.png)
29 CÁCH LƯU BANG NHÌN NGƯỜI VƯỢT THỜI ĐẠI: BIẾT AI ĐÁNG DÙNG, AI KHÔNG NÊN GIỮ
1. Muốn biết ai nên trọng dụng – xem họ giỏi việc mình không giỏi.
Lưu Bang không giỏi mưu, nên dùng Trương Lương.
2. Muốn biết ai nên giao binh quyền – nhìn họ có kỷ luật không.
Không giữ được quân, sẽ không giữ được thiên hạ.
3. Muốn biết ai có thể làm tướng – xem họ chịu được áp lực hay không.
Trận càng căng, người giỏi càng lộ.
4. Muốn biết ai nên giao hậu phương – nhìn họ có ổn định lòng người.
Hậu phương loạn, tiền tuyến tất bại.
5. Muốn biết ai đáng tin – xem họ có dám nói sự thật trái ý.
Kẻ chỉ nói điều vua thích nghe là kẻ nguy hiểm.
6. Muốn biết ai có thể đi đường dài – nhìn họ lúc thất thế.
Lưu Bang trọng người không bỏ chạy khi ông thua.
7. Muốn biết ai có tầm – nghe cách họ nhìn đại cục.
Người chỉ thấy lợi nhỏ không giữ được nghiệp lớn.
8. Muốn biết ai có lòng trung – xem họ làm gì khi chưa được trọng dụng.
Trung lúc nghèo mới là trung thật.
9. Muốn biết ai có mưu – xem họ im lặng lúc nào.
Người khôn không nói mọi lúc.
10. Muốn biết ai đáng giao quyền – nhìn họ có lạm quyền không.
Quyền mà không tự chế sẽ phản chủ.
11. Muốn biết ai nên giữ lại – xem họ có bổ khuyết được người khác.
Dùng người là ghép đội, không phải chọn sao đơn lẻ.
12. Muốn biết ai không nên dùng – xem họ hay đổ lỗi.
Thua trận đổ trời, thắng trận nhận công.
13. Muốn biết ai có thể làm việc lớn – nhìn họ có nhẫn được không.
Không nhẫn, không thành.
14. Muốn biết ai chỉ giỏi miệng – xem họ có kết quả không.
Lưu Bang dùng người vì việc, không vì lời hay.
15. Muốn biết ai nguy hiểm – xem họ quá tham công hay không.
Tham công dễ sinh phản.
16. Muốn biết ai có thể giao tài chính – nhìn họ có minh bạch không.
Tiền không rõ, lòng người tan.
17. Muốn biết ai nên nghe – xem họ dám phản biện đúng lúc.
Trương Lương được trọng vì dám can ngăn.
18. Muốn biết ai không nên ở gần – nhìn họ gieo chia rẽ.
Chia rẽ nội bộ là tội nặng nhất.
19. Muốn biết ai có thể thay mình – xem họ có giữ được người dưới.
Không giữ được người thì không giữ được vị trí.
20. Muốn biết ai nên tha – xem họ có biết quay đầu.
Lưu Bang thắng vì biết dùng cả người từng đối địch.
21. Muốn biết ai nên loại – xem họ làm loạn kỷ cương.
Phép nước không nghiêm, quân tất loạn.
22. Muốn biết ai có đức – nhìn họ có nhường công.
Nhường được công mới giữ được lòng.
23. Muốn biết ai hợp lâu dài – nhìn họ có chung giá trị.
Không cùng giá trị, sớm muộn cũng tan.
24. Muốn biết ai nên đặt niềm tin – xem họ giữ lời hứa nhỏ.
Việc nhỏ không giữ, việc lớn không giao.
25. Muốn biết ai chỉ nên dùng tạm – xem họ chỉ giỏi một thời.
Lưu Bang dùng người theo giai đoạn, không cố giữ
26. Muốn biết ai có bản lĩnh – nhìn họ dám nhận trách nhiệm.
Dám gánh mới dám giao.
27. Muốn biết ai có thể giao sinh mệnh – xem họ có đặt đại cục lên trên mình.
Người đặt mình trước việc lớn là người không an toàn.
28. Muốn biết ai đáng làm bạn – xem họ có thẳng thắn mà không phản.
Thẳng khác với phản.
29. Muốn biết ai đi được đến cuối – nhìn họ có chịu được công lao bị chia.
Không chịu được chia công, không đi được đường dài.
Nguồn: FB Thông Văn Võ
ĐÔNG TÀN !
.png)
Bến sông cải đã trổ bông,
Sắc vàng pha nắng mùa đông úa tàn !
Chờ xuân gió bấc nhẹ lan,
Véo von khúc hát miên man cuối chiều !
Đông tàn cây lá tiêu điều,
Ven đê vọng lại tiếng diều trẻ thơ !
Sương chiều che phủ rừng mơ,
Hoa rơi trắng xóa che mờ lối đi !
Mùa sang lòng thoáng vân vi,
Nao nao nỗi nhớ mỗi khi đêm về !
Mưa rơi nặng hạt não nề,
Bao nhiêu thương nhớ hồn quê giục lòng !
Đêm đông tĩnh lặng mênh mông,
Ta nghe gió lạnh trên đồng mờ sương !
Thương người mê mải dặm trường,
Có hay xuân đến bên đường sớm mai !
Nguồn: FB Bùi Nhật Lai
NHÌN LẠI MỘT KIẾP NGƯỜI
.png)
Một đời người như bóng nắng ngoài hiên
Mải mưu sinh với gạo tiền cơm áo
Người chạy theo những lợi danh hư ảo
Kẻ ngập trong những giông bão cuộc đời.
Một kiếp người có mấy dịp nghỉ ngơi
Cứ bận rộn với cả trời công việc
Thời gian thì cứ trôi đi mải miết
Rồi dần phai nhiệt huyết bởi tuổi già.
Đến khi nào thì bạn mới nhận ra
Nhà to mấy cũng chỉ là để ở
Tiền của cũng chỉ dùng khi còn thở
Nghĩa lý gì khi hết nợ trần gian.
Một đời người chỉ cần được bình an
Một gia đình để sẻ san cuộc sống
Không cần thiết phải của ,tiền chất đống
Chẳng cần nhà cao, cửa rộng hơn người.
Một kiếp người chỉ cần được vui tươi
Hơn thua là nụ cười nhiều hay ít
Trong cuộc sống ít hay nhiều nuối tiếc
Và có chăng đã biết đủ với mình.
Hơn thua gì trong một kiếp nhân sinh
Sướng hay khổ cũng bởi mình suy nghĩ
Đừng để cho những tháng năm uổng phí
Bởi với ai cũng chỉ sống một lần.
Nguồn: FB Nhẫn AV
Đức Việt Online
Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá