- Văn nghệ

Có những người đàn ông không thất bại vì thiếu năng lực… mà thất bại vì không thắng nổi chính lòng tham của mình. Tham những thứ tưởng rất bình thường, rất “đời”… nhưng lại âm thầm bào mòn cuộc sống từng ngày. Và đáng sợ nhất là: họ không hề nhận ra mình đang sai.
Đàn ông hơn nhau không phải ở vẻ ngoài hào nhoáng, mà ở cách kiểm soát bản thân. Nhưng thực tế, rất nhiều người lại tự đẩy mình vào bi kịch, chỉ vì chạy theo những thứ trước mắt mà quên mất cái giá phải trả về lâu dài.
Có người chọn vợ chỉ vì đẹp
Chỉ cần đưa ra ngoài khiến người khác trầm trồ là đủ. Nhưng rồi sau ánh hào quang đó là gì? Là những ngày sống trong nghi ngờ, ghen tuông, mệt mỏi. Là cảm giác phải “giữ vợ” thay vì được đồng hành cùng vợ. Đến một lúc, họ mới nhận ra: cái mình cưới về không phải là hạnh phúc… mà là áp lực đội lốt hào nhoáng.
Có người lại tham sĩ diện
Không có tiền nhưng nhất định phải sống như người có tiền. Thấy người ta xây nhà to thì cũng cố vay mượn để xây. Thấy bạn bè đi xe đẹp thì cũng gồng mình mua bằng được. Bề ngoài là một cuộc sống đáng ngưỡng mộ… nhưng bên trong là chuỗi ngày căng thẳng, nợ nần, mất ngủ. Sĩ diện không sai, nhưng sĩ diện bằng tiền đi vay… thì đó không còn là đẳng cấp, mà là tự đẩy mình vào bế tắc.
Có người tưởng mình khôn khi tiết kiệm đến mức quên cả bản thân
Không dám ăn ngon, không dám nghỉ ngơi, quần quật cả đời chỉ để dành cho người khác. Nhưng đến khi cơ thể lên tiếng, sức khỏe sụp đổ… thì mới nhận ra tiền không cứu nổi chính mình. Hy sinh là tốt, nhưng hy sinh mù quáng đến mức bỏ quên bản thân… thì không còn là cao cả, mà là tự làm khổ mình.
Lại có kiểu đàn ông tham vui
Ngày nào cũng nhậu nhẹt, tụ tập, tiêu tiền vào những cuộc vui chóng tàn. Họ gọi đó là “tận hưởng cuộc sống”, nhưng thực chất là đang đánh đổi tương lai lấy vài giờ thoải mái. Trong khi người khác âm thầm phát triển, tích lũy từng ngày… thì họ lại tiêu hết thời gian, tiền bạc và cả cơ hội của mình mà không hề hay biết.
Nguy hiểm hơn nữa là kiểu người tham làm giàu nhanh
Nghe đâu có cơ hội “lợi nhuận cao, ít rủi ro” là lao vào ngay, không cần suy nghĩ. Và cái kết thường thấy là mất tiền, mất uy tín, thậm chí kéo cả gia đình xuống theo. Làm giàu không sai… nhưng muốn giàu mà không chịu làm, chỉ muốn nhanh mà không chịu học… thì cái giá phải trả thường rất đắt.
Và có một kiểu tham ít ai để ý, tham ôm hết mọi thứ.
Tưởng là trách nhiệm, nhưng thực chất là không biết buông. Việc gì cũng tự làm, không tin ai, không chia sẻ. Đến khi kiệt sức, áp lực chồng chất… thì mới nhận ra mình đang tự làm khổ chính mình và cả gia đình. Người đàn ông bản lĩnh không phải là người làm hết… mà là người biết giao đúng, buông đúng và giữ sức cho những việc quan trọng.
Nếu thấy đúng quá, thì hãy bình luận "đúng quá" ạ
Cuối cùng, điều đáng suy ngẫm là: tất cả những cái “tham” này đều mang lại cảm giác rất dễ chịu ở hiện tại… nhưng lại âm thầm phá hủy tương lai. Nó giống như một cái bẫy ngọt ngào – càng đắm vào càng khó thoát.
Đàn ông khôn ngoan không phải là người không có tham vọng…
Mà là người biết mình nên tham cái gì, và dừng lại ở đâu. Biết chọn điều lâu dài thay vì cái lợi trước mắt. Biết từ chối những thứ hấp dẫn nhưng nguy hiểm.
Vì sống một đời không khó… Nhưng sống sao để không phải trả giá vì những lựa chọn sai… mới là điều đáng nghĩ.
Nguồn: FB Dược sĩ Thoa

Người đi ngược gió sông chiều
Ta thời rơm rạ đìu hiu giẫm buồn
Tơ trời thuở mỏng như sương
Nhìn em uống giọt tư tương ngập hồn
Bến bờ lau lách dỗi hờn
Mầm yêu mọc lá tơ non bóng mờ
Ngôn từ rời rạc vần thơ
Gieo neo về ngủ đôi bờ xót xa
Đò xưa man mác chớm già
Ôm đời khóc muộn diết da chạnh lòng
Mái chèo gợn bóng bầu không
Long lanh biêng biếc khơi trong nỗi niềm
Thuỷ triều khao khát tình duyên
Xô bờ đay nghiến ngả nghiêng lời thề
Lục bình mặc áo chân quê
Não nùng nhân thế tứ bề tơ giăng
Dòng sông bồi lở tháng năm
Giọng cười ray rứt bẻ mầm yêu thương
Thời gian nước lũ mưa nguồn
Nhánh tình gãy nhánh , chuồn chuồn ngẩn ngơ
Nguồn: FB Thiên Ân
TRẦN NHÂN TÔNG
(1258 - 1308)
Anh minh và nhân ái,
Đức vua Trần Nhân Tông,
Một ông vua vĩ đại,
Sống mãi cùng non sông.
Không chỉ vua, hơn thế,
Ngài còn là Phật Hoàng,
Lập Trúc Lâm Yên Tử,
Mở một kỷ nguyên vàng.
Ngài là con trai trưởng
Của vua Trần Thánh Tông.
Trần Khâm là tên húy,
Anh hùng chống Nguyên Mông.
Năm Một hai bảy tám,
Nhận ngôi từ vua cha,
Đúng lúc giặc Mông Cổ
Lại đe dọa nước nhà.
Ngài cử đoàn sứ Việt
Do Trần Phủ cầm đầu
Sang thương thuyết với giặc,
Nhưng chẳng đi đến đâu.
Biết không thể hòa hoãn,
Thượng hoàng Trần Thánh Tông
Bèn cho mở hội nghị
Ở cung điện Diên Hồng.
Khách mời dự hội nghị
Là các bậc cao niên
Gồm già làng, trưởng lão
Đến từ khắp mọi miền.
Vua mở yến chiêu đãi,
Rồi nói họa Nguyên Mông,
Xin các cụ cho biết:
Ta nên đánh hay không?
Vốn quanh năm chân đất,
Nay được vào hoàng cung,
Được vua ân cần tiếp,
Các cụ vui vô cùng.
Rồi trăm người như một,
Hô to cùng đức vua:
“Đánh! Sát thát! Sát thát!
Đánh đến khi giặc thua!”
Sau hội nghị, các cụ
Về làng bản của mình
Khích lệ các con cháu
Cùng tham gia việc binh.
Hội nghị Diên Hồng ấy
Thể hiện được lòng dân,
Thề quyết tâm giữ nước
Cùng các vị vua Trần.
Vua Trần có thể quyết
Chủ chiến hay chủ hòa,
Nhưng tôn trọng dân chúng
Hỏi đại sự quốc gia.
Quân và dân như một,
Nhờ thế đã đồng lòng,
Ý chí cả dân tộc
Thắng được họa Nguyên Mông.
Một tấm gương trị nước
Giá trị đến ngày nay.
Muốn bảo vệ Tổ quốc,
Phải nhớ bài học này.
Ngài là người đoàn kết
Sức mạnh toàn quốc gia.
Lòng tự hào dân tộc
Nhờ đó mà thăng hoa.
Được Thánh Tông giúp sức,
Ngài lãnh đạo nhân dân
Đánh thắng quân xâm lược
Liên tục cả hai lần.
Tháng Tư năm Ất Dậu,
Tức một hai tám năm,
Ngài sai Trần Nhật Duật,
Trần Quốc Toản mang quân
Đánh giặc ở Tây Kết,
Suýt bắt sống Thoát Hoan,
Rồi sau đó thắng lớn
Ở cửa Hàm Tử Quan.
Năm Một hai hai tám,
Sau trận thắng Bạch Đằng,
Mở Thái Bình Diên Yến,
Ba ngày ba đêm trăng.
Quân Ai Lao lúc đó
Cũng thường quấy nước ta.
Đích thân Ngài gươm giáo
Lên đường chinh phạt xa.
Cương quyết không để mất
Một tấc đất tiền nhân.
Bằng mọi giá phải giữ.
Ngài nói thế nhiều lần.
Để kết tình hòa hiếu,
Ngài gả con Huyền Trân,
Công chúa Ngài yêu quí,
Cho vua Chiêm Chế Mân.
Nước Đại Việt từ đó
Có thêm được mấy châu,
Đất rộng, người thưa thớt
Nhưng tài nguyên rất giàu.
Xong việc, năm Quý Tị,
Tức một hai chín ba,
Ngài nhường con ngôi báu,
Cùng gánh vác sơn hà.
Năm Một hai chín chín,
Ngài xuất gia tu hành
Ở Vũ Lâm cung cấm,
Nay thuộc tỉnh Ninh Bình.
Rồi Ngài đến Yên Tử,
Niệm kinh và trồng hoa,
Lập dòng thiền đất Việt,
Hiệu Trúc Lâm Đầu Đà.
Trong Trúc Lâm Tam Tổ,
Ngài là vị tổ đầu,
Pháp Loa là tổ tiếp,
Huyền Quang tổ về sau.
Năm Một ba không tám,
Tức là năm Mậu Thân,
Ở Ngọa Vân, Yên Tử
Ngài từ giã cõi trần.
Ngài từ người thành Phật
Sau tám năm xuất gia.
Chết, xá lị được giữ
Như báu vật nước nhà.
Tro Ngài được an táng
Và hậu thế tôn thờ
Trong tháp lăng Quí Đức,
Tỉnh Thái Bình bây giờ.
Theo sử sách kể lại,
Một lần về Thăng Long,
Ngài rất buồn khi thấy
Con mình, Trần Anh Tông,
Trình Ngài bản danh sách
Hàng trăm quan nhỏ to
Mới được vua cất nhắc,
Tưởng Ngài vui, ai ngờ,
Ngài vứt tờ giấy ấy,
Vỗ vai con, và rồi
Nói: “Nước mình bé nhỏ,
Nhiều quan, lấy ai nuôi?”
Đó là bài học lớn
Về trị nước, yên dân.
Quan nhiều là gánh nặng,
Khiến đất nước nghèo dần.
Ngài là vua, là Phật,
Lại còn là nhà thơ.
Ba lăm bài tuyệt tác
Còn lưu đến bây giờ.
Đó là thơ tứ tuyệt
Và một số thơ Đường,
Về thiên nhiên, thiền Phật,
Về lẽ sống đời thường.
Theo sử sách kể lại,
Lên Yên Tử, dọc đường
Ngài bị ba tên cướp
Cầm giáo ra chặn đường.
Ngài ôn tồn hỏi chúng,
Mới biết nghèo, làm liều,
Rồi lấy, đem cho chúng
Suất cơm Ngài mang theo.
Khi đến một quả núi
Có hình như mâm xôi,
Định ăn thì sực nhớ
Suất cơm cho mất rồi.
Ngài đành nhờ Bảo Sái,
Người hầu luôn theo Ngài,
Xuống suối lấy nước uống
Thay cơm cho cả hai.
Về sau ở núi ấy,
Có ngôi chùa, trước sân
Ghi hai chữ “Cấm Thực”,
Tức là chùa không ăn.
Khi Ngài lên Yên Tử,
Một mình giữa rừng sâu,
Triều đình sợ Ngài khổ,
Cho cung nữ theo hầu.
Ngài không chịu, bảo họ
Nếu muốn, trở về quê.
Nhưng tất cả cung nữ
Nhảy xuống suối Hổ Khê
Để tỏ lòng thương mến
Và trung thành với Ngài.
Con suối ấy sau đó
Đổi thành Giải Oan Đài.
Khi tu ở Yên Tử,
Ngài thường leo hàng ngày
Lên đỉnh núi cao nhất,
Bốn mùa chìm trong mây.
Ngài cho xây ở đấy
Chiếc am nhỏ Ngọa Vân,
Nơi Ngài thiền, đọc sách,
Hưởng cái thú thanh bần.
Khi Ngài sắp viên tịch,
Trời mưa gió dầm dề.
Mồng ba, tháng mười một,
Bỗng gió lặng, trời se.
Ngài liền hỏi Bảo Sái:
“Giờ này là giờ gì?”
“Bạch thầy, là giờ Tý”.
“Đã đến giờ ta đi”.
Nói xong, Ngài viên tịch,
Nằm nghiêng như Phật nằm,
Ở ngay trong am núi,
Nơi Ngài tu tám năm.
Pháp Loa, theo di chúc,
Thiêu xác Ngài, lát sau
Thấy nghìn viên xá lị
Lung linh đủ các màu.
Nguồn: FB Thái Bá Tân
Đức Việt Online
Tình yêu; Những cây cầu vàng; Ngẫm hay muôn sự tại trời; 7 câu nói "cửa miệng" thể hiện người EQ thấp
Hãy yêu thương khi còn có thể; Khẩu pháo không bao giờ khép miệng; Nếu...
Chiến tranh trong sổ kế toán; Mùa cá; Ghen tỵ
Đoạn tuổi nguy hiểm nhất; Liên minh châu Âu; Tâm an rồi
Bài thơ gửi mẹ; Hẹn anh kiếp sau; Đạo Hồi với phụ nữ; Hai nhánh Su-Ni và Shi-A
Trăng lặng; Nói với con gái; 12 thứ quý giá trời cho, nhưng thực ra do tâm mình gọi đến
Ba kiểu tin nhắn bị coi EQ thấp; Cây đàn của Pa-ga-ni-ni; Đã xa rồi bận lòng nữa mà chi
Người càng khôn ngoan, nội tâm mạnh mẽ càng biết cách im lặng vào 3 lúc này; Luật Sha-Ri-A; Hoài niệm
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá