Người nhạy cảm; Thơ Trần Nhân Tông; Con người sở hữu cả thế giới, nhưng  vẫn không thấy mình tự do

 

NGƯỜI NHẠY CẢM

Có lẽ rằng những người quá tình cảm
Lo cho người hơn cả chính bản thân
Chăm chút ai cũng hết mực ân cần
Luôn phủ nhận bản thân mình không ổn

Càng buồn thương càng tỏ ra bận rộn
Lòng mệt nhoài nhưng vẫn cứ cười tươi
Luôn lo cho cảm xúc của mọi người
Lại ích kỷ với tâm tư mình lạ

Thế mới nói ai sống tình cảm quá
Chính là người hay mất ngủ về đêm
Có đôi khi chút rung động ngọt mềm
Cũng sẽ khiến lòng bận tâm không dứt

Chuyện đó đây dù không vui một chút
Đủ buồn lòng suy nghĩ cả ngày trôi
Nhưng một mực chẳng hé ra nửa lời
Bởi lại sợ người xung quanh lo lắng

Có tâm tư thường giấu đi lẳng lặng
Chỉ sợ làm cho người khác không vui
Nghĩ mình giỏi mình mạnh mẽ quen rồi
Buồn tự chịu - còn vui thì chia sẻ !

Người nhạy cảm chẳng lẽ ai cũng thế
Lo những người thân thiết bị tổn thương
Mình tổn thương lại cố tỏ bình thường
Thế có Tệ với thân mình không nhỉ!?
 
Nguồn: FB Đồng Ánh Liễu
THƠ TRẦN NHÂN TÔNG
1- Kệ về đạo
Sống giữa đời trần, lo học đạo.
Cứ ăn khi đói, mệt đi nằm.
Trong nhà sẵn của, tìm đâu nữa?
Đừng hỏi về thiền khi vô tâm!

2- Xuân sớm
Sáng dậy vén rèm cửa.
Xuân đã đứng cạnh nhà.
Đôi bướm nhỏ cánh trắng
Chấp chới bay tìm hoa.

3- Đề chùa làng Hương, Cổ Châu
Không biết trước số trời,
Nhưng tình trong mắt người.
Cung ma nếu quản chặt,
Cõi Phật xuân muôn đời.

4- Trên hồ Động Thiên
Động Thiên cảnh tiêu điều:
Hoa héo, cỏ cây xiêu.
May trời thương, thỉnh thoảng
Ban cho tiếng chuông chiều.

5- Tiễn sứ bắc Lý Trọng Tân và Tiêu Phương Nhai
Tiễn đưa quyến luyến cạnh Linh Trì.
Gió xuân không giữ được người đi.
Không biết sao lành hai sứ Bắc
Thêm được mấy ngày chiếu Nam di?

6- Ngày xuân, tặng bánh sứ bắc là Trương Hiển Khanh
Múa Giả Chi xong, thử bánh này.
Huống hồ hàn thực đúng hôm nay.
Phong tục An Nam, mời khách quí
Bánh rau như ngọc, một mâm đầy.

7- Cảnh xuân
Chim kêu trong khóm liễu sau nhà.
Bóng chiều rụng nhẹ xuống thềm hoa.
Khách quý đến chơi không hỏi chuyện,
Chỉ cùng chủ đứng, ngắm mây xa.

8- Đêm mười một tháng hai
Rượu quý rửa hồn, hương ngất ngây.
Giường rồng, chiếu trúc, giấc xuân say.
Bên song hoa nở, trời như nước.
Ngoài hiên trăng sáng tựa ban ngày.

9- Xuân muộn
Ngày xưa chưa hiểu "có" và "không"
Xuân sang cứ phải vấn vương lòng.
Nay giữa sân chùa, trên nệm cỏ,
Dửng dưng ngắm rụng cánh hoa hồng.

10- Ngắm cảnh chiều ở Thiên Trường
Xóm nhỏ chìm trong khói ráng hồng.
Cảnh chiều nửa có, nửa như không.
Trẻ giục trâu về, vui thổi sáo.
Cò trắng từng đôi đậu xuống đồng.

11- Trăng
Đèn soi song cửa, sách đầy giường.
Đêm lạnh, bên ngoài sân ướt sương.
Tiếng chày đập vải làm thức giấc.
Trăng vướng cành hoa, mù vấn vương.

12- Chiều thu ở Vũ Lâm
Bóng cầu in ngược, chạm đầy hoa.
Mép nước lung linh vệt nắng tà.
Lá đỏ, núi xanh, dòng suối lạnh.
Lững lờ mây ướt, tiếng chuông xa.

13- Cảnh chiều ở Châu Lạng
Chùa cổ mờ mờ trong khói mây.
Chuông điểm, dây thuyền buộc gốc cây.
Núi lặng, nước trong, nghiêng cánh nhạn.
Lá đỏ, mây buồn lưu luyến bay.

14- Thơ đề ở nhà thủy tạ Phổ Minh
Nhà trên mặt nước, thoảng mùi hương.
Chùa đóng, cây đa đứng vệ đường.
Hồ nước mới dâng, không lạnh lắm.
Theo tiếng ve sầu, thu vấn vương.

15- Mạn hứng khi ở trên núi
Bài một

Ai trói mà cần người giải thoát?
Không phàm, nên chẳng viện thần tiên.
Ngựa mỏi, chân chồn, nay có tuổi
Thanh đạm trong am, mảnh chiếu thiền.

16- Mạn hứng khi ở trên núi
Bài hai

Đúng sai rốt cuộc như hoa rụng.
Hết mưa, hết muốn lợi và danh.
Sau tiếng chim kêu, xuân lại úa.
Hoa tàn, mây tạnh, núi xanh xanh.

17- Thanh nhàn
Sống nơi yên tĩnh, thảnh thơi lòng.
Xạc xào gió thổi giữa cành thông.
Chiếu trải dưới cây, kinh một quyển.
Thanh nhàn hai chữ có hơn không?

18- Ngày xuân thăm Chiêu Lăng
Thị vệ nghiêm, nghìn cửa.
Quan bảy phẩm, áo rồng.
Người lính già đầu bạc
Mải kể chuyện Nguyên Phong.

19- Lên núi Bảo Đài
Đất vắng, đài thêm cổ.
Trời đẹp, mới chớm xuân.
Ngõ, nửa râm, nửa nắng,
Mây nửa xa, nửa gần.
Việc trôi như nước cuốn.
Lòng nhủ lòng bao lần.
Tựa hiên, nâng sáo ngọc.
Trăng bàng bạc ngoài sân.

20- Hoa mai nở sớm
Mấy hôm ngại rét, cứ nằm lười.
Không biết xuân về, đủ sắc tươi.
Mai nở đầy cành, trời ấm lại.
Bóng nước lung linh, gió lả lơi.
Bài ca Thúy Vũ vang thôn núi.
Họa Long sáo thổi, lạnh mây trời.
Một cành hoa lạc vào giấc mộng.
Chỉ tiếc không sao lấy tặng người. 
 
Nguồn: FB Thái Bá Tân

CÓ NGƯỜI SỞ HỮU CẢ THẾ GIỚI, NHƯNG VẪN KHÔNG THẤY MÌNH TỰ DO

1. Quyền lực thật sự nằm ở “không cần”
Alexander đứng trên đỉnh cao thế giới, nhưng quyền lực của ông chỉ có giá trị với những ai cần thứ ông có.
Còn Diogenes? Ông không cần tiền. Không cần danh. Không cần địa vị. Vậy nên Alexander… không thể kiểm soát ông.
 Đây mới là điểm cốt lõi: Bạn chỉ bị thao túng ở nơi bạn còn nhu cầu.
2. Sự giàu có có 2 hướng và đi ngược nhau
Kiểu Alexander: Càng có, càng muốn nhiều hơn, càng lệ thuộc vào việc “phải có thêm”.
Kiểu Diogenes: Càng ít nhu cầu, càng nhẹ, càng tự do.
Một bên là “mở rộng sở hữu”.  Một bên là “thu nhỏ nhu cầu”. Và nghịch lý là: càng sở hữu nhiều, bạn càng có nhiều thứ để mất.
3. Khoảnh khắc đắt giá nhất: ánh nắng
Trong cuộc gặp đó, Alexander có thể ban mọi thứ… nhưng thứ Diogenes cần chỉ là ánh nắng thứ mà không một vị vua nào tạo ra hay sở hữu được.
 Đây là cú đánh thẳng vào bản chất: Có những thứ quan trọng nhất trong đời không thể mua, không thể ban, không thể kiểm soát.
4. Tự do không đến từ “có”, mà đến từ “không bị ràng buộc”
Alexander có cả thế giới, nhưng vẫn bị ràng buộc bởi: tham vọng, danh tiếng, sự mở rộng quyền lực, nỗi sợ mất đi những gì mình có. Diogenes thì ngược lại: không có gì để mất
nên không có gì trói buộc
 Đây mới là tự do cấp cao: không phải muốn gì làm đó, mà là không có thứ gì khiến bạn phải lệ thuộc.
5. Câu nói của Alexander mới là “đỉnh cao nhận thức”
“Nếu ta không phải là Alexander… ta muốn trở thành Diogenes”.Câu này không phải nói cho vui. Mà là một người đứng trên đỉnh quyền lực… nhận ra rằng:
 Người kia, dù không có gì, lại đang sở hữu thứ mà mình không có sự đủ đầy bên trong.
6. Bài học gốc (phiên bản “gắt” đúng chất anh)
Người nghèo không phải là người ít tiền, mà là người không bao giờ thấy đủ. Người bị kiểm soát không phải vì yếu, mà vì họ còn quá nhiều thứ phải giữ. Và người tự do nhất…
là người không cần chứng minh gì với ai, cũng không phụ thuộc vào thứ gì.
Nói thẳng kiểu đời một câu chốt cho đã nè:
 Càng muốn kiểm soát thế giới, bạn càng bị thế giới giữ lại. Càng buông bớt nhu cầu, bạn càng nắm lại chính mình.

Nguồn: FB Hiểu Đạo Dụng Mưu

Đức Việt Online
 

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang