.jpg)
SỐC: BILL GATES THỪA NHẬN NGOẠI TÌNH VỚI 2 PHỤ NỮ NGA, HỐI HẬN KHI LIÊN QUAN TỶ PHÚ ẤU DÂM EPSTEIN
Người phát ngôn của quỹ từ thiện Gates Foundatio cho biết tỷ phú Bill Gates thừa nhận về mối quan hệ tình cảm ngoài luồng với hai phụ nữ Nga.
Wall Street Journal đưa tin, tại sự kiện gặp mặt nhân viên quỹ từ thiện Gates Foundation hôm 24/2, tỷ phú Bill Gates thừa nhận có mối quan hệ ngoài luồng với hai phụ nữ Nga khi vẫn đang chung sống với danh nghĩa vợ chồng cùng bà Melinda French Gates. Nhưng ông Gates khẳng định mối quan hệ này không liên quan đến những nạn nhân trong hồ sơ Epstein.
"Tôi từng ngoại tình, một lần với vận động viên chơi bài Bridge người Nga mà tôi gặp tại các sự kiện thi đấu và một lần với nhà vật lý hạt nhân Nga mà tôi quen qua ác hoạt động kinh doanh", ông Gates cho hay.
Tại buổi gặp, tỷ phú Gates cũng thừa nhận việc giữ mối quan hệ với Epstein là "sai lầm lớn" và phủ nhận mọi hành vi sai trái liên quan đến Epstein.
"Việc dành thời gian cho Epstein và đưa các giám đốc điều hành Gates Foundation tham gia những cuộc họp với ông ta là một sai lầm lớn của tôi. Tôi xin lỗi những người đã bị kéo vào chuyện này vì sai lầm mà tôi gây ra", ông Gates cho hay.
Tỷ phú Gates cho rằng cựu cố vấn khoa học của mình là ông Boris Nikolic biết về những mối quan hệ ngoài luồng đó và kể cho tỷ phú ấu dâm Jeffrey Epstein. Ông Nikolic có mối quan hệ thân thiết với cả vợ chồng tỷ phú Gates.
Ông Gates và bà Melinda ly dị vào năm 2021. Tính đến thời điểm hiện tại, bà Melinda chưa từng xác nhận lý do ly hôn là vì Jeffrey Epstein cũng như không nêu lý do cụ thể cho quyết định chấm dứt hôn nhân mà chỉ thừa nhận mối quan hệ giữa Bill Gates và Epstein là một trong những yếu tố khiến bà phải rời bỏ cuộc hôn nhân của mình.
Ngoài ra, bà Melinda French Gates từng đề cập đến vai trò của mối quan hệ giữa chồng cũ và hồ sơ Epstein trong cuộc phỏng vấn hồi năm 2022 với chương trình CBS Mornings.
Thời điểm đó, bà nhấn mạnh bà không chấp nhận việc chồng mình gặp gỡ Epstein và nhiều lần bày tỏ điều này. Bà cho biết chỉ gặp Epstein một lần duy nhất và mô tả ông ta là "hiện thân của cái ác".
Trước đó vào năm 2013, bà Melinda cũng bày tỏ lo ngại về Epstein, nhưng ông vẫn tiếp tục duy trì mối quan hệ với tỷ phú này thêm ít nhất một năm nữa.
1.400 DOANH NGHIỆP KIỆN MỸ ĐÒI 175 TỶ USD, NHÀ TRẮNG NÓI GÌ?
Hàng loạt tập đoàn đa quốc gia đồng loạt khởi kiện chính phủ Mỹ nhằm đòi hoàn trả số tiền thuế nhập khẩu đã nộp theo các biện pháp thương mại khẩn cấp của Tổng thống Mỹ Donald Trump, sau khi Tòa án Tối cao Mỹ phán quyết những mức thuế này là bất hợp pháp.
Ngày 25/2, theo Reuters, tập đoàn mỹ phẩm Pháp L'Oréal, hãng sản xuất máy hút bụi Anh Dyson và nhà sản xuất kính áp tròng Bausch + Lomb là những cái tên mới nhất gia nhập làn sóng kiện tụng chính phủ Mỹ.
Các vụ kiện được nộp tại Tòa án Thương mại Quốc tế Mỹ, bổ sung vào danh sách hơn 1.400 nhà nhập khẩu đệ đơn phản đối chính sách thuế quan kể từ “Ngày Giải phóng”, thời điểm ông Trump áp đặt loạt thuế mới sau khi trở lại Nhà Trắng năm ngoái.
Phán quyết mang tính bước ngoặt của Tòa án Tối cao, với tỷ lệ 6-3, cho rằng ông Trump đã vượt quá thẩm quyền khi sử dụng Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) - vốn được xem là công cụ trừng phạt áp thuế lên hàng hóa nhập khẩu. Quyết định này mở đường cho khả năng hoàn trả khoản thuế khổng lồ mà chính phủ đã thu trong thời gian qua.
Các nhà kinh tế thuộc Mô hình Ngân sách Penn Wharton ước tính số tiền có thể phải hoàn trả lên tới 175 tỷ USD. Tuy nhiên, quá trình giải quyết vẫn cần được các tòa án cấp dưới xử lý và có thể kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Không chỉ doanh nghiệp, chính quyền một số bang do đảng Dân chủ lãnh đạo cũng gây sức ép yêu cầu hoàn tiền. Bà Kathy Hochul - Thống đốc bang New York - kêu gọi chính quyền liên bang hoàn trả 13,5 tỷ USD tiền thuế, cho rằng các mức thuế đã khiến mỗi hộ gia đình tại bang này phải chi thêm trung bình 1.751 USD trong năm qua và gây tổn hại cho doanh nghiệp nhỏ.
Cùng với Thống đốc Illinois JB Pritzker và Thống đốc California Gavin Newsom, bà Hochul cho rằng các mức thuế “vô lý và bất hợp pháp” thực chất là gánh nặng đè lên người tiêu dùng, nông dân và doanh nghiệp.
Trước làn sóng chỉ trích, Nhà Trắng phản ứng cứng rắn. Phát ngôn viên Kush Desai tuyên bố Tổng thống Mỹ Donald Trump sử dụng thuế quan để giải quyết những vấn đề mà phe Dân chủ “chỉ nói suông trong nhiều thập kỷ”. Theo Nhà Trắng, các lời kêu gọi hoàn tiền chỉ nhằm tạo thêm “tiêu đề giật gân vô nghĩa”.
Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent cho biết vấn đề hoàn thuế sẽ do các tòa án cấp dưới xử lý theo đúng quy trình pháp lý.
Cuộc chiến pháp lý quy mô lớn này đang đặt ra câu hỏi về tương lai chính sách thương mại của Mỹ. Nếu tòa án buộc hoàn trả toàn bộ số tiền, đây sẽ là một trong những đợt hoàn thuế lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ, đồng thời tạo tiền lệ quan trọng về giới hạn quyền lực hành pháp trong lĩnh vực thương mại quốc tế.
NƯỚC MỸ HOÀNG KIM VÀ RẠN NỨT
.jpg)
Trong khi Tổng thống Donald Trump phác họa một "Kỷ nguyên hoàng kim" rực rỡ, phe Dân chủ lại đưa ra một thực tế đối lập hoàn toàn, cáo buộc chính quyền đang khiến người dân khó khăn hơn.
Tối ngày 24/02, Tổng thống Donald Trump đã làm nên lịch sử với bản Thông điệp Liên bang dài nhất từng được ghi nhận: 1 giờ 47 phút. Ông Trump khẳng định đã thực hiện một cuộc "xoay chuyển mang tính thời đại" chỉ sau một năm trở lại Nhà Trắng, bất chấp tỷ lệ ủng hộ đang ở mức thấp kỷ lục.
Ông khẳng định đã kiềm chế được lạm phát, thúc đẩy thị trường chứng khoán lên mức cao cao nhất, ký kết các thỏa thuận quốc tế có lợi và hạ giá thuốc. "Đây là một bước chuyển mình lịch sử và là thời kỳ hoàng kim của nước Mỹ", ông Trump khẳng định trước khán phòng.
Dẫu vậy, bức tranh lạc quan này vấp phải sự hoài nghi lớn từ cử tri. Các cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy công chúng vẫn quan ngại sâu sắc về các ưu tiên của Tổng thống trong bối cảnh nền kinh tế có dấu hiệu đình trệ và áp lực chính trị gia tăng mạnh mẽ trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ.
Ông Trump tìm cách đổ lỗi cho người tiền nhiệm thuộc Đảng Dân chủ, Joe Biden, về tình trạng giá cả cao, nhưng các cuộc thăm dò dư luận cho thấy cử tri coi ông Trump là người phải chịu trách nhiệm vì đã không hành động nhiều hơn để xoa dịu cuộc khủng hoảng khả năng chi trả sau khi ông đã vận động tranh cử không ngừng nghỉ về vấn đề này.
Những thách thức bủa vây
Bản Thông điệp Liên bang diễn ra trong bối cảnh nhiệm kỳ của ông Trump đang bị bủa vây bởi hàng loạt thách thức. Tỷ lệ ủng hộ cách điều hành kinh tế của ông đã giảm từ 48% (tháng 2/2025) xuống còn 36%. Đáng ngại hơn, mức tín nhiệm trong nhóm cử tri độc lập đã chạm đáy lịch sử ở mức 26%.
Theo Reuters, dù ông Trump tuyên bố lạm phát đang giảm, nhưng thực tế giá thực phẩm, nhà ở, bảo hiểm và các dịch vụ tiện ích vẫn cao hơn đáng kể so với những năm trước. Dữ liệu mới công bố hôm thứ Sáu tuần trước cho thấy nền kinh tế tăng trưởng chậm hơn dự kiến trong quý trước trong khi lạm phát lại gia tăng.
Để xoa dịu nỗi lo chi phí, ông cam kết giảm giá thuốc và khẳng định nguồn thu thuế quan vẫn được duy trì dưới cơ sở pháp lý mới dù bị Tòa án bác bỏ.
Ông Trump đã không lặp lại những lời chỉ trích dữ dội hôm thứ Sáu tuần trước nhằm vào Tòa án Tối cao vì đã bác bỏ các mức thuế toàn cầu của ông. Thay vào đó, ông tập trung khẳng định mình vẫn có đòn bẩy lớn với các cơ quan quản lý thuế quan khác.
Tổng thống nói phán quyết là "đáng tiếc" nhưng lập luận rằng nó sẽ có ít tác động đến chính sách thương mại của ông. Ông khẳng định thuế quan đang giải cứu ngân sách Mỹ, bất chấp các nghiên cứu chỉ ra rằng người tiêu dùng trong nước mới là đối tượng thực sự gánh chịu chi phí.
Trái ngược với kỳ vọng về một lập luận chi tiết cho khả năng quân sự với Iran, ông Trump chỉ dành vỏn vẹn 3 phút cuối để nhắc về Iran với thông điệp muốn “giải quyết vấn đề này thông qua ngoại giao”, dù đang duy trì sự hiện diện quân sự lớn nhất tại Trung Đông trong nhiều thập kỷ. Tổng thống gây bất ngờ khi giữ im lặng về Nga, Ukraine và hoàn toàn không đề cập đến Trung Quốc - đối thủ kinh tế chính của Mỹ (dù ông sắp có chuyến thăm cấp nhà nước đến đây).
Xung đột gay gắt trong khán phòng
Khi chuyển sang chủ đề nhập cư, ông Trump lặp lại quan điểm rằng người nhập cư bất hợp pháp phải chịu trách nhiệm cho làn sóng tội phạm bạo lực, bất chấp các nghiên cứu chỉ ra điều ngược lại.
Khi Tổng thống ca ngợi các chiến dịch trục xuất, Nghị sĩ Ilhan Omar đã hét lớn: “Ông đã giết người Mỹ!” - cáo buộc đanh thép nhắm vào vụ đặc vụ liên bang bắn chết hai công dân tại Minneapolis gần đây.
Giữa tiếng tung hô của phe Cộng hòa, Nghị sĩ Al Green giơ cao thông điệp viết tay: “Người da đen không phải là vượn!”, nhằm nhắc lại vụ lùm xùm Tổng thống Trump chia sẻ video xúc phạm vợ chồng cựu Tổng thống Obama.
Tổng thống Mỹ đã nhắm vào Đảng Dân chủ, gắn nhãn họ là "điên rồ", không thể đắc cử và phản Mỹ. Một số thành viên Đảng Dân chủ đã bỏ về sớm. Thượng nghị sĩ Mark Warner, một thành viên Đảng Dân chủ từ Virginia, đã đăng trên Bluesky rằng ông "không thể ngồi nghe một giờ đồng hồ toàn những lời dối trá của Trump".
Đáp lại thông điệp của Nhà Trắng, theo New York Times, Thống đốc Virginia Abigail Spanberger đã đại diện Đảng Dân chủ đưa ra một bài phản biện sắc sảo trong 12 phút từ Williamsburg. Thay vì công kích cá nhân, bà xoáy sâu vào thực trạng đời sống qua ba câu hỏi cốt lõi: Tổng thống có đang làm cuộc sống người dân dễ chi trả hơn không? Ông có giữ an toàn cho người Mỹ không? Và ông có đang làm việc vì lợi ích của người dân không?
Bà Spanberger đặc biệt nhấn mạnh "cái giá đắt" của chính sách thuế quan, gọi đó là một đợt tăng thuế trá hình khiến mỗi gia đình Mỹ thiệt hại trung bình 1.700 USD mỗi năm. Bà khẳng định: “Mỗi phút ông ấy dùng để gieo rắc nỗi sợ hãi là một phút bỏ mặc việc điều tra tội phạm thực sự”.
Theo CNN, dù nhận được đánh giá tích cực từ nhóm khán giả ủng hộ, Thông điệp Liên bang 2026 của ông Trump vẫn ghi nhận mức tín nhiệm sụt giảm so với năm trước và vấp phải sự hoài nghi lớn về hiệu quả giải quyết cuộc khủng hoảng chi phí sinh hoạt. Với tỷ lệ ủng hộ chung chỉ đạt 36% cùng sự tẩy chay quyết liệt từ phe Dân chủ, bài phát biểu cho thấy những tuyên bố của Tổng thống vẫn chưa thể khỏa lấp được sự chia rẽ sâu sắc trong lòng nước Mỹ.
Bản Thông điệp Liên bang 2026 không chỉ là một báo cáo thường niên, mà còn là một phát súng mở màn cho chiến dịch bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 tới. Với việc cả hai bên đều giữ những quan điểm không thể khoan nhượng, cử tri Mỹ sẽ là người đưa ra phán quyết cuối cùng về việc liệu đây thực sự là "Thời đại Hoàng kim" hay là một "cơn ác mộng chia rẽ".
MỘT THẾ GIỚI “TRỪ MỸ”
Sự rút lui của Mỹ không đồng nghĩa với một thế giới không còn hợp tác đa phương mà ngược lại, khoảng trống mà Washington để lại đang được các “đối thủ” nhanh chóng lấp đầy.
Trong nhiệm kỳ thứ 2, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã triển khai một cuộc tấn công trực diện vào cái gọi là nền tảng của trật tự toàn cầu. Ông phớt lờ luật pháp quốc tế, phá hủy hệ thống thương mại toàn cầu bằng các mức thuế đơn phương với hàng loạt quốc gia đồng thời rút Mỹ khỏi các tổ chức đa phương quan trọng.
Trên thực tế, Mỹ không phải lúc nào cũng là người ủng hộ lý tưởng cho hợp tác quốc tế. Nước này có xu hướng đi theo chủ nghĩa biệt lập khi còn là một cường quốc đang lên và chủ nghĩa đơn phương khi đã trở thành siêu cường. Thế nhưng, cách tiếp cận của ông Trump trong việc định hình lại trật tự thế giới tạo ra một sự kết hợp mới và nguy hiểm giữa chủ nghĩa biệt lập và chủ nghĩa bành trướng. Điều này có nghĩa bất kỳ điều gì xảy ra ở Washington, Chủ nghĩa Trump sẽ tồn tại lâu hơn nhiệm kỳ của vị Tổng thống sẽ bước sang tuổi 80 trong năm nay.
Chủ nghĩa Trump và sự đảo chiều của trật tự toàn cầu
Các chuyên gia và nhà khoa học chính trị từ lâu đã dự đoán sự kết thúc của thời kỳ đơn cực mà Mỹ dẫn đầu thay vào đó là một trật tự thế giới đa cực hơn. Ông Trump được coi là “chất xúc tác” để đẩy nhanh tiến trình này. Mỹ vẫn sẽ là quốc gia mạnh nhất về kinh tế và quân sự trong vài năm nữa. Thế nhưng, nước Mỹ sẽ vắng mặt, nếu không muốn nói là chủ động thù địch, với trật tự thế giới hiện có.
Câu hỏi đặt ra là cộng đồng quốc tế nên phản ứng thế nào? Duy trì hợp tác toàn cầu mà không có Washington sẽ rất khó khăn. Để tồn tại, các thể chế đa phương hiện có phải thích ứng, cải cách và tăng gấp đôi nỗ lực. Nếu họ làm được điều đó, Mỹ một ngày nào đó sẽ phải tái gia nhập dựa trên các điều khoản bình đẳng hơn.
Khái niệm thế giới trừ 1 mang một ý nghĩa mới trong nhiệm kỳ thứ 2 của Tổng thống Trump. Cựu Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long giúp khải niệm này phổ biến vào hồi tháng 7 năm ngoái, sử dụng cụm từ thế giới tạm thời trừ đi 1 để chỉ rõ hơn việc quản lý kinh tế và thương mại toàn cầu trong một thế giới mà Mỹ không còn nắm vị thế đầu tàu. Tuy nhiên, tình trạng này có vẻ vượt ngoài phạm vi kinh tế và nói lên thách thức cốt lõi của thời đại.
Cựu Ngoại trưởng Mỹ Madeleine Albright từng mô tả Mỹ là một quốc gia không thể thiếu với hợp tác quốc tế. Thực tế, nhiều người cũng nghĩ vậy. Chính điều này gây ra tâm lý lo lắng khi Mỹ từ bỏ cam kết của mình với trật tự toàn cầu.
Thế nhưng, lịch sử quan hệ quốc tế lại kể một câu chuyện khác. Các học giả như Stephen Krasner và Robert Keohane từng nhận định một bá chủ toàn cầu không phải điều kiện cần để duy trì sự cởi mở về kinh tế và hợp tác về chính trị. Một khi đã hình thành, các thể chế quốc tế rất bền vững. Chúng tồn tại không phải vì “lòng tốt” của ai đó mà vì phục vụ lợi ích cốt lõi của các thành viên. Lợi ích cốt lõi được duy trì, sự hợp tác cũng được duy trì.
Điều này có nghĩa chủ nghĩa đa phương có thể tồn tại ngay cả khi một cường quốc bá chủ không tham gia, rút lui hoặc phản đối sự hợp tác giữa các quốc gia khác.
Vắng mợ chợ vẫn đông
Trên thực tế, lịch sử thế kỷ 20 cho thấy một số yếu tố cơ bản nhất của trật tự thế giới hiện nay đã xuất hiện mà không cần sự hậu thuẫn của bất kỳ cường quốc bá chủ nào. Ví dụ, phi thực dân hóa và bình đẳng chủng tộc đã trở thành chuẩn mực toàn cầu mà không cần có sự hỗ trợ của Mỹ. Thậm chí, Washington ban đầu còn phản kháng các yếu tố này.
Tại Hội nghị Á-Phi năm 1955 ở Bandung, Indonesia nhằm yêu cầu phi thực dân hóa ngay lập tức ở châu Á và châu Phi, Mỹ, đồng minh thân cận của Anh, đã gây áp lực lên các quốc gia tham dự Hội nghị để bác bỏ lời kêu gọi này với lo sợ rằng điều đó sẽ khiến chủ nghĩa xã hội lan rộng khắp thế giới. Tất nhiên, cuộc đấu tranh phi thực dân hóa vẫn tiếp tục và tạo ra một Liên Hợp Quốc với 193 quốc gia thành viên có chủ quyền như hiện nay.
Kể từ khi kết thúc Thế chiến II, Mỹ cũng luôn thể hiện mình là một tác nhân không mấy tinh thần xây dựng. Họ tạo ra các thể chế và quy tắc, tôn trọng chúng khi chúng phù hợp với lợi ích của Mỹ nhưng lại phớt lờ khi chúng bất lợi. Mặc dù Mỹ vẫn là một phần của nhiều hiệp ước đa phương nhưng họ luôn cảnh giác với bất cứ hậu quả nào mà họ không thích. Trong trường hợp cực đoan, Washington thậm chí còn dùng đến việc cô lập, tẩy chay và trừng phạt đối với những quốc gia bị coi là đối thủ.
Tuy nhiên, sự hiện diện của Mỹ không phải tất cả. 3 ví dụ gần là Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển (UNCLOS), Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu và Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) cho thấy các thể chế và thỏa thuận đa phương có thể tồn tại như thế nào khi không có Mỹ. Cụ thể, sau khi Washington khước từ ký UNCLOS vào năm 1982, công ước này vẫn thiết lập một khuôn khổ pháp lý toàn cầu ổn định cho các vùng biển và quyền hàng hải, thúc đẩy thương mại và cung cấp một cơ chế giải quyết tranh chấp hòa bình. Mỹ cũng hưởng lợi từ đó.
Mỹ thường xuyên dùng UNCLOS để bác bỏ các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Việc Mỹ không ký nhưng vẫn viện dẫn UNCLOS cho thấy kịch bản thế giới trừ đi Mỹ hoàn toàn khả thi.
Một ví dụ khác là Mỹ rút khỏi Hiệp định Paris không khiến các quốc gia thay đổi mục tiêu phát thải ròng bằng 0. Trung Quốc, quốc gia gây ô nhiễm lớn nhất thế giới hiện nay, cũng cam kết đạt mục tiêu này vào năm 2060. EU muốn đạt mục tiêu vào năm 2050 còn Ấn Độ đặt mục tiêu vào năm 2070. Khi công nghệ điện gió và điện mặt trời ngày càng rẻ và phổ biến, sự rút lui của Mỹ không phải yếu tố khiến các nước từ bỏ mục tiêu phát thải ròng bằng 0.
Mỹ cũng không công nhận ICC. Khi tổ chức này đưa ra cáo buộc nhằm vào các nhà lãnh đạo Israel, Mỹ đã thực hiện trả đũa ICC. Tuy nhiên, ngay cả các đồng minh của Mỹ, bao gồm Anh, vẫn tiếp tục ủng hộ tính độc lập của ICC và từ chối theo bước Mỹ. Đó là lý do khiến phán quyết của ICC không bị xem nhẹ.
Nếu như cách tiếp cận của Mỹ với chủ nghĩa đa phương luôn mang tính điều kiện thì dưới thời ông Trump, có thể sử dụng từ “thù địch”. Mỹ hiện đang theo đuổi các mối quan hệ song phương nhằm tối đa hóa lợi ích dù với các đồng minh hay đối thủ.
Kể từ nhiệm kỳ đầu năm 2016, ông Trump đã rút hoặc tuyên bố rút khỏi nhiều thỏa thuận và thể chế đa phương. Trong nhiệm kỳ 2, ông Trump còn tuyên bố ý định rút Mỹ khỏi Tổ chức Y tế Thế giới và UNESCO. Tiếp theo là các kế hoạch cắt giảm ngân sách dành cho Liên Hợp Quốc, bao gồm cả các khoản tiền đã được Quốc hội nước này phê duyệt.
Thế giới đa cực tăng tốc khi Mỹ thu mình
Khi Mỹ ngày càng rút lui khỏi các vai trò toàn cầu, thế giới lại chứng kiến sự trỗi dậy của các cường quốc và các diễn đàn đa phương. BRICS, G-20, Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đang trở thành những diễn đàn nơi thế giới cùng nhau hợp tác vì lợi ích dù không có Mỹ.
Một số quốc gia BRICS, đặc biệt là các thành viên sáng lập, đã công khai đương đầu với ông Trump bất chấp những đe dọa thuế quan. Ngay cả khi những lời đe dọa thuế quan của ông Trump khiến các nước BRICS không còn nhắc đến kế hoạch về đồng tiền chung nhằm phi đô la hóa nhưng điều đó không khiến mang muốn thoát li đồng bạc xanh lụi tàn mà ngược lại, càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Hội nghị thượng đỉnh SCO tháng 8 năm 2025 tại Thiên Tân, Trung Quốc, đã cung cấp một diễn đàn khác để thể hiện sự phản kháng đa phương đối với các chính sách của ông Trump. Tại sự kiện này, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi đã gặp nhau và tuyên bố New Delhi và Bắc Kinh là đối tác, chứ không phải đối thủ. Hội nghị G20 cũng đưa ra nhiều tiếng nói về lợi ích của các thành viên, trong đó không ít quốc gia đối đầu với Mỹ.
Trở lại với Liên Hợp Quốc, trong khi Mỹ thường xuyên chỉ trích tổ chức này, các quốc gia khác vẫn coi đây là diễn đàn hợp tác. Trong 2 thập kỷ qua, Trung Quốc cũng đóng góp ngày càng nhiều cho tổ chức này. Trong khi Mỹ góp 22% vào ngân sách thường xuyên của Liên Hợp Quốc và 26,2% ngân sách cho hoạt động gìn giữ hòa bình, Trung Quốc đứng ngay sau với 20% và 23,8%. Khi Mỹ rút lui, đây có thể là cơ hội để Trung Quốc thể hiện mình.
Trong khi đó, khu vực châu Á – Thái Bình Dương, vốn có truyền thống phụ thuộc an ninh vào Mỹ, có thể sẽ trở thành trung tâm của trật tự thế giới trừ 1. Ở đây, hai thỏa thuận thương mại được đặt biệt chú ý là Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) và Hiệp định Thương mại Tự do Trung Quốc - ASEAN (CAFTA). RCEP hiện đang nổi lên như nhóm thương mại lớn nhất toàn cầu cả về GDP và dân số.
Với sự hiện diện của Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước ASEAN, RCEP hiện đang chiếm khoảng 30% GDP toàn cầu. RCEP đặt mục tiêu loại bỏ 90% thuế quan trong khối trong 2 thập kỷ và tạo ra các quy tắc chung trong những lĩnh vực gây tranh cãi như thương mại điện tử và sở hữu trí tuệ.
CAFTA, với lần nâng cấp gần nhất vào tháng 10/2025, đang thúc đẩy hợp tác giữa Trung Quốc và ASEAN trong một loạt các lĩnh vực bao gồm kinh tế xanh và kết nối chuỗi cung ứng. Nhiều nhà quan sát cho rằng đây là thắng lợi của Bắc Kinh, nhất là khi Washington liên tục gây áp lực để các nước ASEAN tách xa khỏi Trung Quốc.
Liên minh châu Âu (EU) cũng đang nổi lên là một tay chơi lớn trong trật tự thế giới trừ 1. Khối này đã hoàn tất thỏa thuận thương mại tự do với nhiều nước Nam Mỹ, hợp tác với Bắc Kinh tại châu Phi và Nam Mỹ theo cách bổ trợ lẫn nhau.
Ấn Độ cũng đóng vai trò không nhỏ. Trong khi mạnh mẽ ứng phó với các áp lực của ông Trump, New Delhi đang nhanh chóng mở rộng và thể chế hóa các mối quan hệ thương mại của riêng mình. Giống như Trung Quốc, Ấn Độ cũng tiến hành phần lớn giao dịch với Nga bằng đồng nội tệ. Quốc gia này cũng duy trì quan hệ an ninh với Moscow bất chấp sự phản đối.
Thế giới dường như đã tìm ra cách để duy trì một trật tự đa phương khi Mỹ quay lưng. Câu hỏi đặt ra là khi nào thế giới trừ 1 kết thúc? Điều đó phụ thuộc vào nước Mỹ. Tuy nhiên, sự rút lui của Mỹ đã để lại khoảng trống, điều có thể khiến Washington phải trả giá đắt nếu muốn trở lại. Ngoài ra, thế giới sẽ không quên việc nước Mỹ đã từng quay lưng.
Nguồn: Soha; Tiền Phong; Zing News; CafeF
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá