.jpg)
CHUNG TAY KIẾN TẠO ĐIỂM TỰA VỮNG CHẮC CHO CỘNG ĐỒNG NGƯỜI GỐC VIỆT Ở CAMPUCHIA
Hội Khmer-Việt Nam tại Campuchia cam kết xây dựng một tổ chức Hội sâu rộng, quan tâm sâu sát tới cộng đồng, trở thành điểm tựa vững chắc cho cộng đồng người gốc Việt ở Campuchia.
Ngày 30/1, tại thủ đô Phnom Penh, Hội Khmer-Việt Nam tại Campuchia (KVA) tổ chức Đại hội đại biểu lần thứ IV (nhiệm kỳ 2026-2031), cùng nhìn lại hoạt động của Ban Chấp hành Hội nhiệm kỳ 2021-2026, cũng như đề ra phương hướng hoạt động trong thời gian tới.
Đại hội đánh dấu chặng đường phát triển mới của KVA nói riêng và cộng đồng người gốc Việt nói chung tại Campuchia, cam kết xây dựng một tổ chức Hội sâu rộng, quan tâm sâu sát tới cộng đồng, thắt chặt quan hệ với chính quyền sở tại, trở thành điểm tựa vững chắc cho cộng đồng người gốc Việt trên quê hương Chùa Tháp.
Theo phóng viên TTXVN tại Phnom Penh, Đại hội đại biểu KVA lần thứ IV được tổ chức trang trọng với sự tham dự của đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại Vương quốc Campuchia, các Tổng Lãnh sự quán Việt Nam tại hai tỉnh Battambang và Preah Sihanouk, cùng đông đảo đại biểu bà con kiều bào sinh sống và làm việc ở Campuchia.
Phát biểu khai mạc Đại hội, Chủ tịch KVA Sim Chy cho biết trong nhiệm kỳ vừa qua, toàn thể Ban Chấp hành Hội đã đoàn kết, vượt qua mọi khó khăn, đưa hoạt động của hội ngày càng phát triển, góp phần đáng kể vào việc bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của cộng đồng người Việt Nam ở Campuchia, đảm bảo đúng tôn chỉ, mục đích hoạt động của hội.
Để duy trì và phát triển hơn nữa, Chủ tịch KVA nhấn mạnh Đại hội cần đánh giá những thành công, tìm ra những khó khăn tồn tại và nguyên nhân trong quá trình hoạt động của nhiệm kỳ qua, rút ra bài học kinh nghiệm, làm cơ sở xác định phương hướng, nhiệm vụ và những giải pháp phù hợp với thực tiễn, đảm bảo tổ chức thực hiện có hiệu quả Nghị quyết Đại hội nhiệm kỳ 2026-2031.
Theo ông Sim Chy, Đại hội lần này là cơ hội thể hiện trách nhiệm lựa chọn những người đủ tiêu chuẩn vào Ban Chấp hành KVA nhiệm kỳ 2026-2031 nhằm tiếp tục đưa phong trào hội ngày càng phát triển bền vững.
Để làm tốt nhiệm vụ này, ông Sim Chy kêu gọi mỗi đại biểu nêu cao tinh thần trách nhiệm, tích cực, thẳng thắn, vì lợi ích chung của cộng đồng bà con người gốc Việt ở Campuchia, vì sự phát triển của tổ chức và phong trào hội.
Trình bày Báo cáo tổng kết hoạt động của Ban Chấp hành KVA nhiệm kỳ 2021-2026, ông Lê Văn Phúc - Phó Chủ tịch KVA - đã khái quát những kết quả nổi bật của hội trong công tác xây dựng tổ chức, gắn kết cộng đồng và tăng cường quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam-Campuchia.
Theo Phó Chủ tịch KVA, trong nhiệm kỳ qua, hội tập trung công tác củng cố tổ chức, kiện toàn nhân sự, duy trì và mở rộng mạng lưới hoạt động tại các địa phương có đông người gốc Việt sinh sống.
Hoạt động của hội từng bước phát huy vai trò là tổ chức đại diện, là cầu nối giữa cộng đồng người gốc Việt với chính quyền, các cơ quan, tổ chức của Campuchia và Việt Nam.
Công tác tuyên truyền, vận động cũng được đẩy mạnh thông qua hệ thống thông tin và các kênh trực tuyến, góp phần nâng cao hiệu quả kết nối, tăng cường sự gắn bó của hội viên với cộng đồng.
Song song với công tác tổ chức, KVA còn chú trọng triển khai các hoạt động xã hội, nhân đạo và chăm lo đời sống cộng đồng. Nhiều chương trình hỗ trợ y tế, giáo dục, cứu trợ thiên tai, thăm hỏi, động viên bà con có hoàn cảnh khó khăn đã được tổ chức, thể hiện tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái trong cộng đồng người Việt tại Campuchia.
Đáng chú ý, hội đã tích cực vận động nguồn lực từ các doanh nghiệp, tổ chức, cá nhân để đầu tư xây dựng, sửa chữa trụ sở hội, trường lớp, hỗ trợ nhà ở cho bà con có hoàn cảnh khó khăn.
Công tác giáo dục, đào tạo được quan tâm với việc duy trì hệ thống các điểm trường, lớp học tiếng Khmer và tiếng Việt; hỗ trợ học bổng, tạo điều kiện học tập và đào tạo nghề cho con em người gốc Việt, góp phần nâng cao dân trí, gìn giữ bản sắc văn hóa và tăng cường hội nhập với xã hội sở tại.
Bên cạnh đó, KVA thường xuyên tổ chức các hoạt động văn hóa, hướng về cội nguồn, kỷ niệm các ngày lễ lớn của Việt Nam và Campuchia, góp phần bồi đắp tinh thần yêu nước, củng cố khối đại đoàn kết trong cộng đồng.
Trên cơ sở đánh giá những kết quả đạt được và các điều kiện thực tiễn, hội đã xác định phương hướng nhiệm kỳ 2026-2031 với trọng tâm là tiếp tục củng cố tổ chức, nâng cao hiệu quả hoạt động, mở rộng quan hệ phối hợp và huy động nguồn lực, góp phần tích cực vào việc chăm lo cộng đồng và thúc đẩy quan hệ hữu nghị, hợp tác bền vững giữa hai nước Việt Nam-Campuchia.
Tại Đại hội, các đại biểu đã tham gia đóng góp ý kiến qua các tham luận, thảo luận và thống nhất sửa đổi tên hội thành Tổng Hội Khmer-Việt Nam tại Campuchia.
Đại hội cũng đã thông qua và bầu mới nhân sự Ban Chấp hành Hội nhiệm kỳ 2026-2031 gồm 111 thành viên, đại diện cho cộng đồng người gốc Việt ở tất cả 25 tỉnh, thành của Campuchia, cũng như nhất trí bầu Ban Thường trực Hội gồm 11 thành viên. Được sự tín nhiệm của Đại hội, ông Sim Chy tái đắc cử Chủ tịch KVA nhiệm kỳ tiếp theo.
Thay mặt Ban Chấp hành Hội nhiệm kỳ mới, Chủ tịch KVA Sim Chy khẳng định sẽ luôn đoàn kết và chấp hành tôn chỉ, mục đích của hội, tương thân tương ái, giữ gìn và phát huy bản sắc truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, luôn hướng về quê hương, Tổ quốc; cũng như luôn tôn trọng phong tục, tập quán của người dân Campuchia.
Ban Chấp hành KVA nhiệm kỳ mới cam kết xây dựng tổ chức hội sâu rộng, quan tâm sâu sát cộng đồng, thắt chặt quan hệ với chính quyền sở tại, trở thành chỗ dựa vững chắc cho bà con người gốc Việt ở Campuchia.
Chia sẻ với phóng viên TTXVN bên lề Đại hội, ông Trần Văn Năm, Chủ tịch KVA chi nhánh tỉnh Preah Sihanouk bày tỏ trong hơn 20 năm tham gia công tác hội, với sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam, các Tổng Lãnh sự quán, cùng sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, ông nhận thấy KVA đã làm việc hiệu quả, giúp đỡ, nâng cao vị thế của kiều bào, đại diện cho tiếng nói của bà con, gắn kết cộng đồng người gốc Việt tại Campuchia.
Đại hội lần này diễn ra với tinh thần “năng động, đoàn kết, phát triển,” ông Trần Văn Năm bày tỏ kỳ vọng Ban Chấp hành Hội nhiệm kỳ mới sẽ tiếp tục phát triển, là cầu nối giữa bà con người gốc Việt và người Campuchia, cũng như giữa nhân dân hai nước.
Tại Đại hội, Ban Chấp hành KVA cũng đã trao tặng nhiều bằng khen, tôn vinh sự đóng góp của các cá nhân, tập thể chi nhánh hội ở các địa phương trong công tác tổ chức hội và các lĩnh vực khác như công tác xã hội, thiện nguyện, giáo dục...
TẾT CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH MŨ NỒI XANH Ở TRUNG PHI
Ở Bangui, tháng Giêng không có mưa Xuân lây phây trên những mái phố rêu phong, cũng chẳng có cái rét ngọt khiến người ta muốn xích lại gần nhau. Thay vào đó, mùa Xuân gõ cửa căn cứ của những người lính mũ nồi xanh – lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên hợp quốc bằng cái nắng hanh hao đến cháy da và những bụi đỏ đặc trưng của vùng xích đạo.
Đứng giữa sân Ucatex - Phái bộ MINUSCA, Cộng hòa Trung Phi, ngắm nhìn lá cờ đỏ sao vàng kiêu hãnh tung bay trên nền trời xanh ngắt của châu Phi, tôi bỗng thấy lòng mình trùng xuống một nhịp. Hơn mười nghìn cây số đường bay, bao đại dương và lục địa giờ đây thu bé lại trong một nỗi nhớ mang tên Tết.
Giờ này mọi khi, tôi và bạn bè đã thong dong đi chợ hoa Nhật Tân hay Hàng Lược chơi Xuân, sắm Tết.
Nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cánh cửa thời gian của chú mèo máy Doremon đưa tôi về nhà với mùi hương trầm thơm ngát mẹ vẫn hay thắp vào chiều 30 Tết lẩn khuất trong gió, mùi lá mùi già nồng nàn tẩy trần đêm cuối năm và cả không khí náo nhiệt nơi góc phố quen thuộc đầu Phan Đình Phùng tôi vẫn hay ngồi café cùng đồng nghiệp ở Báo Quân đội nhân dân.
Nhớ đêm Giao thừa chen chân giữa dòng người đông đúc bên hồ Ngọc Khánh gần nhà, ngước mắt nhìn pháo hoa rực sáng với những cái nắm tay ấm áp của sự sum vầy.
Lần đầu tiên trong đời, những hình ảnh ấy chỉ còn hiện hữu qua ký ức hay những khung hình nhỏ xíu trên màn hình điện thoại. Nhưng cũng chính ở nơi xa xôi này, giữa nhiệm vụ gìn giữ hòa bình của Liên hợp quốc, tôi hiểu rằng: Tết không chỉ là một mốc thời gian, mà là một hành trình trở về của trái tim, nơi mà dù cách trở nghìn trùng, vị quê hương vẫn luôn đậm đà trong từng hơi thở.
Nhận nhiệm vụ là Sĩ quan truyền thông, lên đường khi chỉ còn một tháng nữa là Tết, tôi vẫn nhớ như in không khí sôi nổi khi cả Tổ công tác MINUSCA bàn bạc xem mang gì cho cái Tết xa nhà đầu tiên.
Là những lời dặn dò tỉ mỉ của Thượng tá Bùi Thị Minh Nguyệt, người tiền nhiệm chưa một lần gặp mặt nhưng thân thiết như chị em một nhà. Chị dặn từ cách đóng gói gia vị đến việc giữ lại những đồ dùng của nhiệm kỳ cũ. Hành trang ấy là cả một "Việt Nam thu nhỏ" với câu đối đỏ, ảnh Bác, bánh mứt, mộc nhĩ...
Ngày lên đường nhận nhiệm vụ, hành trang mang theo còn là những món quà kỷ niệm của người thân và bạn bè. Từ chiếc phong bì mừng tuổi chị gái dúi vào tay lúc ở sân bay dặn Giao thừa mới được mở, đến những phong thư của bạn bè ghi rõ cái nào mở vào ngày Tết, cái nào mở vào ngày sinh nhật, một chú Tễu bằng gỗ, tấm ảnh chụp cùng các đồng nghiệp ở Báo Quân đội nhân dân…
Đặc biệt, trong hành trang ấy, có lá cờ Tổ quốc với ngôi sao vàng bằng chỉ thêu do đồng nghiệp Báo Người Lao động tặng. Đó là một trong những lá cờ của Chương trình Tự hào cờ Tổ quốc của Báo Người Lao động.
Lá cờ được chúng tôi sử dụng lần đầu tiên đúng vào dịp vô cùng đặc biệt–lễ chào cờ hướng về Đại hội lần thứ XIV của Đảng. Thật vinh dự khi hình ảnh lễ chào cờ từ Trung Phi ấy xuất hiện trong bản tin đặc biệt của VTV1 trong sáng Khai mạc Đại hội. Đó là nguồn cổ vũ, động viên rất lớn cho những đảng viên đang thực hiện nhiệm vụ quốc tế xa nhà.
Xuân này, Thiếu tá Lê Văn Chiến, Sĩ quan Tham mưu tình báo đang sửa soạn hành trang trở về sau một nhiệm kỳ xuất sắc. Nhưng trong ký ức của anh, cái Tết "độc nhất vô nhị" năm ngoái vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua.
Chiến nhớ lại giây phút cầm tấm vé máy bay trên tay, biết mình sẽ cất cánh đúng một ngày trước Tết. Giữa lúc chợ hoa quê nhà bắt đầu nhộn nhịp, anh lại đứng giữa cái nắng gắt của thủ đô Bangui, ngước nhìn những chiếc trực thăng tuần tra của Liên hợp quốc trên nền trời xanh rực.
"Đó là khoảnh khắc tôi hiểu rằng mình sẽ đón Tết thật khác – xa gia đình nhưng gần hơn bao giờ hết với nhiệm vụ Tổ quốc giao phó", Chiến nhớ lại.
Sự bâng khuâng, tự hào xen lẫn bồi hồi đã được xoa dịu ngay khi anh bước chân vào "ngôi nhà Việt Nam". Ở đó, người chị cả Bùi Thị Minh Nguyệt đang tỉ mỉ chuẩn bị bữa cơm tất niên. Mùi gia vị Việt nồng nàn lan tỏa trong gian bếp nhỏ đã xua đi sự kiệt sức của chuyến bay dài, khiến lòng Chiến bỗng nhẹ bẫng như thể đang được trở về nhà.
Tối giao thừa giữa vùng đất Trung Phi đầy bất ổn, nơi mà tiếng súng đôi khi vẫn còn vang vọng từ xa, chúng tôi càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ "Hòa bình", thứ mà đôi khi giữa những mùa xuân êm đềm ở quê nhà, ta vô tình quên mất phải biết ơn", Chiến chia sẻ.
Tâm trạng của Chiến khi ấy cũng chính là cảm xúc lúc này của Thượng úy Nguyễn Thị Ngọc Trâm, Sĩ quan tham mưu huấn luyện vừa mới đặt chân đến Bangui. Cẩn thận dỡ từng món hành lý từ kiện hàng DHL, Trâm không giấu nổi niềm phấn khởi khi bộ câu đối và vật dụng trang trí Tết vẫn nguyên vẹn sau hành trình vạn dặm.
Với Trâm, Tết xa nhà là một bản giao hưởng của cảm xúc, vừa có niềm hân hoan của một đứa trẻ mong chờ giao thừa, nhưng cũng có cả sự chạnh lòng, một chút "ganh tỵ" với những ai đang được hòa mình vào không khí Tết rộn ràng, ấm áp tại quê nhà.
Trâm chia sẻ, ở nơi châu Phi xa xôi, giữa điều kiện sinh hoạt và khí hậu khắc nghiệt, rất khác so với Việt Nam, việc đón Tết theo phong tục truyền thống lại càng trở nên ý nghĩa.
Tại Phái bộ MINUSCA, mọi thứ đều thiếu thốn, không có sẵn nguyên vật liệu để trang trí Tết hay nấu các món ăn cổ truyền quen thuộc.
Để có được không khí Tết trọn vẹn, anh chị em trong tổ công tác đã phải chủ động gói ghém, chuẩn bị từng vật dụng nhỏ từ Việt Nam mang sang.
Tất cả đều chứa đựng tình cảm và nỗi nhớ quê hương sâu sắc. Dán những cành hoa đào, hoa mai lên tường, những hình ảnh tưởng chừng rất giản dị ấy lại gợi lên nỗi nhớ gia đình, quê hương và những cái Tết sum vầy.
"Khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay giữa lòng châu Phi, tôi vô cùng xúc động. Cảm giác như mình chưa từng xa quê hương, bởi Tổ quốc luôn ở trong tim, hiện diện ở từng góc nhỏ nơi tôi công tác, bao bọc và tiếp thêm động lực để tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao", Trâm tâm sự.
Giữa bộn bề nhiệm vụ, chúng tôi tự tay kiến tạo không gian Tết cho riêng mình. Không có hoa tươi, anh em tỉ mẩn cắt dán, dùng giấy màu uốn nắn từng cánh mai, cánh đào. Những đôi tay vốn quen cầm bút, gõ bàn phím giờ đây khéo léo lạ thường, thắp lên sắc đỏ, sắc vàng rực rỡ.
Chúng tôi trang trí nhà cửa, bày biện mâm ngũ quả bằng những thức quả bản địa, nhưng lòng thì hướng về bữa cơm tất niên nơi quê nhà với bát canh măng, đĩa nem công phu.
Biết chúng tôi chuẩn bị Tết, Thiếu tá Gimba đồng nghiệp quốc tế đến từ Nigeria không giấu nổi sự phấn khích. Câu khen ngợi của anh về món ăn Việt Nam "gần gũi với thiên nhiên" khiến chúng tôi thêm tự hào.
Tết này, chúng tôi không chỉ đón cho riêng mình, mà còn là dịp để khoe với bạn bè năm châu một Việt Nam giàu bản sắc, nhân văn và yêu chuộng hòa bình.
NGƯỜI VIỆT Ở ĐAN MẠCH XÂY ‘MẠNG LƯỚI AN TÂM’ CHO SINH VIÊN, THỰC TẬP SINH
.jpg)
Khi ngày càng nhiều sinh viên Việt Nam chọn Đan Mạch làm điểm đến, một cộng đồng người Việt tại quốc gia Bắc Âu này đang trở thành 'mạng lưới an tâm' cho người mới sang: từ chia sẻ thông tin, hỗ trợ đời sống đến đồng hành trong các tình huống khẩn cấp.
Tại buổi tư vấn dành cho thực tập sinh Đan Mạch diễn ra sáng 25.1 ở TP.HCM, chị Nguyễn Ngọc Trinh, thường được cộng đồng biết đến với tên Mariam Trinh, đại diện sáng lập nhóm cộng đồng người Việt sinh sống tại Đan Mạch cho biết mạng lưới hiện có hơn 18.000 thành viên. Mạng lưới được hình thành từ nhu cầu rất thực tế của người Việt xa xứ: thiếu thông tin, thiếu điểm tựa, và dễ rơi vào cảm giác lạc lõng khi bước vào một môi trường xa lạ.
Thời điểm hình thành nhóm cách đây 7 năm, những người Việt như chị Trinh nhận thấy cộng đồng còn thưa thớt, mạng xã hội chưa phổ biến, việc tìm hiểu luật lệ, thủ tục cư trú, quyền lợi lao động hay các dịch vụ thiết yếu chủ yếu dựa vào tự xoay xở. Nhiều người sống rải rác ở các khu vực khác nhau, khác biệt văn hóa khiến việc hòa nhập càng khó khăn.
Từ trải nghiệm "tự học, tự tìm, tự va chạm" của những người đi trước, nhóm được lập ra với mong muốn tạo một không gian giao lưu, chia sẻ thông tin, hỗ trợ nhau trong đời sống hằng ngày, đồng thời nuôi dưỡng và phát huy tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái của người Việt xa quê.
Chỉ cần một lời kêu gọi, cả cộng đồng cùng chung tay hỗ trợ
Chia sẻ với các bạn trẻ tham gia sự kiện, chị Trinh cho biết tinh thần cộng đồng thể hiện rõ nhất vào những thời điểm khó khăn. Khi xảy ra tai nạn lao động, các thành viên có thể kêu gọi hỗ trợ nhanh về thông tin, liên hệ, kết nối giúp đỡ.
Trong giai đoạn Covid-19, khi nhiều sinh viên Việt Nam bị kẹt lại Đan Mạch, không quen biết ai, cộng đồng đã giúp đỡ chỗ ăn ở, đưa đón, đồng hành và hỗ trợ theo từng chuyến bay về nước. "Người Việt ở Đan Mạch rất đoàn kết và tương thân tương ái", chị Trinh chia sẻ, như một điều chị luôn tự hào.
Vài năm gần đây, xu hướng sinh viên Việt Nam sang Đan Mạch làm thực tập sinh tăng mạnh. Sau Covid-19 và những biến động địa chính trị tại châu Âu, Đan Mạch có tình trạng thiếu hụt nhân sự, và sinh viên Việt Nam đã lấp vào khoảng trống đó bằng chính sự cần cù, chịu khó học hỏi và tinh thần đoàn kết lẫn nhau.
Tuy nhiên, theo chị Trinh, đi cùng nhu cầu lớn là sự xuất hiện của nhiều đơn vị tư vấn thiếu trách nhiệm, thu phí cao, cung cấp thông tin một chiều, thiếu trải nghiệm thực tế. Điều này khiến không ít sinh viên Việt rơi vào "bẫy" nợ nần.
"Có những công ty không hề có trải nghiệm thực tế tại Đan Mạch, không tiếp cận môi trường lao động thực sự của sinh viên mà họ đưa sang. Họ chỉ ngồi ở nhà, xem thông tin trên mạng rồi đưa ra những thông tin không chính xác, thiếu khách quan. Điều đó khiến người lao động, sinh viên bị thiếu thông tin", chị Trinh nói.
Nhiều sinh viên đã phải trả giá đắt. Khi đã bỏ ra khoản chi phí cao, sang đến nơi, các bạn buộc phải làm mọi cách để "gỡ", dẫn đến nhiều hệ lụy, tạo ra những mảng tối, ảnh hưởng không tốt đến cộng đồng thực tập sinh nói chung.
Chị Trinh và cộng đồng những người Việt đang giúp đỡ nhau ở quốc gia Bắc Âu luôn mong muốn có thể trực tiếp chia sẻ kinh nghiệm cho các bạn trẻ chuẩn bị đi thực tập tại Đan Mạch. "Tôi mong các bạn biết được nên tìm đến đâu, hỏi ai để có được thông tin khách quan và cụ thể hơn", chị chia sẻ.
Thực tập sinh Việt đi nước ngoài để "chăn bò, nuôi heo"?
Tại buổi tư vấn sáng 25.1, chị Trinh cho rằng, để xây dựng được một cộng đồng thực tập sinh người Việt uy tín, điều đó phải bắt đầu từ chính các bạn trẻ. Bản chất người Việt là cần cù, chịu khó, ham học hỏi, cộng thêm tư duy tốt. Đó là những yếu tố chị luôn nhấn mạnh khi hỗ trợ sinh viên hình thành tư duy làm việc, qua đó khẳng định hình ảnh người Việt tại Đan Mạch.
Thực tế, công việc của thực tập sinh mang tính tay chân ở mức độ nhất định. Các bạn chăm sóc đàn bò, heo, gà, quản lý chuồng trại, vắt sữa; hoặc làm vườn, thu hoạch hoa trong ngành hoa cảnh. Mỗi công việc đều có đặc thù và giá trị riêng. "Công việc đòi hỏi sức khỏe tốt. Thông thường, chỉ sau khoảng 3 tháng là các bạn đã quen việc", chị nói.
Trước băn khoăn vì sao học đại học xong lại đi nước ngoài "chăn bò, nuôi heo", chị Trinh cho rằng giá trị lớn nằm ở trải nghiệm: chương trình kéo dài 18 tháng, giúp rèn kỷ luật, thể lực, tư duy làm việc và cách sống trong môi trường quy củ. Số tiền mang về "có thể không quá lớn so với một số công việc khác", nhưng với sinh viên là đáng kể; quan trọng hơn là cơ hội đi nước ngoài và trưởng thành từ trải nghiệm thực tế.
Chị Trinh cho biết bằng cử nhân chỉ là tiền đề kiến thức, việc chọn ai phụ thuộc nhiều vào tố chất cá nhân và quá trình rèn luyện. Lý giải vì sao chương trình yêu cầu phải có trình độ đại học, chị cho biết đây không phải là chương trình tuyển lao động phổ thông. Bản chất của chương trình là tạo môi trường cho sinh viên đúng ngành nghề được đi thực tập, phục vụ cho việc học tập. Nếu chịu khó, các bạn còn có thể tham gia các khóa học về chăm sóc sức khỏe vật nuôi, được học miễn phí và cấp chứng chỉ.
Nguồn: VTV4; Báo Quốc Tế; Thanh Niên
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá