Không chờ godot – Phần I: Ngữ pháp của khoảng cách thegrammar of distance; Bạn; Thông điệp gửi đến những ai đang coi người già là vô dụng…

KHÔNG CHỜ GODOT - PHẦN I: NGỮ PHÁP CỦA KHOẢNG CÁCH (THE GRAMMAR OF DISTANCE)

Lời đề tặng

Dành tặng người phụ nữ đã học cách ôm lấy cuộc đời
sau khi từng đứng trước ngưỡng cửa của cái chết;
người chưa bao giờ xem đau khổ là một lời nguyền,
mà coi nó như một người thầy nghiêm khắc, không khoan nhượng;
người đã biến thơ ca
từ một vật trang sức của ngôn từ
thành mái trú ẩn bình yên của tâm hồn mình.

Phần I: Ngữ pháp của khoảng cách (The Grammar of Distangce)

"Khoảng cách có thể chia lìa hai thân thể,
nhưng không một biên giới nào có thể chia cắt
hai trái tim chân thành".
Tôi không chỉ đọc lá thư của em;

tôi đã lắng nghe nó.
Trong mỗi câu chữ
là một tiếng khóc âm thầm.
Trong mỗi khoảng lặng

là một hành trình dài vô tận.
Dưới bầu trời Goalpara,
bỗng nhiên tôi hiểu rằng
Aschaffenburg chỉ xa xôi trên những tấm bản đồ.

Nó không hề xa
trong thế giới của trái tim con người.
Giữa chúng ta là những dòng sông,
những ngọn núi,

những đại dương,
những quốc gia,
những tấm hộ chiếu
và những chiếc visa.

Nhưng tình yêu chưa bao giờ biết đến
một trạm kiểm soát nhập cư.
Em từng nói về định mệnh.
Trong nhiều năm,

tôi đã không muốn tin vào hai chữ ấy.
Tôi chỉ tin vào mồ hôi,
vào những cuộc đấu tranh,
và vào lời cầu nguyện.

Nhưng sau khi gặp em,
tôi bắt đầu hiểu rằng:
Đôi khi Đấng Tối Cao trả lời cuộc đời một con người
không bằng những phép màu,

mà bằng cách gửi đến bên họ
một con người khác.
Em từng viết:
"Tôi đã nhiều lần đứng rất gần cái chết".

Khi đọc những lời ấy,
một điều gì đó trong tôi
đã tự nhiên hướng về lời cầu nguyện.
Tôi lặng lẽ đưa đôi tay lên

và thì thầm:
Ôi Đấng Giàu Lòng Thương Xót,
xin hãy ban cho nàng thêm một chút thời gian.
Bởi vẫn còn rất nhiều bài thơ

đang chờ được sinh ra
từ sự im lặng trong tâm hồn nàng.
Xin đừng để những vần thơ chưa kịp viết ấy
rời khỏi thế gian cùng nàng.

Em giấu nỗi đau của mình quá kỹ.
Tôi chưa bao giờ thích điều đó.
Những nỗi buồn bị cất giữ quá lâu trong trái tim
sẽ dần trở thành những ngọn núi.

Mà không một ngọn núi nào
được sinh ra để một mình con người phải mang vác.
Có lẽ tôi không thể xóa bỏ
mọi đau khổ khỏi cuộc đời em.

Nhưng tôi có thể đặt bờ vai mình bên cạnh em
trong khi em đang mang nó.
Có lẽ đó là niềm kiêu hãnh duy nhất
mà tôi có thể giữ lại.

Và có lẽ...
đó chính là tình yêu của tôi.

CÒN TIẾP

Ảnh và tác giả:

Musharraf Hussain (Goalpara, Assam, Ấn Độ)

& Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức / Việt Nam).

 

 

BẠN

Cứ mười đứa nghiện hút,

Cờ bạc và rượu chè,

Thì cả mười đứa ấy

Hư là do bạn bè.

 

Không có chuyện con cái

Hư vì thích ở nhà.

Càng không hư vì muốn

Gần bố mẹ, ông bà.

 

Với thanh niên, người lớn,

Bạn nhiều cũng không nên.

Bạn nhiều, nhiều điện thoại,

Nhiều liên hoan, tốn tiền.

 

Một tháng dăm đám cưới,

Dăm ba cái hẹn hò,

Dăm ba cuộc than thở,

Dăm ba lần đôi co.

 

Mà thời gian thì ít.

Việc làm thì lại nhiều.

Bạn bè sẽ thế chỗ

Của những người thân yêu.

 

Không may nhỡ có chuyện,

Bạn bè không giúp đâu.

Hoặc là họ sẽ biến,

Hoặc là họ lắc đầu.

 

Bạn với đúng nghĩa bạn

Rất ít ở đời này.

Loại xôi thịt thì có.

Luôn vẫn thế xưa nay.

 

Bạn, tôi nghĩ, tốt nhất

Chỉ nên một vài người,

Để giúp nhau sống tốt,

Chứ không phải ăn chơi.

 

Mà bạn phải ra bạn.

Bạn chứ không phải bè.

Cùng lắm, nếu không có,

Bạn vẫn sống ô-kê.

 

Người cứ thích nhiều bạn,

Buôn điện thoại suốt ngày

Là những người yếu đuối.

Tôi bảo đảm điều này.

 

Người muốn làm việc lớn

Phải chấp nhận hy sinh

Và việc làm trước hết

Là học sống một mình.

Nguồn: FB Thái Bá Tân

 

THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN NHỮNG AI ĐANG COI NGƯỜI GIÀ LÀ VÔ DỤNG…

Phải sống đủ lâu, người ta mới hiểu được những lời nói có thể gây tổn thương đến nhường nào.

​Trong một quán cà phê đông đúc, một cụ ông cố gắng thanh toán bằng vài đồng tiền lẻ mà ông chậm rãi lấy ra từ túi áo.

Phía sau ông, một thanh niên thở dài thườn thượt:

- Thật sự đấy cụ ơi... cụ có thể nhường đường cho người khác đi thay vì đứng đây làm nghẽn chân mọi người không?

​Cụ ông ngước mắt lên, đầy vẻ lúng túng:

- Xin lỗi cháu... ngón tay lão giờ không còn nhanh nhẹn như trước nữa.

​Gã trẻ tuổi cười mỉa:

- Đó chính là vấn đề của thế hệ các cụ. Cứ muốn tự làm mọi thứ trong khi đã hoàn toàn lỗi thời rồi. Thời đại này cái gì cũng phải nhanh. Phải theo kịp chứ!

​Cả không gian bỗng chốc im lặng.

​Cụ ông bình thản cất những đồng xu vào túi, rồi trả lời bằng một giọng điềm đạm:

​- Lỗi thời sao?

Này chàng trai... chính thế hệ của lão đã xây dựng nên những con đường mà cháu đang đi đấy. Chính chúng lão đã dựng nên những ngôi trường nơi cháu học chữ. Chúng lão đã làm việc bốn mươi, năm mươi năm mà không có làm việc từ xa (tư gia), không có máy điều hòa, không có những tuần lễ "chăm sóc sức khỏe" hay huấn luyện viên tâm lý để chịu đựng áp lực.

​Cụ tiếp tục một cách nhẹ nhàng:

​- Chúng lão thức dậy từ năm giờ sáng mà không một lời than vãn trên mạng xã hội.

- Chúng lão đi làm ngay cả khi đang sốt, bởi vì phải nuôi sống gia đình.

- Nhiều người đã trải qua những tháng ngày cuối tháng thiếu thốn, những căn nhà lạnh lẽo vào mùa đông và những bữa ăn nhịn đói để con cái được ăn no.

​Rồi cụ nói thêm:

​- Ở tuổi hai mươi, một số người trong chúng lão đã đứng máy trong nhà máy. Ở tuổi của cháu, nhiều người đã có nghề nghiệp, có khoản nợ nhà, có con cái và đôi khi là cả cha mẹ già yếu cần chăm sóc. Chúng lão không nói về "áp lực tinh thần". Chúng lão chỉ đơn giản là làm những việc cần phải làm.

Chàng trai hơi cúi mặt xuống, nhưng cụ ông vẫn tiếp tục:

​- Chúng lão sửa chữa mọi thứ thay vì vứt bỏ chúng. Một chiếc áo sơ mi có thể mặc suốt mười năm. Đồ đạc trong nhà được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Khi cái gì đó hỏng, chúng lão tìm giải pháp... chứ không phải tìm một video hướng dẫn trên TikTok để giải thích tại sao chuyện đó lại gây sang chấn tâm lý. Vài vị khách bắt đầu lắng nghe.

​- Chúng lão kính trọng thầy cô giáo. Chúng lão đứng dậy khi một người lớn tuổi bước lên xe buýt. Chúng lão không lăng mạ cha mẹ mình chỉ vì họ ngắt kết nối Wi-Fi. Và khi ông bà lên tiếng, chúng lão im lặng lắng nghe...bởi vì chúng lão biết rằng cả một cuộc đời đang nằm trong những nếp nhăn kia.

​Chàng thanh niên cố gắng nở một nụ cười gượng gạo:

- Vâng thì... thời của các cụ cũng đâu có hoàn hảo.

​Cụ ông gật đầu.

​- Tất nhiên là không.

Chúng lão đã mắc sai lầm. Rất nhiều là đằng khác. Nhưng chúng lão vẫn giữ được ý chí nỗ lực, sự kiên nhẫn và lòng tôn trọng.

​Cụ dừng lại một chút trước khi tiếp tục:

​- Ngày nay, nhiều người muốn giàu sang mà không muốn lao động. Muốn nổi tiếng mà không có tài năng. Muốn có tầm ảnh hưởng mà thiếu đi nền tảng văn hóa. Các cháu quay phim mọi thứ, phô trương mọi thứ, phán xét mọi thứ... nhưng lại chẳng còn lắng nghe ai cả.

​- Các cháu luôn miệng nói về sự bao dung, nhưng lại khinh rẻ người già ngay khi họ bước đi chậm chạp. Các cháu đòi hỏi sự nhân văn trong khi để mặc ông bà mình héo mòn trong viện dưỡng lão, nơi mà các cháu chẳng mấy khi ghé thăm.

​Quán cà phê giờ đây im phăng phắc.

​- Một số người trẻ nghĩ rằng mình đã phát minh ra trí thông minh vì biết sử dụng điện thoại thông minh. Nhưng việc biết lướt video sẽ chẳng bao giờ thay thế được sự thông thái của một người đã đi qua cuộc đời, qua những mất mát, hy sinh và nghịch cảnh.

​Cuối cùng, cụ kết luận một cách bình thản:

​- Một ngày nào đó, tay cháu cũng sẽ run rẩy. Cháu cũng sẽ mất mười phút chỉ để tìm chiếc kính cận. Và cháu cũng sẽ bị người trẻ nhìn mình như thể cháu là kẻ quá chậm chạp so với thế giới này. Và ngày đó... có lẽ cháu sẽ hiểu rằng già đi không phải là một điều đáng hổ thẹn.

Điều đáng hổ thẹn chính là quên đi những người đã cho phép cháu có được ngày hôm nay.

​Vậy nên, trước khi coi người già là gánh nặng... hãy nhớ rằng một người già đang bước chậm hôm nay, thường là người đã dành cả đời mình để chạy vì người khác.

Nguồn: FB Hiền Doanh 

Đức Việt Online

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang