40 câu châm ngôn sâu sắc nhất mọi thời đại; Cánh đồng xưa; Theo mây về trời 

40 CÂU CHÂM NGÔN SÂU SẮC NHẤT MỌI THỜI ĐẠI

1. Dạy con trẻ vạn lời hay, không bằng nửa ngày làm gương, làm mẫu.

2. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả.

3. Dâu, rể tốt cha mẹ được đề cao. Con cái hỗn hào đứt mười khúc ruột.

4. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.

5. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường, bước chân ra đường không trộm thì cướp.

6. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han, bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.

7. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.

8. Khôn đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.

9. Gọi cha: ông khốt, gọi mẹ: bà bô. Ăn nói xô bồ thành người vô đạo.

10. Mỗi cây mỗi hoa, đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.

11. Cái gi cũng cho con tất cả, coi chừng ra mả mà cười.

12. Đồng tiền trên nghĩa ,trên tình, mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.

13. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.

14. Bố mẹ không có của ăn của để, con rể khinh luôn.

15. Coi khinh bên ngoại, chớ mong có rể hiền.

16. Ăn ở mất cả họ hàng, chớ mơ có nàng dâu thảo.

17. Rể quý bố vợ vì có nhà mặt phố. Con trai thương bố vì chức vì quyền.

18. Đi với Bụt mặc áo cà sa, quen sống bê tha, thân tàn ma dại.

19. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.

20. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời.

21. Hay thì ở, dở ra tòa, chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.

22. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.

23. Đi có bạn đường chân không biết mỏi, còn có mẹ cha sao không hỏi khi cần.

24. Nói gần nói xa, đừng biến mẹ già thành bà đi ở.

25. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.

26. Con trai, con rể bí tỷ say mềm. Nàng dâu ngồi chơi, mẹ già rửa bát.

27. Khỏe mạnh mẹ ở với con, đau ốm gầy còm tùy nghi di tản.

28. Thắt lưng buộc bụng, nhịn đói nuôi con, dâu rể vuông tròn, cuối đời chết rét.

29. Mẹ chết mồ mả chưa yên, anh em xô nhau chia tiền phúng viếng.

30. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giổ Tổ.

31. Vào quán thịt cầy ,trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.

32. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.

33. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ, một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.

34. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.

35. Ở đời bất thiện, là tại nhàn cư. Con cháu mới hư đừng cho là hỏng.

36. Bạn bè tri kỷ, nói thẳng nói ngay. Con cháu chưa hay đừng chê đồ bỏ.

37. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.

38. Phong bì trao trước, bia bọt uống sau, dâu rể ngồi đâu đố ai mà biết.

39. Tiếp thị vào nhà bẻm mép, cẩn thận cảnh giác, đôi dép không còn.

40. Cầu thủ thế giới tên gọi chi chi, thoáng nhìn tivi đọc như cháo chảy, ông nội ngồi đấy thử hỏi tên gì?

Nguồn: FB Người Sài Gòn 

CÁNH ĐỒNG XƯA

Cháu về lại cánh đồng xưa

Nơi bà gánh cả nắng mưa dãi dầu

Còn nguyên đất sỏi bạc màu

Nhưng giờ bà ở nơi đâu, cháu tìm?

 

Thẫn thờ cháu đứng lặng im

Màn thời gian phủ ánh nhìn xa xôi.

Thấy sao nhớ quá bà ơi

Dáng bà nhuộm cả bầu trời tuổi thơ.

 

Đồng quê dẫu nắng hay mưa

Nặng đôi quang gánh sớm trưa một mình.

Bước cao, bước thấp chông chênh

Ruộng sâu bùn ngập hôi rình dưới chân.

 

Mùa, chiêm hai vụ xoay vần

Cùng bao vất vả, gian truân đời bà

Đông về lạnh cắt thịt da

Hay hè nắng gắt, mình bà lẻ loi.

 

Đồng xưa vẫn dấu chân người

Còn vương mùi rạ lâu rồi chưa quên.

Còn đây đôi mắt ướt nhoèn

Nhưng không còn dáng thân quen của bà...

Nguồn: FB Vân Anh Nguyen. Tác giả : Vi Thức

THEO MÂY VỀ TRỜI

Mày mang cái dạ về ngay 

Tao cho một trận, tội mày ham chơi

Khi đi tao dặn hết lời

Để trâu ăn lúa, người đời chửi Cha.

 

Trận đòn như mới hôm qua

Lời Cha vọng ở đầu nhà vẫn nguyên

Trăm sông chẳng giữ nổi thuyền

Trăm năm vẫn cõi Cửu tuyền Cha đi.

 

Con về nghe đất thầm thì

Nghe mưa rả rích, gió rì rầm than

Cha đi về phía mây ngàn

Con ngồi bên khói hương tàn gọi Cha.

 

Cầm roi, con đứng sau nhà

Để về cha đánh, đã ba bốn ngày

Con mang cái “dạ” về đây

Cớ sao Cha lại theo mây..…về trời.

FB Vân Anh Nguyen. Tác giả Lê Hồng Phúc

 

Xem thêm:
Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang