- Văn nghệ
.png)
Em từng kể với tôi rằng
cái chết đã hơn một lần gõ cửa nhà em.
Tôi tự hỏi:
Liệu ngay cả cái chết
đôi khi cũng nhầm lẫn địa chỉ?
Bởi làm sao nó có thể dễ dàng mang đi
một người phụ nữ mà lòng can đảm thầm lặng của nàng
đã dạy biết bao người khác cách để sống?
Em là một người mẹ.
Hai chữ ấy nhỏ bé đến mức
có thể nằm gọn trong một trang từ điển,
nhưng trong đời thực,
nó mở ra thành một bản anh hùng ca vô tận.
Vì tiếng cười của những đứa con,
em đã đem giấc ngủ của mình gửi lại cho những đêm dài.
Em mang trên vai gánh nặng của ngày mai của chúng,
trong khi lặng lẽ giấu đi sự mệt mỏi của chính mình
sau tấm màn của một nụ cười bình thường.
Thế giới ngưỡng mộ thành công của em.
Nhưng có mấy ai từng hỏi:
Điều gì đang ẩn giấu sau sự im lặng ấy?
Có bao nhiêu lần
thành công trở thành chiếc mặt nạ đẹp đẽ nhất
mà nỗi cô đơn từng khoác lên?
Người đời nhìn thấy nụ cười của em
và nghĩ rằng hạnh phúc chắc hẳn đang trú ngụ nơi đó.
Họ không nhìn thấy những đêm dài
khi chỉ có lòng can đảm ở lại bên em.
Tôi đã hiểu rằng:
Ngay cả ánh trăng
cũng cần bóng tối trước khi nó có thể bộc lộ
vẻ sáng trong riêng mình.
Tôi nhìn cuộc đời em như một dòng sông.
Ở thượng nguồn,
em từng gặp những tảng đá.
Giữa dòng,
em từng đối mặt với những vòng xoáy dữ dội.
Hai bên bờ luôn có những nghi ngờ
và những bất định chờ đợi.
Nhưng dòng sông ấy chưa bao giờ đầu hàng.
Nó vẫn tiếp tục chảy về phía biển,
trung thành với dòng chảy của chính mình.
Em cũng vậy.
Đau khổ không thể phá vỡ em.
Nó chỉ khiến em trở nên sâu sắc hơn.
Một ngày nọ, em viết:
"Tôi không còn căm ghét bất kỳ ai nữa."
Khi đọc những lời ấy,
tôi hiểu rằng:
Tha thứ không phải là ngôn ngữ của sự yếu đuối.
Tha thứ là sức mạnh lặng thầm
của một trái tim đã học cách mang theo những vết thương
mà không cho phép chúng trở thành danh tính của mình.
Quá khứ của em không phải là nhà tù.
Nó là một học viện.
Em là một trong những tâm hồn hiếm hoi
đã tìm thấy chiến thắng
không phải bằng cách trốn tránh nỗi đau,
mà bằng cách bước xuyên qua nó.
Còn tôi...
Tôi vẫn chỉ là một người thơ bình thường,
khiêm nhường trước đặc ân
được yêu thương một lòng can đảm phi thường như em.
Vì thế, đêm nay, một lần nữa,
tôi lại đưa đôi tay lên cầu nguyện.
Ôi Đấng Từ Bi Nhất,
xin hãy để sự chữa lành nhẹ nhàng chảy qua
từng nơi trong cơ thể nàng
vẫn còn lưu giữ ký ức của những cơn đau.
Xin hãy đưa hy vọng trở về
với từng căn phòng trong tâm hồn nàng
nơi sự mỏi mệt từng trú ngụ.
Và nếu vẫn còn những bài thơ đang chờ đợi
trong trái tim nàng,
xin ban cho nàng sức mạnh để viết nên chúng —
không phải vì danh tiếng,
mà bởi thế giới này vẫn cần
thứ ánh sáng dịu dàng mà chúng mang theo.
CÒN TIẾP
Ảnh và tác giả:
Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)
& Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức / Việt Nam).
.png)
Ngày xưa ở Ấn Độ
Có một vị vua già.
Tên ngài là A Dục,
Con là Câu Nà La.
Câu Nà La có nghĩa
Mắt chim câu hiền lành,
Vì thái tử nước ấy
Rất hiền và thông minh.
Vua là ông vua tốt.
Thái tử được dân yêu
Vì chàng rất khiêm tốn,
Trung thực, hiểu biết nhiếu.
Không may hoàng hậu chết,
Vua cưới thêm một người,
Đẹp thì rất xinh đẹp,
Nhưng độc ác, hợm đời.
Mụ rất ham quyền lực,
Không ngần ngại điều gì,
Thích thao túng mọi chuyện.
Tên mụ là Xích Di.
Bỗng nhiên vua lâm bệnh,
Các thầy thuốc bó tay,
Thế mà mụ tài giỏi
Cứu được vua lần này.
Suốt đời mụ mong ước
Con mụ nối ngôi cha,
Nên dễ hiểu, mụ ghét
Thái tử Câu Nà La.
Nhân chữa vua khỏi bệnh,
Mụ xin được một ngày
Vua cho giữ quốc ấn.
Vua chiều mụ điều này.
Quốc ấn của vương chủ
Là vật bất ly thân,
Nó dùng để đóng dấu
Các lệnh truyền, công văn.
Mụ xúi dân làm loạn
Ở một thành phía Tây,
Khuyên vua cho thái tử
Đến cai trị nơi này.
Thế là chàng phải đến
Một nơi đầy hiểm nguy,
Bất chấp lời can gián
Của vợ, Ma Đa Vì.
Chàng vừa đi hôm trước
Thì hôm sau, lạ thay,
Có lệnh vua mật gửi
Các quan ở thành này.
Lệnh niêm phong, khẩn cấp,
Có quốc ấn triều đình,
Bắt móc mắt thái tử
Rồi bẩm báo về kinh.
Các quan thấy lệnh lạ
Chưa dám vội thi hành,
Mà đem trình thái tử.
Chàng đọc nó, giật mình,
Rồi đau buồn, chàng nói:
“Đây đúng lệnh vua cha,
Lại có thêm con dấu,
Vậy cứ móc mắt ta!”
Nhưng quả không ai nỡ.
Cuối cùng, một người say,
Sau khi được ban thưởng,
Đang tâm làm việc này.
Chàng còn bảo dân chúng
Nhất thiết không giúp chàng,
Vì lệnh cấm điều đó.
Dân thương khóc, bàng hoàng.
Thế là chàng thái tử
Ngồi giữa nắng một mình.
Con ngựa quí chàng cưỡi
Lặng lẽ chạy về kinh.
Vợ chàng nhìn thấy nó
Biết có chuyện không hay,
Liền báo vua A Dục,
Vua phái người đi ngay.
Thế là rõ mọi chuyện.
Vua cho gọi Xích Di,
Lệnh phải đem xẻo thịt,
Xẻo hết, chẳng chừa gì.
Bỗng nhiên chàng thái tử
Lại bênh mụ, xin tha.
Chàng nói người lương thiện,
Chân tu và thật thà
Có thể bị trừng phạt
Vì tiền kiếp của mình.
Rồi chàng kể câu chuyện
Về cái ác, vô minh.
Ngày xưa, đã lâu lắm,
Một thợ săn vui mừng
Vì một lúc bắt được
Năm mươi con dê rừng.
Nhưng nếu giết tất cả,
Không mang hết thịt về
Nên quyết định móc mắt
Cả năm mươi con dê.
Vì bị mù nên chúng
Luôn quanh quẩn rất gần,
Chỉ chờ anh ta đến
Bắt từng con ăn dần.
“Tâu phụ hoàng, người ấy,
Móc mắt không ghê tay,
Chính là con kiếp trước,
Nên mới nông nỗi này.
Việc con bị móc mắt
Không hẳn tội Xích Di,
Vậy mong ngài suy xét
Mà tha chết cho dì.
Nếu những gì con kể
Mà ngài vẫn chưa tin
Và dùng dằng chưa quyết,
Thì xin mời ngài nhìn.”
Nói đoạn, chàng vái lạy,
Rồi ngồi xuống, uy nghi:
“Nếu lời tôi nói đúng,
Mắt sáng lại tức thì!”
Lập tức mắt thái tử
Trở lại sáng như xưa.
Xích Du bị đầy ải,
Chàng được nối ngôi vua.
Câu chuyện này có thật.
Thái tử Câu Nà La
Chính là người tiền kiếp
Của Đức Phật Thích Ca.
Nguồn: Thái Bá Tân
.png)
Một ngày nọ, đang trên đường đi làm về nhà, chuông điện thoại reo lên, anh vừa nhấc máy thì nghe giọng của một cô bé non nớt từ đầu dây bên kia vang lên:
- Ba ơi! Ba nhanh về nhà nhé, con rất nhớ ba!
Anh biết là ai đó đã gọi nhầm số, vì anh không có con gái mà chỉ có một cậu con trai mới vừa sáu tuổi.
Chuyện này cũng không có gì làm lạ, anh lắc đầu nói:
- Gọi nhầm số rồi nhé! Nói rồi, anh tắt máy.
Thế nhưng những ngày tiếp theo đó, số điện thoại kia vẫn tiếp tục gọi đến máy anh, anh bắt đầu thấy phiền phức, thế nên anh nhất quyết không nghe máy.
Hôm rồi, số điện thoại đó lại gọi đến hết lần này lượt khác, điều khiến anh ngạc nhiên đó là trong khi anh kiên quyết không nghe thì số điện thoại kia vẫn kiên quyết gọi cho bằng được.
Cuối cùng, anh nghe máy, vẫn là giọng nói nhỏ nhẹ của cô bé kia:
- Ba ơi! Ba nhanh về nhé, con nhớ ba lắm. Mẹ nói con không gọi nhầm số đâu, chính là số điện thoại của ba đấy. Ba ơi con đau lắm! Mẹ nói ba rất bận nên chỉ có mình mẹ chăm sóc con, mẹ rất mệt. Ba ơi, con biết ba đi làm rất vất vả, nếu ba không về với con được thì ba hôn con qua điện thoại một lần được không ba?
Yêu cầu ngây thơ của cô bé khiến anh không có cách nào từ chối, anh đồng ý.
Sau đó, anh nghe thấy tiếng nói đứt quãng của cô bé qua điện thoại;
- Con…cảm ơn…ba, con…vui…lắm, con…hạnh…phúc…lắm...ba ơi...!!!
Khi anh cảm thấy thú vị với cuộc gọi này thì chuông điện thoại anh lại reo lên, nhưng người gọi điện thoại lần này không phải cô bé lần trước mà là giọng nói nặng trĩu của một người phụ nữ:
- Xin lỗi anh! Mấy ngày hôm nay thật làm phiền anh nhiều, thực sự xin lỗi! Tôi tính đợi lo xong mọi chuyện cho cháu rồi mới gọi điện lại xin lỗi anh sau.
Con bé mà mấy lần trước gọi điện cho anh đó là con gái tôi, số nó khổ lắm, mới sinh ra đã mắc bệnh ung thư xương, không lâu sau đó ba nó lại qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.
Tôi thực sự không dám cho nó biết bởi hàng ngày nó đều phải chịu sự dày vò đau đớn của đợt điều trị hóa chất. Mỗi lần không chịu đựng được sự đau đớn đó, miệng nó cứ gọi ba không ngừng bởi anh ấy luôn động viên nó phải mạnh mẽ vượt qua. Tôi thực sự không nỡ chứng kiến cảnh nó như thế nên liền nghĩ ra một số điện thoại để nói dối nó.
Nghe thế anh vội vàng hỏi người phụ nữ:
- Vậy con bé bây giờ ra sao rồi?
Người phụ nữ kia trả lời:
- Nó đi rồi anh à! Chắc lúc anh đã hôn nó qua điện thoại thì nó ra đi với nụ cười mãn nguyện, trước khi đi tay nó còn ôm chặt cái điện thoại vào lòng.
Nghe xong, anh sững người lại, miệng không biết nói gì nữa.
Cô bé giúp mọi người nhận ra tình thân vô cùng quan trọng, giúp mọi người cảm nhận được tình yêu, cảm nhận được sự ấm áp. Thế giới thì rộng lớn nhưng không chứa đựng được một tiếng gọi, gia đình vô cùng nhỏ bé nhưng đối với cô bé, nó lại là cả một bầu trời. Bởi vì chỉ cần một nụ hôn của ba là cô bé đã ra đi thanh thản cùng với một nụ cười mãn nguyện trên môi...
Nguồn: FB Thu Vân Nguyễn
Đức Việt Online
Thơ và âm nhạc với tiếng đàn Đặng Ngọc Long; Thế giới lược sử: Hợp chủng quốc Hoa Kỳ; Sống ở Đức nhiều năm, tôi mới hiểu vì sao đàn ông luôn là người được nghĩ đến sau cùng
Không chờ Godot – IV Vẫn còn một mái nhà đang chờ đợi; Tản mạn về gia đình; người Đức giàu thế, sao họ tiết kiệm đến mức khiến người khác ngỡ ngàng?
Cho mượn cả tình anh; Thế giới lược sử: Cộng hòa Liên bang Đức; Ở Đức: Đi làm hãng hay tự hành nghề? Ánh hào quang và cái giá ít ai dám nói
Cân sức; Đợi anh giữa mùa Đông khói lửa; Trạng Quỳnh đón sứ Tàu
Bóc trần nghề Điều dưỡng ở Đức: Áp lực thật sự nằm ở đâu? Định luật Festinger; Chút lãng mạn với… Huế thương
Liệu giờ này ai đó có nhớ tôi; Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng; Con nuôi bố mẹ kể tháng kể ngày; Đi Đức để làm gì? – Phần I
Vì sao trong mắt em; Sở Trang Vương; Đã khuất xa rồi
Cưỡi ngựa dạo quanh; Phụ nữ muốn gì?; Đời người như mộng, vậy ta đang sống cho mình hay cho người khác
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá