Việt Nam; Điều tra loạt tài khoản giao dịch trên 1 tỷ đồng/ngày; Vụ pha hóa chất thành nước yến

Người Việt hải ngoại: Giải bóng đá từ thiện tại Nhật; Ngày Việt Nam tại Slovakia; Lễ hội Văn hóa tại Ba Lan; Hai người bị bắt vì ăn trộm ở Nhật; Sự kiện văn hóa tại Tây Úc

Việt Nam: Doanh nghiệp trên sàn đầu tiên bị phạt; Hơn 300.000 doanh nghiệp bị thu đăng ký; Người mua bất động sản chưa xuống tiền; Án cho trùm thực phẩm chức năng giả

Người Việt hải ngoại: Nữ sinh nhận học bổng Nga; Cô gái giảng viên Nga; Lan tỏa tình yêu tiếng Việt; Nhịp cầu tiếng Việt ở Thụy Điển; Quy định hoàn thuế GTGT hàng xuất cảnh

Việt Nam: Mỹ mở 2 cuộc điều tra Việt Nam; Dùng máy hỏng điều trị tán sỏi; Phát hiện tài khoản nhiều giao dịch liên tục; Bất động sản Hà Nội - TP. HCM trái ngược

Việt Nam: Đón tin cực vui tại Mỹ; Tập đoàn NRC bị phạt, truy thu thuế; Bắt người Ấn Độ mang gần 1.500 viên kim cương; Thuế cho thuê nhà doanh thu dưới 1 tỉ

Việt Nam: Bất động sản 24h; Trịnh Văn Quyết đầu tư 2 sân bay; Điều tra loạt giao dịch nghìn tỷ; Bán nhà cho con du học, 15 năm nhận bằng tiến sĩ Harvard

Người Việt hải ngoại: Cần dòng vốn trực tiếp từ kiều bào; Sốc thuê nhà ở nước ngoài; Kiều bào Thái Lan phát huy cầu nối hữu nghị; Người phụ nữ Top gương mặt đẹp nhất

Lên đầu trang